Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 474: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (3)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:29:16
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn thở hồng hộc từng ngụm lớn, ánh mắt gắt gao chằm chằm bóng lưng ba đang rời .
đ.á.n.h Dư Vĩ Thần, hết cách, dù trong lòng cam tâm, cũng chỉ đành trơ mắt bọn họ bỏ .
Ba cùng về phía trung tâm rừng rậm, lẽ do bọn họ mới tiến , đường bên trong vẫn còn khá dễ , mặt đất tương đối bằng phẳng.
Đi sâu trong một chút, Dư Vĩ Thần liền lấy tấm bản đồ mà ông lão đưa cho bọn họ đó.
Bản đồ vô cùng sơ sài, chỉ vẽ đại khái những con đường lớn trong rừng rậm.
Nhìn theo các điểm đ.á.n.h dấu, cả khu rừng rậm tổng cộng sáu lối , một trong đó là nơi bọn họ .
Lối gần nhất cách vị trí hiện tại của bọn họ cũng hết hơn nửa khu rừng.
Còn ở vị trí trung tâm rừng rậm đ.á.n.h một dấu chấm đỏ, bên cạnh chấm đỏ ghi chú "Vị trí an lòng đất".
Đoán chừng đó chính là vị trí tòa lâu đài cổ lòng đất mà hệ thống nhắc tới.
Sau khi xem xét kỹ bản đồ một lượt, Dư Vĩ Thần hỏi ý kiến hai còn : "Mọi định dùng cách nào để thông quan?"
"Đi đến vị trí lâu đài cổ ở trung tâm, là tìm lối ?"
Tô Lan Khê lướt qua bản đồ, chỉ một con đường trong đó : "Trước tiên cứ theo con đường , chặng đường chắc thuận buồm xuôi gió, đến lúc đó xem thử hai ngã rẽ bên nào dễ hơn hãy quyết định."
Dư Vĩ Thần sang Thẩm Gia Hòa, cô ý kiến gì, gật đầu đồng ý: "Được."
Trước khi tiến sâu rừng rậm, Tô Lan Khê rõ ràng là kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã.
Cô nhắc nhở dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t ống quần và cổ tay áo .
"Trong rừng rậm, nhiều nhất chính là rắn rết côn trùng, những loại côn trùng tuy nhỏ nhưng độc, nhất nên buộc c.h.ặ.t ống tay áo và ống quần , đừng để côn trùng chui trong. Nếu thương ở chỗ dễ thấy thì còn cơ hội xử lý nhanh."
Ba dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t ống quần và tay áo, chỉnh trang xong xuôi mới tiếp tục trong.
Thể lực của cả ba đều tệ, suốt hơn ba tiếng đồng hồ cũng ai kêu mệt.
Chỉ là trong khu rừng , càng sâu trong càng cảm thấy oi bức.
Bọn họ mặc quần dài áo dài, bộ ba tiếng đồng hồ, mồ hôi tuôn ướt đẫm cả quần.
Dư Vĩ Thần lau mồ hôi trán, lúc bọn họ đến bên cạnh một con suối nhỏ.
Bên cạnh con suối một bãi đất trống, vặn thể nghỉ ngơi.
Hắn ngẩng đầu lên trời, buổi tối trong rừng rậm đến sớm hơn bình thường nhiều.
Bọn họ mới ba tiếng, sắc trời dần dần tối sầm .
"Trong rừng rậm, buổi tối khá nguy hiểm, chúng nên tìm chỗ nghỉ ngơi thôi, đừng tiếp nữa, đợi sáng mai ngủ dậy hãy ." Dư Vĩ Thần .
Hai đều ý kiến gì, ban nãy bọn họ vẫn còn ở rìa ngoài rừng rậm, đoạn đường qua gần như đều lồi lõm gập ghềnh, vô cùng gian nan.
Buổi tối e rằng càng khó hơn.
"Được, nếu đều đồng ý thì tìm chút củi khô về đây, buổi tối nhóm lửa lên, thể phòng ngừa một dã thú và côn trùng." Dư Vĩ Thần .
Tô Lan Khê bước lên hai bước, đến mặt Dư Vĩ Thần: "Được, tìm củi với ."
Dư Vĩ Thần gật đầu, về phía Thẩm Gia Hòa: "Vậy phiền cô dọn dẹp chỗ một chút, nhất là dọn một đất trống, tối nay chúng sẽ nghỉ ngơi ở đây."
Thẩm Gia Hòa ừ một tiếng, liền bắt tay việc.
Bãi đất trống bên cạnh con suối cũng coi như bằng phẳng, chỉ là vài tảng đá và cành cây, Thẩm Gia Hòa ném những thứ ngoài, dọn một trống.
Vừa dọn dẹp xong thì Tô Lan Khê và Dư Vĩ Thần cũng vác một ít cành cây và gỗ mục trở về.
Bọn họ đặt gỗ sang một bên, dứt khoát bệt xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-474-sinh-ton-noi-rung-mua-3.html.]
Cả ngày đường vất vả, dù thể lực đến cũng sẽ cảm thấy chút mệt mỏi.
Cả ba đều mua đồ ăn, nên cần lo lắng về vấn đề lương thực.
Gặm một miếng lương khô nén, uống một chai nước.
Dư Vĩ Thần nhóm lửa lên .
Thẩm Gia Hòa dùng cành cây dựng một cái giá bên cạnh, con suối nhỏ bên cạnh dùng ca sắt múc nước về, đặt lên đun sôi.
Dư Vĩ Thần thấy bộ dạng nhanh nhẹn của cô, khỏi tò mò hỏi một câu: "Trước đây cô cũng từng kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã ?"
"Không ." Thẩm Gia Hòa thành thật trả lời: "Chỉ là thường xuyên xem video sinh tồn nơi hoang dã, một chút kiến thức lý thuyết thôi."
Dư Vĩ Thần cũng hỏi thêm, Thẩm Gia Hòa thấy nước sôi, dùng hai cái que kẹp lấy ca nước đặt sang một bên để nguội.
Đợi đến khi bớt nóng, cô cầm lấy vỏ chai nước khoáng rỗng ban nãy, đổ nước trong.
Đi tiếp trong, còn thể gặp nguồn nước sạch , lượng nước tiêu hao hiện tại, bù đắp bao nhiêu thì bấy nhiêu.
Sau khi đổ đầy một chai nước khoáng, Thẩm Gia Hòa đặt ca sắt sang một bên.
Lúc đầu lấy cái ca sắt chính là đun nước, hoặc nấu chút canh uống.
Cái ca tính là lớn, ước chừng 750ml, dù cô dùng một cũng dư dả .
Tô Lan Khê ở bên cạnh thấy , tiến lên hỏi một câu: "Gia Hòa, cô thể cho mượn cái ca sắt dùng một chút ? cũng bổ sung chút nước."
Con suối nhỏ tuy là nước chảy, nhưng nếu uống nước lã thì chắc chắn nhiều vi khuẩn, uống sẽ xảy chuyện gì.
Nếu như ở trong rừng rậm mà xảy vấn đề gì về sức khỏe thì quá khó khăn.
Thẩm Gia Hòa từ chối, đưa ca sắt cho cô .
Tô Lan Khê cảm ơn một tiếng, cũng bờ suối múc nước đun.
Màn đêm dần buông xuống, sự chênh lệch nhiệt độ ngày đêm trong rừng rậm lớn.
Ban ngày chỉ cảm thấy oi nóng, toát cả mồ hôi hột, nhưng khi trời tối sầm , khí trong nháy mắt trở nên âm u lạnh lẽo thấu xương.
May mà nhóm lửa từ sớm, ba vây quanh đống lửa mới cảm thấy quá lạnh.
Lửa cháy khá vượng, trời tối, đủ loại âm thanh liền vang lên.
Có tiếng sói tru, tiếng chim lạ kêu quái dị, còn tiếng động vật bò sát sột soạt.
Cũng may bên bọn họ lửa, những thứ dám tới gần.
"Trước khi phó bản , qua mấy phó bản ?" Ba vây quanh , bầu khí chút yên tĩnh, vẫn là Tô Lan Khê mở miệng phá vỡ sự im lặng .
"Khoảng mười mấy phó bản." Dư Vĩ Thần cầm một cành cây tay, khều đống lửa trả lời.
Thẩm Gia Hòa: "Cũng tầm đó, cụ thể bao nhiêu cũng nhớ rõ lắm."
Tô Lan Khê phân tích: "Phó bản cấp S+, đoán chừng những đây đều là tay lão luyện, cũng mười mấy phó bản ."
Hai đều đáp lời.
Tô Lan Khê hai : " , ở trong phó bản đều sẽ cảnh giác đề phòng, tin tưởng lẫn , hiện tại chúng cũng coi như là hợp tác tạm thời, đợi đến khi ý kiến bất đồng, thể tách ."
"Đã là hợp tác, chúng cũng cần bày vẽ mấy thứ giả tạo gì, cứ thoải mái mà , thoải mái thì đường ai nấy ."
Dư Vĩ Thần ý kiến gì: "Đồng ý."
Kiểu chung sống Thẩm Gia Hòa cũng ý kiến, gật đầu: "Được."
Tô Lan Khê tiếp: "Bây giờ là buổi tối , hôm nay đường xóc nảy cả ngày, chắc chắn đều mệt, cứ nghỉ ngơi sớm , chúng luân phiên gác đêm, để tránh xảy tình huống đột xuất."