Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 445: Bệnh Viện Tuyệt Mệnh (11)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:19:01
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Cẩn hổ sờ sờ mũi, gượng một tiếng: "... cũng ý đó."

 

Thẩm Gia Hòa lạnh lùng : "Chuyện của khác, liên quan đến ."

 

Thấy Thẩm Gia Hòa lạnh lùng đến mức , Trần Cẩn chút tò mò: "Cô bao nhiêu phó bản ? Vậy mà nghĩ thoáng như thế."

 

Thẩm Gia Hòa trả lời, Trần Cẩn cũng thức thời hỏi tiếp.

 

Khoảng nửa giờ , bác sĩ Lý mới khoan t.h.a.i đến muộn, gã một bộ quần áo sạch sẽ, nhưng mùi m.á.u tanh thì cách nào cũng át .

 

Xem cảnh tượng nhất định đẫm m.á.u.

 

Thấy hai đều ở đây, bác sĩ Lý toét miệng : "Vừa tên cứ vu oan cho các , nhưng các yên tâm , xử lý xong ."

 

Nói xong, dường như nghĩ đến điều gì, gã móc từ trong túi một chiếc điện thoại: "Ta còn những hình ảnh đó đây, các xem một chút cho hả giận ?"

 

Trần Cẩn: "..."

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Cũng cần nhiệt tình như !

 

Mắt thấy bác sĩ Lý sắp mở video , Trần Cẩn vội từ chối: "Không cần , phòng khám của chúng sắp bắt đầu , lát nữa bệnh nhân bên ngoài sẽ đến."

 

Lý do từ chối hợp lý, bác sĩ Lý vẻ mặt đầy tiếc nuối thu điện thoại .

 

"Cũng đúng, thể để bệnh nhân bên ngoài chờ lâu, đợi cho các xem ."

 

Bệnh nhân đông, hai lưng bác sĩ Lý học tập.

 

So với tối qua tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân thì việc nhẹ nhàng hơn ít.

 

Ngoại trừ vài bệnh nhân giật la hét dọa thì những cái khác đều .

 

Hai trải qua chuyện ở phòng phẫu thuật nên miễn dịch với mấy cái giật của bệnh nhân .

 

Đến mười giờ tối, hai mới tan .

 

Thẩm Gia Hòa trở về ký túc xá, ấn cửa thì phát hiện luôn báo vân tay.

 

'Tít tít tít, vân tay sai.'

 

'Tít tít tít, vân tay sai.'

 

Ấn mấy đều như .

 

Chẳng lẽ chỗ ở là dùng một ?

 

Thẩm Gia Hòa trực tiếp lấy kẹp tóc cạy cửa .

 

Vừa cửa, trong phòng tối om.

 

Thẩm Gia Hòa đóng cửa , dùng ngón chân cũng là ai .

 

thẳng đến cửa phòng Diệp Ninh Tuyết, một cước đá văng cửa.

 

'Rầm' một tiếng vang thật lớn.

 

Khiến đang ngủ say trong phòng giật hoảng hốt, lập tức bật dậy từ giường.

 

"Ai? Ai đó?!" Diệp Ninh Tuyết kinh hoàng hét lên một tiếng.

 

Thẩm Gia Hòa bật đèn, đến bên giường Diệp Ninh Tuyết: "Là ."

 

Diệp Ninh Tuyết thấy cô, đáy mắt xẹt qua một tia chột , nhưng nhanh liền trở nên hùng hồn: "Thẩm Gia Hòa, cô bệnh , nửa đêm nửa hôm tự nhiên gây tiếng động lớn như ! Cô ngủ thì khác còn ngủ chứ!"

 

Thẩm Gia Hòa lạnh lùng : "Khóa vân tay là do cô ?"

 

Diệp Ninh Tuyết trực tiếp giả ngu: "Khóa vân tay gì chứ."

 

Thẩm Gia Hòa một tay bóp c.h.ặ.t lấy cổ cô : "Đừng giả ngu nữa, hả? Giở mấy trò trộm gà trộm ch.ó gây phiền phức cho , thú vị lắm ?"

 

Diệp Ninh Tuyết bóp đến nghẹt thở, dáng vẻ âm hận của Thẩm Gia Hòa, dường như thể bóp c.h.ế.t bất cứ lúc nào.

 

rốt cuộc cũng thấy sợ, vội vàng vỗ tay Thẩm Gia Hòa xin : " sai , sai , bao giờ dám nữa."

 

Tay Thẩm Gia Hòa đang bóp cổ cô dần dần siết c.h.ặ.t, vì giữ cái phiền toái cứ quấy rầy , chi bằng g.i.ế.c quách cho xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-445-benh-vien-tuyet-menh-11.html.]

 

Mắt thấy sát ý trong đáy mắt Thẩm Gia Hòa ngày càng đậm, Diệp Ninh Tuyết rốt cuộc cũng sợ hãi, cô sợ Thẩm Gia Hòa thật sự tay g.i.ế.c .

 

Ngón tay cô khẽ động, lập tức biến mất tại chỗ.

 

Thẩm Gia Hòa vồ hụt, biến mất tại chỗ.

 

Biết Diệp Ninh Tuyết dùng dịch chuyển phù, nhưng cô định đuổi theo, lãng phí thời gian.

 

Cô trở về phòng ngủ nghỉ ngơi.

 

cảnh cáo , Diệp Ninh Tuyết chắc còn gan tiếp tục đến gây phiền phức nữa.

 

Ngủ một giấc đến sáng, Thẩm Gia Hòa thần thanh khí sảng, điện thoại một cái, 9 giờ sáng.

 

Lấy chút đồ ăn từ gian lót , lúc mới thu dọn xong xuôi chuẩn tìm Lâm Viễn Chu.

 

Lúc , phòng của Diệp Ninh Tuyết vẫn trống , duy trì trạng thái tối qua.

 

Chắc là sợ cô hạ sát thủ nên buổi tối cũng dám về.

 

Lần mục tiêu, Thẩm Gia Hòa thẳng về phía nơi đó.

 

Kết quả một nửa, chủ nhiệm Lưu xuất hiện.

 

Tên âm hồn bất tán, cứ như quỷ ám lấy cô .

 

"Sao thế? Thẩm tiểu thư hôm qua còn quen xong bệnh viện, hôm nay đến quen tiếp ?" Chủ nhiệm Lưu mở miệng đầy mùi châm chọc.

 

Thẩm Gia Hòa một tiếng, trả lời: "Hôm qua lúc quen bệnh viện, quen một bạn, bảo hôm nay qua đó tìm uống , cho nên tan xong liền qua đây."

 

"Ồ? Bạn bè?" Chủ nhiệm Lưu hứng thú, đôi mắt chằm chằm Thẩm Gia Hòa, hỏi: "Cô thử xem, cô kết bạn với ai ở đây."

 

"Chủ nhiệm Lưu bây giờ còn quản cả chuyện kết bạn của thực tập sinh ?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

 

Chủ nhiệm Lưu bày dáng vẻ phụ : "Cô mới đến bệnh viện , đây là sợ cô lừa , là giáo viên hướng dẫn chính của cô, cũng chịu trách nhiệm một chút."

 

Thẩm Gia Hòa đáp.

 

Chủ nhiệm Lưu chằm chằm cô tiếp tục : "Thẩm tiểu thư, cô cứ trong bệnh viện dăm ba như , sẽ nghi ngờ cô là nhân loại xâm nhập, ở đây ngấu tin tức của chúng đấy."

 

Đây là quyết tâm cô đưa một lý do.

 

Chắc là nếu cô trả lời, ông sẽ cho cô qua, Thẩm Gia Hòa dứt khoát : "Phi Bạch."

 

"Hả?" Chủ nhiệm Lưu theo bản năng nghi ngờ một tiếng.

 

Thẩm Gia Hòa kiên nhẫn lặp một nữa: "Người bạn quen tên là Phi Bạch."

 

"Cô hươu vượn cái gì?!" Chủ nhiệm Lưu theo bản năng phản bác: "Sao cô thể quen bác sĩ Phi Bạch !"

 

Thẩm Gia Hòa buồn chủ nhiệm Lưu, hỏi ngược : "Nếu quen, thể tên là Phi Bạch chứ?"

 

Chủ nhiệm Lưu nghẹn lời, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, môi mấp máy một hồi, thật lâu mới : "Sao cô quen bác sĩ Phi Bạch?"

 

Có thể thấy , địa vị của Phi Bạch trong phó bản cao.

 

"Lúc quen bệnh viện thì tình cờ gặp, bác sĩ Phi Bạch duyên với , bèn kết bạn, bảo hôm nay đến chỗ uống ." Thẩm Gia Hòa trả lời.

 

Chủ nhiệm Lưu: "..."

 

Thấy Thẩm Gia Hòa chắc như đinh đóng cột, sự nghi ngờ của chủ nhiệm Lưu giảm một chút.

 

"Thật sự là bác sĩ Phi Bạch?" Ông hỏi câu cuối cùng.

 

Thẩm Gia Hòa mỉm ông : "Nếu chủ nhiệm Lưu nghi ngờ thì thể cùng qua đó, tìm bác sĩ Phi Bạch xác nhận một chút."

 

Đây tìm c.h.ế.t ? Chủ nhiệm Lưu gượng một tiếng, lập tức đổi sắc mặt: "Đã hẹn thì mau , đừng để đến muộn."

 

Thẩm Gia Hòa bước lên một bước, chủ nhiệm Lưu ngăn cản nữa.

 

Cô vẫy tay với chủ nhiệm Lưu: "Vậy tạm biệt chủ nhiệm Lưu, tìm bác sĩ Phi Bạch đây."

 

Nói xong, thẳng ngoài.

 

Chủ nhiệm Lưu bóng lưng Thẩm Gia Hòa như điều suy nghĩ, một thực tập sinh mới đến mà thể trở từ chỗ Phi Bạch, quá đơn giản!

 

 

Loading...