Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 476: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (5)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:29:18
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Gia Hòa thấy ăn, cũng cầm lấy một quả.

 

Cô c.ắ.n một miếng, vị chua chát xộc thẳng lên não, quả thực chua, so với chanh cũng kẻ tám lạng nửa cân.

 

cô vẫn ăn hết cả quả, coi như bổ sung vitamin.

 

Cua đá nướng lửa một lúc cũng chín.

 

Hai đưa cho Dư Vĩ Thần hai xiên, thứ nhiều vỏ, tuy bắt khá nhiều nhưng tổng lượng thịt cũng chẳng bao nhiêu.

 

Ăn hai xiên, bụng vẫn chẳng cảm giác gì.

 

đối với bọn họ mà , cảm thấy quá đói là .

 

Ăn sáng xong, ba bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn tiếp tục theo con đường bản đồ.

 

Rừng rậm buổi sáng qua sương mù dày đặc.

 

Để cẩn thận, ba lấy quần áo quấn quanh mặt một vòng, tránh cho trong sương mù độc.

 

Buổi sáng lạnh, một lúc mới ấm lên.

 

Chỉ là càng sâu rừng rậm, đường càng khó .

 

Vào sâu bên trong, rõ ràng là còn đường nữa.

 

Những cây cổ thụ cao chọc trời dễ khiến bọn họ mất phương hướng, còn những bụi cỏ dại mọc cao hơn cả gần như che khuất bộ tầm của bọn họ.

 

Sau khi băng qua một bụi cỏ dại, thể lực tiêu hao rõ rệt.

 

Dư Vĩ Thần mệt đến mức dựa thẳng gốc cây.

 

Tô Lan Khê vội vàng nhắc nhở: "Trên cây nhiều côn trùng kiến, đừng dựa , sẽ côn trùng theo quần áo bò đấy."

 

Dư Vĩ Thần , lập tức thẳng dậy.

 

Vỗ vỗ lưng hai cái, quả nhiên vỗ rơi xuống hai con bọ.

 

Hắn mới dựa một chút xíu mà bọ bò lên , may mà lời nhắc nhở của Tô Lan Khê.

 

Nếu thật sự sẽ theo cổ áo bò trong mất.

 

Sương mù buổi sáng quá dày, Dư Vĩ Thần lấy bản đồ đối chiếu thì phát hiện bọn họ lạc đường.

 

"Bây giờ sương mù lớn quá, cũng cách nào xác định phương hướng, nếu tiếp tục về phía thì thể sẽ sai hướng, là chúng nghỉ ngơi tại chỗ ?" Dư Vĩ Thần đề nghị.

 

Tô Lan Khê màn sương mù phía , gật đầu đồng ý: " đồng ý, bây giờ lúc tiếp tục tiến lên."

 

Hai đều đồng ý, liền sang Thẩm Gia Hòa. Thẩm Gia Hòa , đeo ba lô lên: " định tiếp tục về phía , mục tiêu khác , chúng chia tay tại đây ."

 

Cô còn định tìm Lâm Viễn Chu nữa.

 

Cứ cùng hai mãi cũng tiện lắm.

 

Có lẽ ngờ Thẩm Gia Hòa sẽ từ chối, cả hai đều ngẩn .

 

Tô Lan Khê lòng nhắc nhở một câu: "Bây giờ sương mù lớn, đường rõ, cô một sẽ nguy hiểm."

 

"Chúng tuy tìm lâu đài cổ lòng đất và lối , nhưng cũng vội vàng lúc , cùng lắm thì sinh tồn trong rừng rậm 14 ngày cũng thể thông quan."

 

"Không , tự chừng mực." Thẩm Gia Hòa .

 

Thấy khuyên , Tô Lan Khê cũng thêm gì nữa, khách sáo dặn dò một câu thôi.

 

Hai thấy sương mù lớn liền nghỉ ngơi tại chỗ, chuẩn đợi mặt trời lên cao một chút, sương tan bớt mới .

 

Thẩm Gia Hòa trực tiếp về phía .

 

Cô gan lớn, một cũng sợ.

 

Đang , một giọng non nớt đột nhiên vang lên: "Thẩm tỷ tỷ, là để em mở đường cho chị nhé."

 

Nói xong, Bạch Sương Kiếm lơ lửng hiện , một kiếm c.h.é.m bằng đám cỏ cao hơn đầu mặt.

 

Chém xong, Bạch Sương Kiếm đặc biệt nhiệt tình sán gần Thẩm Gia Hòa, đắc ý dào dạt hỏi: "Thế nào? Em lợi hại !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-476-sinh-ton-noi-rung-mua-5.html.]

"Sao em đây?" Thẩm Gia Hòa chút bất ngờ.

 

Bạch Sương Kiếm ảo hóa thành hình dáng một bé gái, vai cô.

 

Có lẽ do là linh thể ảo hóa nên vai cũng thấy nặng.

 

Bạch Sương đung đưa chân, : "Em ở trong gian, em là bảo kiếm cao cấp, tồn tại trong linh hải của chị, đương nhiên thể ngoài."

 

" đó chị cứ cùng hai , em tiện mặt thôi, giờ chỉ còn hai chúng , em mới ."

 

"Em sợ chị một buồn chán, ngoài bồi chị chuyện phiếm."

 

Cũng chu đáo phết.

 

Có Bạch Sương Kiếm ở đây, đoạn đường của Thẩm Gia Hòa thuận lợi hơn nhiều.

 

Bạch Sương Kiếm mở đường phía , một thanh kiếm múa may cuồng.

 

Trực tiếp c.h.é.m đứt tận gốc đám cỏ dại chắn mặt Thẩm Gia Hòa.

 

"Em cảm nhận khí tức của Lâm Viễn Chu ?" Thẩm Gia Hòa Bạch Sương đang nỗ lực c.h.é.m cỏ mặt hỏi.

 

Bạch Sương hóa thành hình sán gần, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, cô bé ngẩng cái đầu nhỏ, bộ dáng kiêu ngạo: "Đương nhiên là ! Dù em và ngài cũng chung sống mấy ngàn năm !"

 

Ồ~ Dưới tiền đề của phó bản thì đúng là hai chung sống mấy ngàn năm.

 

"Vậy em ngửi thử xem, giúp chị tìm tung tích của Lâm Viễn Chu." Thẩm Gia Hòa mong đợi Bạch Sương.

 

Bạch Sương xụ mặt xuống: "Em ch.ó! Sao mà ngửi mùi của ngài ."

 

"Vừa nãy em còn bảo là cảm nhận mà." Thẩm Gia Hòa Bạch Sương.

 

Bạch Sương chu môi: "Chủ nhân mặt em thì em mới cảm nhận khí tức của ngài , chứ em ngửi khí tức để tìm."

 

"Anh mặt em, chị cũng thể ." Thẩm Gia Hòa .

 

Bạch Sương phục : "Nhỡ chủ nhân thì !"

 

Thẩm Gia Hòa trầm mặc.

 

Nói lý ghê!

 

"Anh em cũng ?" Thẩm Gia Hòa tiếp tục hỏi.

 

Bạch Sương gật đầu, dựng một ngón tay lên mặt: "Chỉ cần khí tức của chủ nhân, em đều thể cảm nhận ."

 

Thẩm Gia Hòa khen ngợi một câu: "Em thật lợi hại."

 

Bạch Sương lập tức vui vẻ, dương dương tự đắc : "Đó là cái chắc!"

 

Thẩm Gia Hòa nhớ tới ở thế giới tu tiên, thể ngự kiếm phi hành, liền Bạch Sương hỏi: "Chị thể giẫm lên em bay lên xem thử ?"

 

Bạch Sương lắc đầu, đáp: "Không , trong phó bản áp chế sức mạnh, bản em còn bay nổi, Thẩm tỷ tỷ, xin nha~"

 

Thẩm Gia Hòa vỗ vỗ đầu cô bé, cũng để ý : "Không , chị chỉ hỏi chút thôi, chúng tìm ."

 

Bạch Sương gật đầu, đồng ý.

 

Chỉ là suốt dọc đường cũng gặp ai nghi là Lâm Viễn Chu.

 

Đi một mạch đến khi trời tối, một một kiếm tìm một chỗ trống trải nghỉ ngơi.

 

Thẩm Gia Hòa dọn dẹp xung quanh cho bằng phẳng, nhặt ít củi, nhóm lửa lên.

 

Bạch Sương vẫn giữ hình dáng bé gái, bên cạnh cô, cô bé ngó xung quanh, đáy mắt tràn đầy tò mò: "Thẩm tỷ tỷ, chỗ giống bí cảnh ở chỗ chúng ghê."

 

"Em thường xuyên cùng Lâm Viễn Chu bí cảnh ?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

 

Bạch Sương ừ một tiếng: " , trong bí cảnh nhiều thảo d.ư.ợ.c và bí bảo, mỗi đều thu hoạch ít đồ ."

 

Bạch Sương chút hoài niệm quá khứ: "Chủ nhân thực đối xử với em cũng , ngày nào ngài cũng lau kiếm bôi phấn cho em, thời gian còn đưa em ngâm nước hàn băng."

 

Thấy bộ dạng mất mát của cô bé, Thẩm Gia Hòa nhịn một tiếng: "Vậy lúc đó em đòi theo chị?"

 

Bạch Sương lập tức dựng thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm túc : "Bởi vì em thể cảm nhận suy nghĩ nội tâm của chủ nhân, ngài bảo vệ chị! Cho nên em mới đến bên cạnh chị!"

 

 

Loading...