Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 460: Quỷ Lai Điện (8)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:23:54
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi đều mục đích của đàn ông, ai chủ động gần.

 

Hai tiếng đồng hồ , trong tiếng la hét kinh hoàng của đàn ông, đầu như thứ gì đó b.ắ.n trúng, cả ngã ngửa đất.

 

Lúc c.h.ế.t, đôi mắt trừng lớn, bộ dạng c.h.ế.t nhắm mắt.

 

Người c.h.ế.t, những mặt nhanh ch.óng lao tới, tốc độ cực nhanh, từng cầm d.a.o, cắt xẻo thứ gì đó đàn ông.

 

Đợi đám đông tản , đàn ông gần như phân thây.

 

Bộ dạng vô cùng thê t.h.ả.m.

 

Khó khăn lắm mới một c.h.ế.t để thành nhiệm vụ của bọn họ, bọn họ đương nhiên sẽ bỏ qua cơ hội .

 

Xem nhiệm vụ ngẫu nhiên của ít đều liên quan đến nội tạng cơ thể .

 

Thẩm Gia Hòa thoáng qua t.ử trạng của đàn ông, hai mắt móc rỗng tuếch, lưỡi cũng rút, tai cắt, thậm chí còn lột da mặt .

 

Ngón tay c.h.ặ.t mất bảy ngón, trong lúc hỗn loạn, còn lột quần áo , m.á.u thịt be bét, cũng cắt mất chỗ nào.

 

Trông vô cùng kinh khủng.

 

Xem , nhiệm vụ của đều liên quan đến cơ thể , cái phó bản , là bọn họ tàn sát lẫn .

 

Những thành nhiệm vụ ngẫu nhiên đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Quả thực là c.h.ế.t một mà tạo phúc cho bộ.

 

Tô Ý chia năm xẻ bảy, sắc mặt nhàn nhạt : "Bắt đầu từ ngày mai, 11 giờ trưa, phiền đến sảnh lớn, chúng bốc thăm quyết định ai điện thoại."

 

"Nếu 11 giờ mà đến, chúng sẽ mặc định là tự nguyện điện thoại."

 

Nói xong, những mặt một cái: "Mọi nếu ý kiến khác, thể đề xuất."

 

Hiện trường một mảnh yên tĩnh, ai mở miệng chuyện.

 

Tô Ý : "Đã ý kiến gì, mời tôn trọng quy tắc trò chơi, trưa mai, đừng đến muộn nhé."

 

Điện thoại buổi trưa xong, tiếp theo cũng việc gì, liền giải tán.

 

Giang Vãn Ngâm đến bên cạnh Thẩm Gia Hòa, khẽ hỏi: "Thẩm tiểu thư, tiếp theo dự định gì ?"

 

"Về thôi, bước nào tính bước đó." Thẩm Gia Hòa nhàn nhạt .

 

Giang Vãn Ngâm gật đầu, ai về phòng nấy.

 

Thẩm Gia Hòa về phòng, liền thấy giường một bóng đen đang .

 

Lúc là ban ngày, bóng đen đưa lưng về phía cô đó, nhưng bóng lưng quen thuộc khiến Thẩm Gia Hòa liếc mắt một cái là nhận ngay.

 

Thẩm Gia Hòa đóng cửa , : "Anh đến , là nhớ em quá ?"

 

Thấy Thẩm Gia Hòa đối với sự xuất hiện của hề bất ngờ, Lâm Viễn Chu dậy, căn phòng trong nháy mắt chìm bóng tối.

 

Giống như đột ngột ngắt cầu d.a.o .

 

"Cô sợ ?" Lâm Viễn Chu hỏi.

 

Tuy rằng cảnh trong phòng khá tối, nhưng cô vẫn cảm nhận rõ ràng một luồng thở nóng rực đang đến gần.

 

Là Lâm Viễn Chu đến gần cô.

 

"Tại em sợ?" Thẩm Gia Hòa hỏi ngược một câu.

 

Lâm Viễn Chu thấp một tiếng, giọng vẻ đặc biệt khàn khàn: "Ta là cú điện thoại, thứ là tất cả các tàn sát lẫn , cô sợ?"

 

Thẩm Gia Hòa theo âm thanh tìm tới, trong bóng tối, chuẩn xác sai tìm vị trí của Lâm Viễn Chu.

 

Đưa tay sờ lên mặt , kiễng chân, hôn chụt một cái.

 

Thân thể Lâm Viễn Chu cứng đờ, vốn dĩ còn dọa Thẩm Gia Hòa một chút, kết quả chính dọa sợ.

 

"Ông xã, gấp gáp như ? Đến thì đến , còn tắt đèn , là chơi ngay bây giờ ?" Giọng Thẩm Gia Hòa cố ý kẹp ( nũng), đặc biệt nũng nịu.

 

"Chơi... chơi cái gì?" Lần đến lượt Lâm Viễn Chu lắp bắp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-460-quy-lai-dien-8.html.]

 

Lời thế nào cũng giống lời ý gì.

 

Thẩm Gia Hòa một tiếng: "Anh giữa ban ngày ban mặt còn kéo rèm cửa, chẳng lẽ chơi chuyện gì hổ với em ?"

 

Lâm Viễn Chu: "..."

 

Hắn kéo rèm cửa, là tạo một bầu khí u ám tĩnh mịch dọa , ai chơi chuyện hổ với cô chứ!

 

"Tối lửa tắt đèn thế , chúng chuyện gì cũng tiện." Giọng Thẩm Gia Hòa càng lúc càng thấp xuống.

 

Bàn tay chút thành thật sờ lên n.g.ự.c .

 

Quần áo mặc chút rườm rà, bàn tay sờ n.g.ự.c dường như đang theo đường may tìm lối chui .

 

Lâm Viễn Chu đầy đầu hắc tuyến nắm lấy bàn tay đang loạn của cô: "Đừng lộn xộn!"

 

Thẩm Gia Hòa đổi tay khác, chuẩn xác sai nữa ấn lên: "Hóa Lâm thích chơi lạt mềm buộc c.h.ặ.t ."

 

"Ta !" Lâm Viễn Chu phủ nhận.

 

Thẩm Gia Hòa cong mắt khẽ một tiếng: "Không thì tại dựa em gần như , tại em cửa kéo rèm? Tại còn sờ tay em?"

 

Lâm Viễn Chu: "..."

 

Sao cứ như sắc lang (dê xồm) .

 

Hắn qua đây, là khó chịu chuyện trêu chọc hôm qua, nghĩ cho Thẩm Gia Hòa một bài học, kết quả... phản tướng một quân.

 

Vốn dĩ bầu khí đen kịt quỷ dị k.h.ủ.n.g b.ố, cứ thế Thẩm Gia Hòa biến thành bầu khí ám dính nhớp.

 

Lâm Viễn Chu lùi về vài bước, kéo giãn cách với Thẩm Gia Hòa.

 

Rèm cửa trong phòng kéo , ánh sáng bên ngoài lập tức tràn , bầu khí ám trong phòng trong nháy mắt tan biến.

 

Nhìn Lâm Viễn Chu cách hai mét, Thẩm Gia Hòa nhịn khẽ tiếng.

 

Chủ yếu là căn phòng quá nhỏ, phàm là phòng rộng hơn một chút, đoán chừng Lâm Viễn Chu cách cô ba mét.

 

Thẩm Gia Hòa nhướng mày, cũng từ bỏ trêu chọc, về phía hai bước: "Sao thế? Lâm là cảm thấy tối quá, cái gì cũng thấy, tiện cho diễn biến tiếp theo ?"

 

"Cũng đúng, trời sáng một chút, chúng thể chơi nhiều hơn."

 

Mắt thấy Thẩm Gia Hòa đến gần, xúc tu lưng Lâm Viễn Chu đột nhiên vọt , trói tại chỗ, cho đến gần.

 

Thẩm Gia Hòa trói như cái bánh chưng, chút cạn lời : "Anh êm trói em gì?"

 

Lâm Viễn Chu khẽ mím môi: "Đừng gần ."

 

Haizz... đúng là một dỗi.

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu, : "Được, em gần , tới phòng việc gì ?"

 

Bị trêu chọc đến mức suýt quên mất tới tìm Thẩm Gia Hòa gì.

 

Lâm Viễn Chu nữa bày bộ dáng cao lãnh, giọng lạnh lùng: "Cô tên và đặc điểm của ?"

 

Mình từng lộ mặt chơi, nhưng Thẩm Gia Hòa chỉ qua một cú điện thoại, miêu tả đặc điểm của rõ ràng rành mạch.

 

"Bởi vì là ông xã của em mà." Thẩm Gia Hòa thẳng thắn .

 

Xúc tu trói cô siết c.h.ặ.t thêm vài phần, giọng khàn khàn quát lớn: "Đừng hươu vượn!"

 

Thẩm Gia Hòa vô tội chớp chớp mắt, xúc tu tuy rằng siết c.h.ặ.t thêm vài phần, nhưng cũng khiến thể khó chịu: "Nếu , thì tại em những thứ chứ? Em từng gặp , đúng ?"

 

Lâm Viễn Chu trầm mặc...

 

Nói lý...

 

"Anh nếu tin, thể qua đây hôn em một cái." Thẩm Gia Hòa ân cần thiện dụ .

 

Lâm Viễn Chu: "?"

 

Chuyện thì liên quan gì đến hôn cô một cái?!

 

 

Loading...