Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 486 + 487: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (15+16)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:29:28
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 486: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (15)

Câu hỏi khiến Lâm Viễn Chu trầm mặc.

 

Hồi lâu , mới chậm rãi : "Anh cũng rõ, chỉ lì trong hồ, nếu chơi nào tìm đến đó thì cần xuất hiện."

 

Qua loa thế ?

 

"Vậy càng gần trung tâm thì càng nhiều nguy hiểm ?" Thẩm Gia Hòa tiếp tục hỏi.

 

Lúc Lâm Viễn Chu rốt cuộc cũng gật đầu: ", vị trí trung tâm rừng mưa nhiều động vật hung dữ, nhưng lâu đài cổ lòng đất ngay chính giữa rừng mưa, theo lộ trình của các em trong thì chắc ngày mai hoặc ngày là gặp ."

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu hiểu rõ.

 

Lâm Viễn Chu vặn vẹo , xoay đối mặt với Thẩm Gia Hòa : " bà xã em đừng lo, ở đây, càng trong em càng an ."

 

"Tại ?" Thẩm Gia Hòa hỏi một câu.

 

Lâm Viễn Chu ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ của lên: "Bởi vì là bá chủ rừng mưa , tuy biến thành thỏ nhưng hung thú bên trong đều khí tức của , chắc chắn dám tới trêu chọc."

 

Không ngờ Lâm Viễn Chu còn tác dụng .

 

Thẩm Gia Hòa hỏi: "Vậy khi nào chúng mới tới địa bàn của hung thú?"

 

Lâm Viễn Chu bẻ ngón tay tính toán: "Cứ thẳng về hướng trung tâm thì chắc hai ngày nữa là tới."

 

Dư Vĩ Thần dự đoán cũng gần đúng.

 

"Chúng tìm chỗ nghỉ ngơi , hôm nay mưa to quá, tiện tiếp." Thẩm Gia Hòa .

 

Lâm Viễn Chu gật đầu tán thành: "Đường ở đây khó , lỡ thương thì ."

 

Nói xong, Lâm Viễn Chu ngước mắt lên trời, miệng lẩm bẩm đang gì.

 

Nghe cứ như niệm kinh.

 

Một lát , trời bỗng một con chim bay lượn tới.

 

Thẩm Gia Hòa xổm xuống, nhặt một hòn đá nắm trong lòng bàn tay.

 

Động tác tuy nhỏ nhưng vẫn Lâm Viễn Chu phát hiện.

 

Anh hỏi: "Em nhặt đá gì?"

 

"Trên con chim bay qua, b.ắ.n nó xuống, tối nay món chim nướng." Thẩm Gia Hòa .

 

Lâm Viễn Chu: "..."

 

Bà xã ham ăn của .

 

"Đây là chim dò đường, bà xã em đừng đ.á.n.h c.h.ế.t." Lâm Viễn Chu lên tiếng ngăn cản, sợ Thẩm Gia Hòa tay thật, đến lúc đó chim kịp truyền tin c.h.ế.t giữa đường.

 

Thẩm Gia Hòa chút tiếc nuối ném hòn đá trong tay xuống đất.

 

Mắt chằm chằm con chim đang dần bay thấp xuống.

 

"Trông nó béo ghê, chắc ăn uống đầy đủ lắm." Thẩm Gia Hòa cảm thán một câu.

 

Lâm Viễn Chu dùng cái tay ngắn ngủn vỗ vỗ Thẩm Gia Hòa, hiệu cô đừng kích động: "Đây là dùng để truyền tin, em ăn thì trong rừng mưa chim ch.óc nhiều lắm, lát nữa đ.á.n.h con khác."

 

"Được." Thẩm Gia Hòa kiên trì nữa.

 

Con chim lớn bay về phía Thẩm Gia Hòa, đáp xuống mặt cô.

 

Nó há mỏ, kêu chiêm chiếp đang gì.

 

Lâm Viễn Chu hiểu, vẻ mặt nghiêm túc lắng .

 

Một lúc lâu mới phất tay cho con chim rời .

 

Chim lớn bay , Lâm Viễn Chu bắt đầu chỉ đường: "Vừa nó bảo về hướng chỗ nghỉ ngơi."

 

"Anh hiểu tiếng chim?" Thẩm Gia Hòa chút hiếu kỳ hỏi.

 

Lâm Viễn Chu: "..."

 

"Em ngạc nhiên chuyện biến thành thỏ, ngạc nhiên chuyện hiểu tiếng chim?" Lâm Viễn Chu hỏi ngược .

 

Thẩm Gia Hòa một tiếng, xoa đầu : "Chỉ là tò mò thôi."

 

"Nó là chim trong phó bản, là BOSS trong phó bản, giữa bọn thể giao tiếp chắc là chuyện bình thường nhỉ?" Lâm Viễn Chu .

 

Thẩm Gia Hòa thêm gì nữa, theo hướng Lâm Viễn Chu chỉ.

 

Quả nhiên, nửa tiếng đồng hồ thì thấy trong núi một ngôi nhà gỗ.

 

Nhà gỗ trông nguyên thủy, bề ngoài xám xanh phủ đầy rêu phong, còn cả nấm mọc.

 

dựng các cọc gỗ, một cầu thang gỗ dẫn lên.

 

Nhìn cầu thang là nơi lâu tới, bậc thang gỗ đầy lá rụng và rêu xanh.

 

Chân giẫm lên còn rõ tiếng "cót két" khe khẽ.

 

Một một thỏ một kiếm lên.

 

"Nơi rách nát thế , bên trong liệu thứ gì ?" Thẩm Gia Hòa chút nghi ngờ.

 

Bạch Sương xung phong , dùng kiếm đẩy cửa .

 

Trong phòng ngoại trừ rách nát một chút thì vấn đề gì.

 

Nhà gỗ trông vẻ niên đại lâu , ngay cả giường cũng mọc rêu, trong góc xếp một hàng củi c.h.ặ.t sẵn, phía đống củi một cái lò sắt để đốt lửa.

 

Ống khói nối thẳng lên mái nhà, chỉ là thời gian quá lâu, Thẩm Gia Hòa sợ ống khói tắc nên bảo Bạch Sương lên mái nhà xem thử, tiện thể dọn dẹp rêu và cỏ dại.

 

Lát nữa tiện nhóm lửa.

 

Cũng may sàn nhà bên còn khá sạch, chỉ chút bụi và cỏ dại.

 

Thẩm Gia Hòa dọn dẹp sạch sẽ khu vực quanh lò sắt.

 

mưa xong nên khí mang theo cảm giác ẩm ướt dính dáp.

 

Bạch Sương dọn sạch tạp vật ống khói bay xuống.

 

Thẩm Gia Hòa lấy củi nhóm lửa, củi ẩm nên khó cháy, may mà bên cạnh còn ít dăm bào, thể dùng dăm bào để mồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-486-487-sinh-ton-noi-rung-mua-1516.html.]

Khó khăn lắm mới nhóm lò sắt, cảm giác âm u ẩm ướt trong phòng lập tức xua tan ít.

 

Trên lò lửa còn vỉ sắt, ngày thường dùng để nướng đồ ăn.

 

Chỉ là trong ba lô của cô chỉ lương khô nén.

 

Haizz! Trước nhẫn gian, trong nhẫn gần như cái gì cũng , phó bản nào cũng lo đói.

 

Giờ gian cấm dùng, chỉ thể gặm lương khô nén khô khốc, sự chênh lệch đúng là một trời một vực.

 

Nhìn ngọn lửa bập bùng, Thẩm Gia Hòa thấy thèm ăn.

 

Cô lấy túi ngủ trong ba lô trải đất, khoanh chân túi ngủ, như sẽ lạnh.

 

Nhìn Lâm Viễn Chu đang đầu gối , Thẩm Gia Hòa nhéo đuôi một cái.

 

Lâm Viễn Chu cảm thấy m.ô.n.g căng thẳng, vội che m.ô.n.g, vẻ mặt cảnh giác Thẩm Gia Hòa: "Em gì đấy?"

 

Thẩm Gia Hòa chỉ cái lò sắt đang cháy, hỏi: "Anh thấy cái lò trống trải ?"

 

Lâm Viễn Chu: "..."

 

"Không em sẽ nướng ?"

 

Thẩm Gia Hòa cạn lời trợn trắng mắt, cô còn táng tận lương tâm đến mức nướng cả chồng .

 

"Nghĩ gì thế, em nướng gì, em bảo ngoài kiếm chút đồ ăn ." Thẩm Gia Hòa .

 

Lâm Viễn Chu càng trầm mặc hơn.

 

Anh vươn cái tay ngắn ngủn , chắc chắn hỏi : "Em bảo với cái bộ dạng kiếm đồ ăn?"

 

" , hôm nay suốt cả đường đều rúc trong lòng em, chẳng vận động gì mấy, chắc chắn đang rảnh rỗi buồn chán, giờ ngoài kiếm chút đồ ăn cho em , em ăn thịt." Thẩm Gia Hòa như lẽ đương nhiên.

 

Lâm Viễn Chu giật giật khóe miệng, cạn lời Thẩm Gia Hòa, hỏi: "Em sợ với bộ dạng ngoài thú dữ coi là đồ ăn ?"

 

Chương 487: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (16)

Thẩm Gia Hòa : "Không sợ, cũng con thỏ trói gà c.h.ặ.t thật sự, nhanh ."

    Lâm Viễn Chu: "..."

    Biến thành thỏ mà vẫn kiếm ăn cho vợ.

    Lần nhất định biến thành hổ, báo gì đó cho tiện săn mồi.

    Chứ thế kiếm ăn mệt c.h.ế.t .

    Lâm Viễn Chu thỏa hiệp, nhảy tưng tưng rời khỏi nhà gỗ, săn cho vợ yêu.

    Bạch Sương Lâm Viễn Chu rời , chút lo lắng : "Thẩm tỷ tỷ, chủ nhân giờ trông ngon miệng thế , ngoài liệu mồi nhắm rượu ?"

    "Không , chỉ đổi cái vỏ thôi, năng lực vẫn còn đó." Thẩm Gia Hòa chẳng lo lắng chút nào.

    Ở nơi lạ, Bạch Sương vẫn thích hóa thành hình dạng đứa trẻ, cô bé một cái túi ngủ khác.

    Nghe Thẩm Gia Hòa , cô bé gật đầu tán thành: "Cũng đúng, chủ nhân lợi hại lắm."

    Hai sưởi ấm, cả dễ chịu hẳn.

    Có lẽ do trời mưa, hôm nay trời tối nhanh lạ thường, chẳng mấy chốc bầu trời đen kịt.

    Lâm Viễn Chu ngoài hai tiếng mà vẫn về.

    Không lẽ mồi nhắm thật chứ?

    Thẩm Gia Hòa bắt đầu lo lắng, đang tính xem nên ngoài tìm .

    Bỗng thấy tiếng vật gì đó kéo lê mặt đất.

    Mở cửa xem, chỉ thấy một con thỏ đang kéo một sợi dây thừng, đầu sợi dây buộc một con lợn rừng c.h.ế.t queo.

    Con lợn rừng tuy trông quá lớn, nhưng so với con thỏ thì to gấp mấy .

    Lâm Viễn Chu quấn dây thừng quanh eo , cứ thế kéo con lợn rừng về.

    Thẩm Gia Hòa cảnh tượng , sốc.

    Chuyện ... kiếm con lợn rừng to thế .

    Cô vội vàng chạy tới, kéo con lợn rừng .

    "Anh kiếm con lợn rừng thế?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

    "Ra ngoài kiếm , nhưng con chỉ là lợn con thôi. Anh định đợi bố nó về để bắt con to hơn, nhưng rình mười mấy phút chẳng thấy , đành bắt tạm con ." Lâm Viễn Chu .

    Thẩm Gia Hòa quan sát kỹ con lợn rừng kéo về.

    Lợn rừng sạch sẽ, nội tạng các thứ đều bỏ và rửa sạch, da lông lột nguyên vẹn lót ở để kéo về.

    Trong bụng lợn còn nhồi ít thảo mộc.

    Thẩm Gia Hòa kéo con lợn trong nhà, phát hiện lợn chọc tiết.

    "Mấy cái đều do ?" Thẩm Gia Hòa chỉ con lợn sơ chế sạch sẽ.

    Lâm Viễn Chu gật đầu, vẻ mặt đầy tự hào: " thế, g.i.ế.c nó xong thấy gần đó cái đầm nước nên rửa sạch luôn, đỡ kéo về mới ."

    "Anh kiểu gì thế?" Thẩm Gia Hòa tò mò hỏi.

    Ánh mắt cô quét từ xuống đ.á.n.h giá Lâm Viễn Chu, cái hình bé tẹo cũng giống kiểu xử lý con lợn rừng.

    Lâm Viễn Chu thả mấy cái xúc tu đen sì từ lưng , chỉ xúc tu : "Dùng cái xử lý, chứ chỉ dựa đôi tay thì ăn gì ."

    Hại cô lo lắng vô ích, còn tưởng Lâm Viễn Chu mang bộ dạng ngoài sẽ coi là con mồi thật.

    Hóa còn xúc tu.

    "Sao lúc với em?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

    Lâm Viễn Chu hùng hồn đáp: "Em cũng hỏi ."

    Thẩm Gia Hòa lấy con d.a.o nhỏ trong , phát hiện đầu con lợn in rõ một dấu chân nhỏ xíu.

    Là Lâm Viễn Chu đá, sai .

    "Cái ?" Thẩm Gia Hòa chỉ dấu chân đầu lợn hỏi.

    Lâm Viễn Chu ậm ừ: " , đá một phát cho nó c.h.ế.t mới thịt, chẳng lẽ thịt lúc nó còn sống."

    Hắn cũng tính ghê.

    Thẩm Gia Hòa dùng d.a.o nhỏ tháo bốn cái đùi lợn xuống, đặt lên lò sưởi nướng.

    Lâm Viễn Chu chỉ đống nguyên liệu trong bụng lợn: "Mấy cái hái về để gia vị đấy, em nghiền nát , xát lên sẽ ngon hơn."

    Thẩm Gia Hòa đập nát gia vị xát hết lên đùi lợn, phần thịt còn dứt khoát cắt thành từng dải nhỏ dùng dây treo lên, đặt phía lò sưởi để hun khói, thành thịt lợn khô, như cũng tiện mang theo, dễ hỏng.

    Chẳng mấy chốc, cả căn phòng tràn ngập mùi thịt nướng thơm phức.

    Thẩm Gia Hòa thấy nướng cũng hòm hòm, dùng d.a.o khía vài đường lên đùi lợn cho dễ ngấm gia vị.

    Dưới sự chỉ đạo của Lâm Viễn Chu, đùi lợn nướng xèo xèo chảy mỡ.

    Thẩm Gia Hòa lấy cái xẻng công binh bát, đặt đùi lợn lên xẻng, dùng d.a.o cắt một miếng thịt nếm thử.

    Gia vị Lâm Viễn Chu tìm cực kỳ thơm, tẩm ướp xong, da lợn nướng giòn thơm.

    Cô cắt một miếng thịt để lên xẻng, thái nhỏ , đó xách Lâm Viễn Chu đặt cạnh cái xẻng.

    "Anh nếm thử , thịt nướng ngon lắm." Thẩm Gia Hòa chỉ thịt xẻng sắt .

    Lâm Viễn Chu cũng khách sáo, dùng hai cái tay ngắn cũn bưng miếng thịt đưa lên miệng.

    Thẩm Gia Hòa cắt một miếng đưa cho Bạch Sương.

    Bạch Sương nhận, : "Em cần ăn cũng , Thẩm tỷ tỷ đừng lãng phí."

    Thẩm Gia Hòa để ý : "Thịt nướng thơm lắm, nếm thử , ăn hết thì lát nữa săn con khác là . Lúc em gác đêm cho chị, chị cũng khách sáo thế ."

    Bạch Sương cũng từ chối nữa.

    Một , một kiếm, một thỏ, tổng cộng ăn hết hai cái đùi lợn. Thẩm Gia Hòa treo nốt hai cái còn lên lò sưởi, tránh nướng cháy.

    Ăn no xong, cả bắt đầu buồn ngủ.

    Bên ngoài trời đổ mưa.

    Tiếng nước rả rích rõ.

    Nhà gỗ cửa sổ, nhưng cửa sổ cũng bằng gỗ, thấy bên ngoài, đẩy dùng thanh gỗ chống lên mới .

    Thẩm Gia Hòa đẩy cửa sổ một chút, lạnh từ bên ngoài ùa .

    trong nhà đang đốt lửa nên thấy lạnh lắm.

    "Sao mưa nữa ." Thẩm Gia Hòa lẩm bẩm.

    Lâm Viễn Chu sán gần, lên bầu trời: "Cơn mưa chắc rơi cả đêm, chúng cứ ở đây hai ngày ."

    Thẩm Gia Hòa gật đầu, ý kiến gì: "Được."

    Nếu an thì ở đây suốt 14 ngày cũng .

    Có ăn uống, chỗ che mưa che gió.

    Thẩm Gia Hòa trải túi ngủ xuống đất, lò sưởi cháy to, đang ở trong phòng kín nên chút nóng. Thẩm Gia Hòa chui trong túi ngủ mà trực tiếp lên .

    Lâm Viễn Chu ngoài, phát hiện cơn mưa thế mà màu đỏ!

    Thẩm Gia Hòa nghi ngờ nhầm, là do trong nhà đốt lửa nên ngoài thấy nước mưa màu đỏ.

    Cô còn đặc biệt mở cửa ngoài, kỹ những giọt mưa bên ngoài.

    Phát hiện mưa rơi xuống gỗ, gỗ còn chuyển sang màu đen.

    Nhìn xa một chút, thấy cỏ cây mặt đất ảnh hưởng gì mấy, chắc là quen với loại mưa .

    Thẩm Gia Hòa lấy một chai nước khoáng từ trong nhà , dùng ngón tay chạm nhẹ nước mưa rơi mặt đất.

    Nước mưa dính da cảm thấy đau rát, Thẩm Gia Hòa vội vàng dùng nước sạch rửa .

    Cảm giác nóng rát đau đớn mới biến mất.

    Cơn mưa tính ăn mòn.

 

Loading...