Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 447: Bệnh Viện Tuyệt Mệnh (13)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:19:03
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xúc tu lưng Lâm Viễn Chu từ từ vươn , giọng lạnh lẽo: "Cút."

 

Ý tứ rõ ràng, mày còn cút thì tao động thủ đấy.

 

Phi Bạch nhanh nhẹn bưng cút ngoài: "Được , em cút đây, hai cứ bận."

 

Nói xong, lập tức đóng cửa .

 

Thẩm Gia Hòa chỉ rời , hỏi: "Anh định giải thích một chút ? Cứ để hiểu lầm như ."

 

"Cậu cố ý đấy, cố ý trêu chọc chúng ." Lâm Viễn Chu .

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Người thật là vô vị.

 

Sau khi kiểm tra một vòng, chỉ còn chỗ cuối cùng, Thẩm Gia Hòa chỉ chỉ.

 

Lần đến lượt Lâm Viễn Chu cạn lời.

 

"Bà xã, cũng thể thương ở m.ô.n.g , cũng đau..." Lâm Viễn Chu nhỏ giọng .

 

Thẩm Gia Hòa nhướng mày: "Nhỡ thì ?"

 

Sắc mặt Lâm Viễn Chu ửng hồng, ngượng ngùng : "Hay là thôi ?"

 

Thẩm Gia Hòa xuống ghế sô pha: "Vậy thật sự thương?"

 

"Anh thề! Không !" Lâm Viễn Chu giơ tay thề.

 

"Làm bộ ngượng ngùng như , còn tưởng em đang trêu ghẹo thiếu nam thuần tình đấy? Cũng từng thấy." Thẩm Gia Hòa trêu chọc một câu.

 

Lâm Viễn Chu kéo quần lên: "Cái thể giống , nếu ở nhà, bà xã em xem thế nào cũng , nhưng ở bên ngoài, tiện..."

 

Thẩm Gia Hòa cũng thật sự xem kỹ từ trong ngoài, xác định Lâm Viễn Chu thương, nỗi lo lắng đè nặng trong lòng cũng tan biến ít.

 

"Đã thương, trốn tránh em?" Thẩm Gia Hòa tiếp tục hỏi.

 

Lâm Viễn Chu chút chột trả lời: "Lúc đó điều chỉnh xong, , đây là sợ em thấy bộ dạng xí của , sẽ yêu nữa ."

 

Thẩm Gia Hòa nhéo nhéo mặt : "Em là loại đó ?"

 

Lâm Viễn Chu gật đầu: " , bà xã em chẳng , lúc đầu chính là vì khuôn mặt mới để mắt tới ."

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Được , câu đúng là cô từng , thể chối cãi!

 

"Hai ở bên bao nhiêu năm , cho dù xí thế nào em cũng để ý." Thẩm Gia Hòa .

 

Lâm Viễn Chu , gật đầu : "Được, bà xã sẽ luôn yêu mà~"

 

Còn tưởng rằng Lâm Viễn Chu sẽ dở chứng, hóa trang thành một gã xí để cô ghê tởm một chút.

 

Không ngờ thành thật như .

 

Lâm Viễn Chu đưa tay nắm lấy tay Thẩm Gia Hòa, trong đôi mắt đen láy tràn đầy sự chân thành: "Bà xã, bây giờ em tin ?"

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu: "Tin , bất kể chuyện gì, đều cho em đầu tiên, cho dù c.h.ế.t, em cũng c.h.ế.t cùng ."

 

Lời dứt, miệng Lâm Viễn Chu bịt : "Đừng mấy lời xui xẻo như , như hai sắp sinh ly t.ử biệt đến nơi ."

 

Thẩm Gia Hòa gạt tay xuống: "Biết là em yên tâm , thời gian tới vẫn ở trong phó bản ?"

 

Lâm Viễn Chu gật đầu: "Chuyện trong phó bản xử lý chắc còn cần một chút thời gian, thời gian , tạm thời ngoài ."

 

"Không chỉ thể ở trong phó bản đấy chứ?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

 

Lâm Viễn Chu nghĩ đến điều gì, sắc mặt đột nhiên đổi: "Bà xã, nhỡ , em tìm một khác ở bên ngoài đấy chứ?"

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Vừa bầu khí còn khá nặng nề, một câu của Lâm Viễn Chu cho trở nên kỳ quái.

 

"Anh nghĩ cái gì thế? Anh cũng c.h.ế.t ở trong đó, em một là đủ mệt , còn tìm thêm một nữa thì chịu nổi!" Thẩm Gia Hòa cạn lời .

 

điểm chú ý của Lâm Viễn Chu khác: "Vậy cố gắng c.h.ế.t, nếu bà xã sẽ chạy theo khác mất."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-447-benh-vien-tuyet-menh-13.html.]

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Thôi bỏ , thể là do mệt quá, não thiếu oxy, linh hoạt cho lắm.

 

Lần Phi Bạch cuối cùng cũng chọn thời điểm thích hợp để .

 

Bưng tới: "Nào, hai cũng mệt nhỉ, uống chút nước bồi bổ."

 

Lâm Viễn Chu lạnh lùng liếc một cái, Phi Bạch ngây ngô 'hì hì': "Sao thế? Đại ca chê em quấy rầy hai ?"

 

Lâm Viễn Chu thu hồi ánh mắt: "Lần chọn thời gian chút hẵng ."

 

Phi Bạch rót nước, đặt bên tay hai : "Biết , đại ca yên tâm, việc, em cửa môn thần cho ! Đảm bảo sẽ để khác thấy tư của đại ca!"

 

"Cút." Lâm Viễn Chu ném cái chén qua.

 

Phi Bạch vững vàng đón chén , cợt nhả lăn ngoài.

 

Thẩm Gia Hòa cũng dậy, Lâm Viễn Chu nghi hoặc sang: "Bà xã, em thế?"

 

Thẩm Gia Hòa đáp: "Về , em rảnh rỗi như ."

 

Lâm Viễn Chu: "..."

 

"Cần giúp em ?" Lâm Viễn Chu hỏi, cứ cảm thấy lúc chút vô dụng.

 

Thẩm Gia Hòa: "Không cần , tự em lo liệu , nghỉ ngơi cho khỏe, chăm sóc bản cho ."

 

Lâm Viễn Chu gật đầu, lưu luyến rời tiễn Thẩm Gia Hòa ngoài.

 

Phi Bạch bộ dạng dính của hai , nhịn oán thầm một câu: "Đại ca, nếu thật sự lo lắng cho chị dâu thì theo cùng là mà, cái kiểu dính dấp , mà nổi cả da gà."

 

Lâm Viễn Chu thu hồi ánh mắt: "Bà xã lợi hại lắm, cô thể tự giải quyết ."

 

Thẩm Gia Hòa rời khỏi bệnh viện cũ, liền trở về thu dọn.

 

Diệp Ninh Tuyết chắc là từng , căn phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu.

 

Hứa Hoan Hoan về, thấy Thẩm Gia Hòa trở , chỉ phòng Diệp Ninh Tuyết hỏi một câu: "Chuyện ? Phòng cô cứ mở suốt, cũng thấy về, là c.h.ế.t chứ?"

 

"Không rõ lắm." Thẩm Gia Hòa .

 

Hứa Hoan Hoan cũng hỏi tiếp, tiến lên kéo cửa .

 

Hôm nay cần , đợi đến rạng sáng ngày hôm mới .

 

loại công việc giật tốn tế bào não, Thẩm Gia Hòa cảm thấy buổi chiều vẫn nên ngủ bù một giấc.

 

Tránh để nửa đêm tinh thần uể oải.

 

Buổi chiều ngủ một giấc, tinh thần phấn chấn hơn nhiều, Thẩm Gia Hòa thu dọn một chút, chơi điện thoại một lát, lúc mới đến giờ.

 

Thu dọn đồ đạc đến bệnh viện.

 

Lần đến khoa tâm thần.

 

Đi cùng cô là hai lạ mặt, quen .

 

Lần đào tạo cuối cùng cũng là giải phẫu nữa, mà là bắt bọn họ ở cùng bệnh nhân tâm thần một tiếng đồng hồ.

 

Lúc Thẩm Gia Hòa đến đây, còn nghi ngờ bác sĩ dẫn đội đầu óc vấn đề .

 

Ba đều trầm mặc.

 

bác sĩ dẫn đội cho bọn họ thời gian do dự, trực tiếp để ba bọn họ mỗi một phòng bệnh.

 

Phòng bệnh đều dựng bằng khung sắt, đồ đạc bên trong đơn sơ, một chiếc giường đơn, một bồn rửa tay, một nhà vệ sinh, ngoài còn gì nữa.

 

Giữa các phòng sắt đều thông , bọn họ còn thể thấy cảnh tượng trong phòng bệnh của .

 

Phòng Thẩm Gia Hòa là một nam thanh niên trưởng thành, vóc dáng khá to con, qua là khỏe.

 

Hắn cúi đầu một bên mép giường, đang gì.

 

Có thể là cảm nhận , đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt chằm chằm Thẩm Gia Hòa.

 

"Ngươi tìm thấy ? Ngươi tìm thấy ? Có ngươi g.i.ế.c ?" Giọng điệu đàn ông đột nhiên trở nên kinh hoàng.

 

 

Loading...