Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 443: Bệnh Viện Tuyệt Mệnh (9)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:18:59
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu Phi Bạch lắc như trống bỏi: "Đương nhiên là , tin thì chị dâu thể dạo khắp nơi, xem trong bệnh viện đại ca ."
Thẩm Gia Hòa cũng thêm gì nữa, ép hỏi tiếp thì Phi Bạch suy sụp mất.
Thẩm Gia Hòa dậy, : "Không , chỉ đùa chút thôi, về đây, hai ngày tìm Lâm Viễn Chu."
Phi Bạch lập tức theo bên cạnh cô: "Em tiễn chị ngoài."
"Không cần , bận , khả năng tự bảo vệ ." Thẩm Gia Hòa , trực tiếp rời khỏi phòng.
Sau khi rời khỏi văn phòng, dọc theo hành lang trở về, ngang qua đàn ông cắm đầy ống dẫn , Thẩm Gia Hòa vô thức dừng bước.
Nhìn qua lớp kính trong suốt bên trong, cứ cảm thấy bên trong cảm giác quen thuộc.
Lâm Viễn Chu bộ dạng .
Hơn nữa là BOSS phó bản, cũng thể bệnh nhân .
Thẩm Gia Hòa thu hồi ánh mắt, ngoài.
Đường về dễ hơn lúc đến nhiều.
Tấm biển 'Bệnh Viện Tuyệt Mệnh' vốn rơi mặt đất, từ lúc nào trở về chỗ cũ.
Thẩm Gia Hòa men theo bệnh viện trở về ký túc xá.
Lúc về, Diệp Ninh Tuyết tỉnh, đang ghế sofa, mặt đặt một bát mì gói và coca.
Vừa ăn mì gói, uống coca.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Diệp Ninh Tuyết sang, thấy là Thẩm Gia Hòa, thể theo bản năng co rúm một chút.
"Cô... cô về ..." Diệp Ninh Tuyết lúng túng chào hỏi.
Thẩm Gia Hòa liếc , thấy bàn chất đầy rác, bèn : "Dọn dẹp sạch sẽ chỗ ."
Diệp Ninh Tuyết đáp một tiếng: "Được, sẽ dọn mà."
Thẩm Gia Hòa để ý đến cô , thẳng về phòng.
Diệp Ninh Tuyết thấy cô về phòng , lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù tối qua Thẩm Gia Hòa cầm s.ú.n.g lục dí đầu, chuyện vẫn còn rõ mồn một mắt.
Thẩm Gia Hòa về đến phòng, liền lên ghế, từ trong nhẫn gian lấy chút đồ ăn .
Nhà bếp ở đây tuy nhiều đồ, nhưng cơ bản đều là thực phẩm ăn liền, là ngon lắm.
Cô từ tối qua đến giờ vẫn ăn gì, trong lòng nhớ thương Lâm Viễn Chu nên cũng thấy đói.
Bây giờ tin tức của Lâm Viễn Chu , bụng bỗng chốc đói cồn cào.
Thong thả ung dung ăn xong đồ ăn, Thẩm Gia Hòa dọn dẹp rác, liền lấy điện thoại , xem thử thể liên lạc với Lâm Viễn Chu .
Gửi mấy tin nhắn , vẫn bặt vô âm tín.
Lâm Viễn Chu rốt cuộc gì !
Thẩm Gia Hòa giường suy nghĩ.
Bên , trong Bệnh viện Tuyệt Mệnh cổ kính.
Phi Bạch vất vả lắm mới tiễn vị đại phật Thẩm Gia Hòa , tới một phòng bệnh, mở cửa .
Nhìn đang giả c.h.ế.t giường, dùng chân đá đá giường, nhắc nhở: "Được , , cần giả c.h.ế.t nữa ."
Người giường bệnh chậm rãi dậy, giật phăng các loại máy móc xuống.
Lâm Viễn Chu đầu Phi Bạch, hỏi: "Cô phát hiện chứ?"
"Chắc là phát hiện ." Phi Bạch , gãi gãi đầu, thở ngắn than dài: "Lão đại, chị dâu thông minh quá, em vốn bảo ở đây, kết quả chị dâu hỏi hai câu là hỏi hết."
Lâm Viễn Chu nhướng mày, mặt là vẻ công nhận vợ : "Đương nhiên , bà xã thông minh lắm."
Phi Bạch bộ dạng nịnh nọt rẻ tiền của , ghét bỏ : "Vậy chị dâu thông minh, còn bảo em lừa chị , nãy chị hỏi em toát cả mồ hôi lạnh."
Phi Bạch chút khoa trương sờ sờ trán .
"Bây giờ thế , gặp bà xã kiểu gì, ngộ nhỡ dọa cô sợ thì ." Lâm Viễn Chu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-443-benh-vien-tuyet-menh-9.html.]
Chỉ thấy hơn nửa khuôn mặt đều vảy đen bao phủ, chỉ lộ một mảng da ở góc bên trái mặt .
"Thì chứ, tình yêu đích thực vượt qua vạn khó khăn mà." Phi Bạch nhún vai.
Lâm Viễn Chu liếc Phi Bạch, u sầu thở dài một , : "Nói với cẩu độc như thông."
Phi Bạch: "???"
Sao còn chơi công kích cá nhân thế!!
Bắt giúp đỡ thì thôi , còn chê bai !
Phi Bạch bộ dạng của Lâm Viễn Chu, dứt khoát : "Dù em cũng với chị dâu là hai ngày nữa sẽ về, tự mau ch.óng điều dưỡng cho ."
Lâm Viễn Chu sờ sờ vảy đen mặt, ánh mắt ảm đạm vài phần, khẽ ừ một tiếng: "Ừ, chắc là điều dưỡng ."
"Lão đại, là cho em , ngoài một chuyến, đột nhiên biến thành cái dạng trở về?" Phi Bạch tò mò thò đầu tới hỏi.
Thời gian , Lâm Viễn Chu đột nhiên biến mất, đó năm ngày trở về thì thành cái bộ dạng quỷ quái .
Cần điều dưỡng liên tục.
"Không nên hỏi thì đừng hỏi." Lâm Viễn Chu đẩy đầu xa một chút.
Phi Bạch da mặt dày, để ý : "Lão đại, cứ cho em , tránh cho em cũng phạm sai lầm giống , em biến thành xí thế ."
Lâm Viễn Chu: "..."
"Không cần thiết, phạm ." Lâm Viễn Chu từ chối.
Thấy quyết tâm , Phi Bạch cuối cùng cũng thức thời hỏi nữa.
Cậu lờ mờ cảm thấy, chuyện liên quan đến Thẩm Gia Hòa.
Thẩm Gia Hòa khi trở về, buổi tối ngủ một giấc.
Hai giờ chiều hôm , tới nơi đào tạo.
Lần vẫn là ba , một khác từng gặp, là một đàn ông lùn béo hơn ba mươi tuổi.
Người còn là Trần Cẩn, Trần Cẩn thấy Thẩm Gia Hòa thì mắt sáng lên ít.
Xem trong phó bản chỉ tám đào tạo, là chia địa điểm đào tạo.
Người hướng dẫn bọn họ là một đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi, đàn ông hói đầu đeo kính, uy quyền.
Ông một lời xã giao xong liền đưa bọn họ tới một phòng phẫu thuật tham gia đào tạo.
Trên đường qua đó, Trần Cẩn trực tiếp sán gần, hai hôm qua ở cùng một thời gian, cũng coi như là quen .
"Cô Thẩm, ngờ trùng hợp thế, phân cùng ." Trần Cẩn chào hỏi .
Thẩm Gia Hòa lịch sự gật đầu.
Trần Cẩn tiếp tục : "May mà Diệp Ninh Tuyết tới, nếu còn hầu hạ một bà tổ tông."
"Cô ở cùng ký túc xá với ." Thẩm Gia Hòa .
Trần Cẩn há to miệng, đồng cảm Thẩm Gia Hòa: "Vậy cô khổ thật đấy."
Thẩm Gia Hòa để ý: "Cô là kẻ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, thủ đoạn cứng rắn một chút là cô dám ."
Trần Cẩn giơ ngón tay cái lên với cô: "Cô lợi hại thật."
Làm việc cùng như , thuận tiện đơn giản, nhẹ nhàng hơn nhiều.
Ba tới phòng phẫu thuật, dẫn đội gọi là bác sĩ Lý.
Khung cảnh quen thuộc, chỉ là bàn phẫu thuật còn sống.
Tứ chi và eo của dây da trói c.h.ặ.t, thấy thì giãy giụa, nhưng dây da trói c.h.ặ.t, cách nào giãy .
Miệng cũng bịt , căn bản thể mở miệng.
Bác sĩ Lý tới bên cạnh , với ba , giới thiệu: "Hôm nay, chúng thực tập giải phẫu cơ thể sống."
Ngừng một chút, bổ sung một câu: "Vị hôm nay đây, là một con xông bệnh viện, khi chúng bắt , khéo dùng tài liệu giảng dạy, các cô học những thứ , nếu bắt con khác, cũng dùng đến ."