Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 477: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (6)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:29:19
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hóa !

 

Thẩm Gia Hòa xoa đầu Bạch Sương: "Nếu em nhớ , đợi tìm Lâm Viễn Chu, em thể về bên cạnh ."

 

Vừa dứt lời, Bạch Sương lập tức lắc đầu: "Thế , bây giờ em là kiếm của Thẩm tỷ tỷ , dù chị và chủ nhân cũng là một đôi, đến lúc hai gặp , em liếc một cái là ."

 

"Không nãy em còn nhớ ?" Thẩm Gia Hòa bật .

 

Bạch Sương Kiếm chút tự nhiên : "Thực cũng nhớ đến thế, em cảm thấy theo bên cạnh Thẩm tỷ tỷ cũng ."

 

Thẩm Gia Hòa tiếp tục chủ đề nữa.

 

Từ trong ba lô lấy một miếng lương khô nén, uống nước gặm bánh.

 

Trước gian, ăn ngon uống sướng, hiếm khi ở trong phó bản trải qua những ngày tháng sinh tồn hoang dã thế .

 

Cũng may kén ăn lắm, lương khô nén trộn với nước cũng nuốt trôi.

 

Ăn xong, Thẩm Gia Hòa lấy túi ngủ từ trong ba lô trải xuống đất.

 

Bạch Sương xung phong nhận việc: "Thẩm tỷ tỷ, chị cứ yên tâm nghỉ ngơi , em ở bên cạnh gác đêm cho chị."

 

"Em cần nghỉ ngơi ?" Thẩm Gia Hòa hỏi một câu.

 

Bạch Sương lắc đầu: "Không cần , em là kiếm linh, ngày thường ngoài thì đều ngủ đông, nghỉ ngơi đủ lâu ! Chị cứ yên tâm ngủ , nếu chuyện gì em giải quyết , em sẽ gọi chị."

 

Thẩm Gia Hòa cũng khách sáo, hôm nay cả ngày, quả thực chút mệt mỏi, liền chui túi ngủ, ngủ .

 

Có Bạch Sương ở đây, cũng cần quá đề phòng, trực tiếp dùng ba lô kê đầu gối.

 

Giấc ngủ khá yên , trong mơ màng thể loáng thoáng thấy tiếng gió thổi cỏ lay bên ngoài, thỉnh thoảng còn tiếng sột soạt gì đó.

 

những âm thanh đều ở khá xa, Thẩm Gia Hòa cũng đ.á.n.h thức.

 

Sau khi tỉnh dậy, đống lửa vẫn còn cháy, khéo thấy Bạch Sương dùng kiếm chọc khúc gỗ, đó hất trong đống lửa.

 

Cách thêm củi khiến Thẩm Gia Hòa bật một tiếng.

 

Bạch Sương thấy cô tỉnh, sán gần, đắc ý hỏi: "Thẩm tỷ tỷ, tối qua chị ngủ ngon ! Em giải quyết ít thứ đấy."

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu: "Ừ, đa tạ Bạch Sương, ngủ ngon, tối qua gặp thứ gì ?"

 

Bạch Sương trả lời: "Gặp một con dã thú, nhưng cũng may, nó sợ em nên dám gần."

 

"Hai bọn em cứ giằng co mãi, nhưng nó trừng mắt em, nên xám xịt bỏ chạy ."

 

Hèn gì tối qua cứ cảm thấy tiếng sột soạt gì đó, hóa dã thú tới.

 

Thẩm Gia Hòa chui khỏi túi ngủ, ngáp một cái dậy.

 

Khen ngợi: "Em thật lợi hại."

 

Bạch Sương vui vẻ thôi, cứ lải nhải bên tai kể chuyện tối qua.

 

Thẩm Gia Hòa thu dọn túi ngủ, nghiêm túc cô bé .

 

Sau khi thu dọn xong xuôi thứ, Bạch Sương hỏi: "Thẩm tỷ tỷ, chị đói , là để em xiên cho chị con cá về nhé?"

 

"Ở đây nước, em xiên cá cho chị." Thẩm Gia Hòa buồn hỏi.

 

Bạch Sương lắc lư : "Em thể dạo quanh đây, kiểu gì cũng tìm nguồn nước, chị thể ở đây đợi em."

 

Thẩm Gia Hòa giữ c.h.ặ.t lấy đang định bay của Bạch Sương: "Đừng, đến lúc đó em lạc đường thì , đồ ăn chị tự giải quyết ."

 

Vừa dứt lời, Thẩm Gia Hòa liền thấy tiếng sột soạt gì đó.

 

Cô cầm lấy con d.a.o nhỏ, thuận theo hướng âm thanh dùng sức ném tới.

 

Con d.a.o nhỏ chuẩn xác găm trúng một con gà rừng.

 

Gà rừng kêu t.h.ả.m thiết một tiếng, "ngỏm" ngay tại chỗ.

 

Thẩm Gia Hòa tới, con gà rừng c.h.ế.t mặt đất, rút d.a.o .

 

Bạch Sương bay tới, vẻ mặt đầy khâm phục: "Oa! Thẩm tỷ tỷ chị giỏi quá! Ném chuẩn thật."

 

Thẩm Gia Hòa , nhặt con gà rừng đất lên.

 

Gà rừng trong phó bản đen sì, cái mỏ nhọn hoắt lạ thường, Thẩm Gia Hòa dùng d.a.o nhỏ chọc mạnh một cái, phát hiện cái mỏ thế mà chọc !

 

Thẩm Gia Hòa yên tâm, sợ con gà giả c.h.ế.t, bồi thêm một d.a.o đầu nó, đảm bảo nó c.h.ế.t hẳn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-477-sinh-ton-noi-rung-mua-6.html.]

Lúc mới xách gà lên, dùng dây thừng buộc , kiếm một cành cây buộc , vác lên vai.

 

Bạch Sương con gà, tò mò hỏi: "Thẩm tỷ tỷ, chị vác gà thế?"

 

Thẩm Gia Hòa trả lời: "Đi tìm chỗ nước, xử lý một chút."

 

Bạch Sương xung phong dẫn đường phía , chừng ba mươi phút mới tìm thấy một đầm nước.

 

Đầm nước chân núi, nước từ núi chảy xuống, tụ thành một vũng ở đây.

 

Thấy là nước chảy, Thẩm Gia Hòa xách gà tiến lên, nhanh nhẹn m.ổ b.ụ.n.g lông, giữ cái mỏ gà, cái mỏ cứng thế chắc là tác dụng.

 

Sau khi moi sạch nội tạng gà, Thẩm Gia Hòa nhóm một đống lửa bên đầm nước, bắt đầu nướng gà.

 

Chỉ là tay nghề nấu nướng của cô... thực sự chút tệ.

 

Cũng may đó mua muối trong cửa hàng, rắc một ít muối lên thịt gà nướng, mùi vị tuy ngon lắm nhưng cũng nuốt trôi .

 

Ít nhất nướng đến mức nửa sống nửa chín.

 

Giải quyết xong cả con gà, Thẩm Gia Hòa thỏa mãn ợ một cái.

 

Vào phó bản , hiếm khi ăn no thế .

 

Nghỉ ngơi một lát, Thẩm Gia Hòa đun ít nước, bổ sung lượng nước uống hết đó.

 

Thu dọn xong xuôi tất cả, lúc mới xuất phát.

 

Lần ăn no , đường cũng đặc biệt tinh thần.

 

Một một kiếm tiếp tục về phía .

 

Rừng rậm ban ngày dã thú xuất hiện, chỉ là muỗi và côn trùng nhiều.

 

Đi đến cũng thấy từng mảng lớn côn trùng.

 

đám côn trùng dường như sợ cô, Thẩm Gia Hòa tới gần một chút, côn trùng liền né tránh.

 

Trên cô cũng thứ gì, tại tránh?

 

Ngay lúc Thẩm Gia Hòa đang nghi hoặc, Bạch Sương bên cạnh lên tiếng, đặc biệt tự hào : "Đám côn trùng đều sợ em! Trên em hàn khí, chúng nó gần sẽ c.h.ế.t."

 

"Không năng lực của em áp chế ?" Thẩm Gia Hòa tò mò hỏi.

 

Bạch Sương giải thích: "Năng lực tuy áp chế, nhưng bản em thuộc tính hàn, đám côn trùng nhỏ gần em là cảm nhận hàn ý, nên đều tránh xa."

 

Đi đến giữa trưa, mặt trời gay gắt, tuy bóng cây che chắn, nhưng cây cối trong rừng rậm mọc quá cao, gió, cộng thêm việc bộ liên tục, chỉ cảm thấy oi nóng.

 

Đang , Thẩm Gia Hòa thấy tiếng nước chảy.

 

Lúc mồ hôi nhễ nhại đầy đầu.

 

Thẩm Gia Hòa với Bạch Sương: "Chị rửa mặt cái ."

 

"Được." Bạch Sương mở đường phía .

 

Đi về phía một chút, quả nhiên một dòng suối, Thẩm Gia Hòa qua đó vốc ít nước vỗ lên mặt.

 

Cảm giác mát lạnh truyền đến từ mặt, cảm giác oi bức ban đầu trong nháy mắt tan biến ít.

 

Cô chậm rãi thở một trọc khí, tại chỗ nghỉ ngơi một lát.

 

Lúc nghỉ ngơi, đột nhiên thấy một trận âm thanh sột soạt.

 

Hình như là tiếng bò sát gì đó.

 

Tiếng động lớn, thứ đoán chừng cũng khá to.

 

Thẩm Gia Hòa lập tức cảnh giác.

 

Quả nhiên, bao lâu, trong bụi cỏ chui một con rắn đen.

 

Con rắn đen khá lớn, phần to nhất cũng cỡ bắp đùi cô .

 

Cả con rắn trườn tới, ước chừng dài mấy mét.

 

Đôi đồng t.ử dựng của nó chằm chằm cô, dường như đang ẩn nấp, chờ đợi c.ắ.n cô một cái.

 

Thẩm Gia Hòa lấy xẻng công binh từ trong ba lô , chuẩn cho nó một phát.

 

Bạch Sương vội : "Trên khí tức của chủ nhân!"

 

 

Loading...