Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 488: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (17)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:29:29
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Em ?" Lâm Viễn Chu thấy cô chạm nước mưa xong lập tức rửa, lo lắng hỏi một câu.

 

Thẩm Gia Hòa lắc đầu: "Không , kịp ngấm , đây là mưa axit ?"

 

Lâm Viễn Chu gật đầu: "Chắc là , thời tiết trong rừng mưa bất thường, đôi khi sẽ đột ngột mưa axit, nhưng động thực vật trong rừng mưa đều quen , sẽ chịu ảnh hưởng quá lớn."

 

"Em đừng ngoài đó nữa, , lát nữa đừng để nước mưa b.ắ.n ."

 

Thẩm Gia Hòa dậy, đóng cửa trở trong nhà.

 

Nhờ ánh lửa từ lò sắt, cô giơ tay lên xem, phát hiện đầu ngón tay tróc một lớp da, mưa axit tính ăn mòn mạnh thật?

 

Nếu sắc trời, giờ còn ở bên ngoài, chắc xối cho biến dạng mặt mũi mất!

 

Cũng may, giờ trong nhà đồ ăn, củi lửa, thể yên vượt qua cơn mưa axit .

 

Bạch Sương biến thành hình dáng bé gái, thò đầu ngoài: "Chỗ chúng mưa axit! Em thể ngoài cảm nhận thử ?"

 

là một đứa trẻ hiếu kỳ.

 

"Không , bản thể của em tuy sợ mưa axit , nhưng tua kiếm em sẽ ăn mòn, đến lúc đó sẽ nữa ." Lâm Viễn Chu .

 

Bạch Sương lập tức trở nên ngoan ngoãn, cuộn tròn ngay cửa lớn: "Được , tua kiếm ăn mòn thì lắm."

 

"Bạch Sương, tối nay ở đây cần em gác , về nghỉ ngơi ." Lâm Viễn Chu tiếp.

 

Bạch Sương chớp chớp mắt nghi hoặc: "Nhỡ ban đêm thú dữ xuất hiện thì , em ở đây canh chừng vẫn an hơn."

 

"Không cần , bên ngoài đang mưa axit, thú dữ và đều sẽ xuất hiện, em cứ yên tâm về nghỉ ngơi ." Lâm Viễn Chu xua tay.

 

Bạch Sương Lâm Viễn Chu, Thẩm Gia Hòa, cuối cùng bừng tỉnh đại ngộ: "Có chủ nhân và Thẩm tỷ tỷ chuyện gì , tiện để em ở đây ?"

 

Thẩm Gia Hòa vội vàng phủ nhận: "Không !"

 

Nói xong trừng mắt Lâm Viễn Chu: "Anh gì mà cứ bắt Bạch Sương về nghỉ ngơi thế?"

 

"Bạch Sương gác mấy đêm , quan tâm con bé, giờ bên ngoài mưa axit cũng chẳng ai đến, cứ để con bé nghỉ ngơi cho khỏe." Lâm Viễn Chu vẻ mặt chân thành .

 

Nói cũng đúng, đó ở ngoài trời cần gác đêm, bất đắc dĩ mới để Bạch Sương thức.

 

"Bạch Sương, là em nghỉ ngơi một chút ?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

 

Bạch Sương cực kỳ điều gật đầu: "Vâng, em về nghỉ ngơi đây."

 

Nói xong liền chui thức hải của Thẩm Gia Hòa.

 

"Bà xã, giờ cũng muộn , cơn mưa chắc rơi cả đêm, mau nghỉ ngơi ." Lâm Viễn Chu khẽ .

 

Thẩm Gia Hòa ừ một tiếng, vì lò lửa cháy quá đượm, ở trong phòng nên nóng, Thẩm Gia Hòa chui túi ngủ mà trực tiếp lên .

 

Lâm Viễn Chu bò ngay bụng cô, may mà giờ là thỏ, cũng nặng, thế chẳng cảm giác gì.

 

Chất lượng giấc ngủ của Thẩm Gia Hòa khá , một lúc là mơ màng ngủ .

 

Trong phòng ấm áp, giấc ngủ cũng đặc biệt sâu.

 

Chỉ là ngủ một hồi, cảm thấy cũng nặng nề hơn.

 

đè đến mức khó thở.

 

Trên mặt còn truyền đến cảm giác ươn ướt, hình như con ch.ó đang l.i.ế.m cô?

 

Thẩm Gia Hòa cố nén cơn buồn ngủ mở mắt , liền thấy một khuôn mặt tuấn tú phóng đại ngay mắt.

 

Vừa mở mắt, bốn mắt .

 

Đôi mắt hoa đào đen láy tràn đầy ý , cúi đầu hôn thẳng lên môi cô.

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

là ch.ó thật!

 

"Sao biến thành ?" Có lẽ vì phát hiện Lâm Viễn Chu biến thành , cơn buồn ngủ của Thẩm Gia Hòa tan biến ít, đưa tay đẩy đang đè .

 

Lâm Viễn Chu trả lời, chỉ ma sát đôi môi cô, nụ hôn từng chút một di chuyển xuống , rơi xương quai xanh của cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-488-sinh-ton-noi-rung-mua-17.html.]

Thẩm Gia Hòa đưa tay bịt miệng : "Tối em tắm , đúng là chẳng chê chút nào."

 

Lâm Viễn Chu khẽ, ngón tay lướt má cô, nhẹ nhàng vuốt ve: "Em là vợ , em thế nào cũng chê."

 

Thẩm Gia Hòa dậy, bỗng phát hiện mặt thế mà trần như nhộng mặt !

 

Hơi nhíu mày một cái, nhưng cũng quá ngạc nhiên.

 

cũng thấy hết .

 

"Sao mặc quần áo?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

 

Lâm Viễn Chu thản nhiên túi ngủ: "Biến thành thì quần áo."

 

"Hèn gì lúc ngủ em thấy nặng trịch, hóa đè lên em, tối qua đuổi khéo Bạch Sương là vì sẽ biến thành ?" Thẩm Gia Hòa hỏi một câu.

 

Lâm Viễn Chu gật đầu, cũng giấu giếm: "Từ từ điều dưỡng, năng lượng cơ thể hồi phục là thể biến thành hình trong thời gian ngắn."

 

Nói xong, cúi tới, ôm chầm lấy cô: "Bà xã, nhớ em quá, nhưng biến thành thỏ gì cũng bất tiện."

 

Thẩm Gia Hòa gạt cái tay hư hỏng của : "Giờ đang ở nơi hoang dã, cái gì cũng , đừng bậy."

 

Cái túi ngủ bé tí, cô sợ nếu thật thì lăn ngoài mất.

 

Lúc nhà, Thẩm Gia Hòa dọn dẹp sạch cả phòng mà chỉ quét sơ quanh lò sắt.

 

Ở đây chổi, bụi đất còn quét, với bộ dạng của Lâm Viễn Chu, nếu lăn xuống đảm bảo dính đầy bụi m.ô.n.g.

 

"Không định bậy, chỉ ôm em, hôn em thôi." Lâm Viễn Chu dính kinh khủng.

 

Nói hai câu, sán tới.

 

Anh dang rộng vòng tay, ôm trọn Thẩm Gia Hòa lòng.

 

Thẩm Gia Hòa cũng ôm , tuy lúc thỏ vẫn luôn ở trong lòng cô.

 

thỏ và hình vẫn chút khác biệt.

 

Cảm giác ôm trọn thế an .

 

Thẩm Gia Hòa vùi mặt cơ n.g.ự.c , ngửi mùi hương quen thuộc Lâm Viễn Chu.

 

Bỗng nhiên cảm thấy chua xót.

 

Giọng cô nghẹn ngào: "Bao giờ mới thể ngoài, em nhớ lắm."

 

"Sắp ." Lâm Viễn Chu xoa đầu cô, giọng điệu dịu dàng hơn vài phần.

 

Thẩm Gia Hòa đưa tay nhéo cơ bụng , vẫn cứng ngắc.

 

"Xem ở trong phó bản cũng lười biếng, cơ bụng vẫn còn." Thẩm Gia Hòa .

 

Bầu khí thương cảm lập tức tan biến.

 

Lâm Viễn Chu phì : "Đương nhiên , giữ dáng , em đá thì ?"

 

"Nói cứ như em vô tình lắm ." Thẩm Gia Hòa lầm bầm.

 

"Đâu , vợ vẫn mà." Lâm Viễn Chu khen ngợi.

 

Thẩm Gia Hòa thật sự nhịn nữa, nỗi nhớ nhung bao ngày qua, cô dứt khoát chống dậy, sán gần Lâm Viễn Chu.

 

Chuẩn xác tìm đôi môi , hôn lên.

 

Hai đều chẳng dạng ngây thơ gì.

 

Môi cũng hôn bao nhiêu .

 

Giờ hôn môi cứ gọi là quen cửa quen nẻo.

 

Thẩm Gia Hòa dứt khoát đè Lâm Viễn Chu hôn.

 

Lâm Viễn Chu hôn đến mức thở trở nên nặng nề, đôi mắt hoa đào dần nhuốm màu d.ụ.c vọng.

 

Giọng cũng khàn : "Bà xã, cứ tiếp tục thế chịu nổi ."

 

 

Loading...