Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 485: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (14)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:29:27
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Gia Hòa cũng giấu giếm: "Sau khi rời , đầu tiên gặp một con sói, nhưng đuổi . Sau đó vì g.i.ế.c một con rắn đen nên ghi thù, kéo đến cả một bầy rắn."

 

Tô Lan Khê vẻ mặt kinh ngạc, miệng : "Cô đều giải quyết hết ?"

 

"Ừ." Thẩm Gia Hòa đáp một tiếng: "Giải quyết xong ."

 

Chỉ qua cũng đủ thủ của Thẩm Gia Hòa dạng .

 

"Còn các thì ?" Thẩm Gia Hòa hỏi ngược .

 

Tô Lan Khê : "Chúng đợi ở chỗ cũ cho đến khi sương tan mới bắt đầu tiếp, nhưng chúng bản đồ trong tay nên tìm đường cũng tiện hơn."

 

"Hiện tại chúng đang về hướng lâu đài cổ lòng đất, ngờ cô bản đồ mà ở trong rừng mưa cũng lạc."

 

Thẩm Gia Hòa chỉ Lâm Viễn Chu: "Nó dẫn đường đấy."

 

Trước đó, hai còn tưởng chuyện "thỏ chỉ đường" là phét, giờ xem con thỏ dẫn đường thật.

 

Trong khu rừng mưa rộng lớn thế thể tìm đúng phương hướng.

 

Tô Lan Khê đưa mắt Lâm Viễn Chu: "Không ngờ con thỏ lợi hại như ."

 

" thế, nếu cũng chẳng thể tìm phương hướng chính xác." Thẩm Gia Hòa nhàn nhạt .

 

Lúc hai Lâm Viễn Chu với ánh mắt thêm vài phần khâm phục.

 

Bọn họ bản đồ trong tay còn chắc tìm hướng chính xác, mà con thỏ .

 

"Chúng suốt chặng đường cũng coi như an , chỉ là lúc nửa đêm gặp một con gấu đen, nhưng con gấu đó chỉ tới thăm dò chứ tấn công." Tô Lan Khê tiếp.

 

Thẩm Gia Hòa ừ một tiếng, gì thêm.

 

Mưa bên ngoài vẫn rơi ngớt, củi lửa trong hang cháy lép bép.

 

Nhất thời, gian trở nên yên tĩnh lạ thường.

 

Có lẽ vì bầu khí quá gượng gạo, Dư Vĩ Thần mở lời : "Phó bản là phó bản cấp S+ đầu tiên, chắc chắn khó khăn trùng trùng. Các phó bản khác chỉ cần ở 7 ngày là thể an rời , phó bản cần tới 14 ngày."

 

"Thông thường ba ngày đầu trong phó bản độ khó sẽ thấp, tính theo tỷ lệ thời gian thì 6 ngày đầu của phó bản chắc cũng coi là nhẹ nhàng. Giờ mới qua bốn ngày mà chúng gặp ít thú dữ."

 

"Thêm hai ngày nữa, qua thời gian bảo hộ tân thủ, e là sẽ đơn giản như nữa."

 

Thẩm Gia Hòa ngước mắt : "Tự nhiên nhiều như gì?"

 

Dư Vĩ Thần ngờ Thẩm Gia Hòa vạch trần nể nang gì như thế, mặt thoáng qua vẻ hổ nhưng nhanh khôi phục: "Không, chỉ là cảm thấy nếu chúng cùng thì thể chiếu cố lẫn ."

 

"Hơn nữa xét theo phương hướng thì mục tiêu của chúng giống , đều đến lâu đài cổ lòng đất, cùng đường cũng hỗ trợ."

 

Thẩm Gia Hòa từ chối: "Không cần."

 

Vẻ mặt Dư Vĩ Thần cứng , theo bản năng hỏi: "Tại ?"

 

" sợ các ăn thịt thỏ của ." Thẩm Gia Hòa ôm c.h.ặ.t Lâm Viễn Chu lòng.

 

"Nó là thỏ dẫn đường, chúng ăn nó gì?" Dư Vĩ Thần phản bác theo phản xạ.

 

Thẩm Gia Hòa nhún vai: "Ai mà , chỉ tìm cái cớ để từ chối các thôi."

 

Dư Vĩ Thần: "..."

 

Tô Lan Khê: "..."

 

Sự thật ập đến quá bất ngờ!

 

Dư Vĩ Thần kiên nhẫn, định bụng phân tích đạo lý thiệt hơn cho cô hiểu.

 

"Phó bản dám định cấp S+, chắc chắn những khó khăn tưởng tượng nổi, cô một đối phó bằng ba chúng hợp sức?"

 

Thẩm Gia Hòa đưa tay sờ chiếc áo khoác hơ khô bên cạnh, mặc , đó nhét Lâm Viễn Chu trong lòng, tránh lát nữa bọn họ ch.ó cùng rứt giậu cướp thỏ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-485-sinh-ton-noi-rung-mua-14.html.]

Thẩm Gia Hòa với hai : " cảm thấy, hai sẽ là gánh nặng của ."

 

Câu quả thực chừa chút mặt mũi nào.

 

Quả nhiên, dứt lời, sắc mặt hai đều trở nên khó coi.

 

Thấy Dư Vĩ Thần định nổi giận, Tô Lan Khê bên cạnh vội kéo tay áo , hiệu đừng manh động.

 

Dư Vĩ Thần nén cơn giận trong lòng: "Chúng cũng là chơi ít phó bản, Thẩm tiểu thư, cô quá đáng đấy!"

 

"Hợp tác là chuyện tình nguyện đôi bên, chẳng lẽ còn định ép hợp tác với các ?" Thẩm Gia Hòa hỏi ngược .

 

Trước đó khách sáo là vì nghĩ đến chuyện hợp tác, giờ toạc móng heo , hai cũng chẳng cần giữ thái độ với Thẩm Gia Hòa nữa.

 

"Đã Thẩm tiểu thư định hợp tác, mời ngoài, hang động là do chúng tìm thấy." Dư Vĩ Thần bắt đầu đuổi .

 

Thẩm Gia Hòa , trong đôi mắt chứa đầy ý rõ rệt: "Các nhầm lẫn gì , chúng đang ở trong phó bản, chuyện đến , mà là cường giả vi tôn."

 

"Sao? Giờ các đ.á.n.h với ?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

 

Dư Vĩ Thần lập tức im bặt.

 

Nếu đ.á.n.h , dù thắng thua bọn họ cũng chẳng chiếm lợi lộc gì.

 

Tô Lan Khê kéo Dư Vĩ Thần , với Thẩm Gia Hòa: "Xin , tính khí nóng nảy. Giờ bên ngoài đang mưa to, ngoài tiện lắm."

 

"Đợi mưa tạnh chúng hãy tách ."

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu: "Được."

 

Mưa trong rừng rậm đến nhanh mà cũng nhanh.

 

Mưa xối xả nửa tiếng thì tạnh hẳn.

 

Thẩm Gia Hòa cũng nán , thu dọn ba lô rời khỏi hang động.

 

Sau cơn mưa, khí càng thêm lạnh lẽo.

 

Đường chân trở nên trơn trượt, khó .

 

Một chân giẫm xuống trơn ướt.

 

Đi mấy bước, ống quần ướt một mảng lớn, khó chịu.

 

Đợi một đoạn xa, Lâm Viễn Chu trong lòng mới hỏi: "Hai em chịu hợp tác, lời bọn họ cũng vấn đề gì lớn mà."

 

Chưa đợi Thẩm Gia Hòa mở miệng, Bạch Sương chui : "Chủ nhân ngốc quá, hai đều thèm thể ngài , nếu Thẩm tỷ tỷ hợp tác với bọn họ, sớm muộn gì ngài cũng nướng lên ăn thịt!"

 

Thẩm Gia Hòa xoa đầu thỏ của Lâm Viễn Chu: "Hai đó quen từ đầu, nhưng khi đây vẫn luôn giấu giếm em."

 

Lâm Viễn Chu nghi hoặc hỏi: "Sao em ?"

 

Thẩm Gia Hòa khẽ: "Lúc tiếp xúc , khi hai chuyện sẽ theo bản năng tránh em, một hỏi vấn đề thì sẽ hỏi ."

 

"Điều chứng tỏ tin tức giữa bọn họ là thông suốt."

 

"Hai quen mà còn giấu em, chính là em lơ là cảnh giác, chắc là tính toán nếu gặp chuyện gì đường sẽ đẩy em chịu trận, cho nên em mới thuận nước đẩy thuyền đề nghị tách ."

 

"Chỉ ngờ trùng hợp thế, gặp ."

 

Lâm Viễn Chu xong, lập tức nịnh nọt khen ngợi: "Bà xã thật lợi hại, một cái là thấu ngay."

 

Thẩm Gia Hòa vỗ m.ô.n.g : "Bớt nịnh hót , Dư Vĩ Thần là thật giả?"

 

"Cái gì thật giả?" Lâm Viễn Chu ngơ ngác.

 

Thẩm Gia Hòa cạn lời, cảm giác biến thành thỏ xong não cũng teo nhỏ .

 

"Chính là phó bản cấp S+, sáu ngày độ nguy hiểm sẽ tăng lên ? Còn nữa, phó bản về khó hơn ?" Thẩm Gia Hòa hỏi thẳng.

 

 

Loading...