Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 427: Nữ Tôn (3)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:18:43
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Gia Hòa tê cả da đầu, theo bản năng hỏi: “Chuyện kích thích gì?”

 

Lâm Viễn Chu nhướng mày, : “Chính là những chuyện kích thích mà chúng từng .”

 

Nhân vật của điên cuồng đến ?

 

Vành tai Thẩm Gia Hòa lập tức đỏ bừng, mấp máy môi, lí nhí : “Em… em còn chơi những trò với khác?”

 

, dù mỗi ngày sống áp lực lớn, đè nén đến mức nữ hoàng bệ hạ thở nổi, luôn gì đó để thư giãn.” Giọng Lâm Viễn Chu mang theo một chút thờ ơ.

 

Thẩm Gia Hòa: “…”

 

“Vậy ghen ?” Thẩm Gia Hòa nghi hoặc hỏi.

 

Lâm Viễn Chu: “Đây chỉ là nhân vật hiện tại của em, chứ em chuyện đó.”

 

Nói đến đây, giọng điệu ngừng , ngẩng đầu Lâm Viễn Chu, đáy mắt lóe lên một tia nguy hiểm, “Sao? Bệ hạ chẳng lẽ thử với khác?”

 

“Không , !” Thẩm Gia Hòa vội vàng lắc đầu, “Em là đắn, trong lòng chỉ một .”

 

Lâm Viễn Chu hài lòng, đưa tay ôm eo Thẩm Gia Hòa, “Bà xã, em cứ yên tâm, cung điện của an , em cứ thoải mái đến.”

 

Ừm… cũng chắc.

 

Thẩm Gia Hòa gượng dậy, trong đầu một giọng nhắc nhở, cô nên đến thư phòng xử lý công vụ.

 

“Em đến thư phòng .” Thẩm Gia Hòa .

 

Lâm Viễn Chu buông tay, gật đầu : “ , thời gian cũng gần , giờ , bệ hạ nên ở trong thư phòng xử lý việc quan trọng.”

 

Thẩm Gia Hòa chút lo lắng hỏi: “Vậy buổi sáng em lên triều ?”

 

Cô chẳng gì cả, nếu thật sự lên triều, chẳng sẽ lộ tẩy ngay lập tức !

 

“Không cần, thời gian là kỳ nghỉ, bảy ngày cần lên triều.” Lâm Viễn Chu giải thích.

 

Thẩm Gia Hòa lập tức thở phào nhẹ nhõm, may quá may quá! Nếu đối mặt với nhiều đại thần như , chẳng sẽ lộ tẩy ngay lập tức !

 

“Vậy em đến thư phòng , chuyện gì tối .” Thẩm Gia Hòa vẫy tay, nhanh ch.óng rời .

 

Cảm giác mà ở cùng Lâm Viễn Chu thêm một lúc nữa, sẽ đè mất!

 

Nhìn bóng lưng vội vã rời của Thẩm Gia Hòa, Lâm Viễn Chu cong môi khẽ.

 

May mà tì nữ dẫn đường, nếu cũng thư phòng ở .

 

Không hổ là thư phòng của nữ hoàng, thật lớn.

 

Trên bàn chất đầy tấu chương.

 

Thẩm Gia Hòa tùy tiện mở một phong, đó chi chít chữ, nhưng khi phó bản, mắt như sẵn bộ dịch, chữ phồn thể tấu chương tự động dịch thành chữ giản thể.

 

Trên tấu chương là tố cáo Hộ bộ Thị lang vơ vét của cải, cướp đoạt dân nam.

 

Không hiểu , chút buồn .

 

Lại còn chuyện cướp đoạt dân nam!

 

Tiện tay rút một bản tấu chương, là do quan địa phương dâng lên.

 

[Bệ hạ an khang, gần đây thời tiết , trong khu vực thần quản lý đào bội thu, bệ hạ thử một ít ?]

 

Thẩm Gia Hòa: “???”

 

Không chứ! Chuyện nhỏ như cũng dâng tấu chương ?

 

Chán đến mức nào !

 

Trong lòng thầm oán xong, bên ngoài vang lên một tràng tiếng thỉnh an.

 

“Hứa thị quân.”

 

Vừa xong, thấy một nam t.ử mặc y phục màu hồng đào bước .

 

Lại là một loại đàn ông khác!

 

Xem gu của nữ hoàng thật đa dạng.

 

Nam t.ử mặc đồ sặc sỡ, nhưng hề quê mùa, một khuôn mặt xinh vặn cân cả bộ đồ màu hồng đào .

 

Khi tới, trông như một đóa hoa đang nở rộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-427-nu-ton-3.html.]

 

Hứa Phủ Y cúi hành lễ, dịu dàng gọi một tiếng: “Bệ hạ.”

 

Thẩm Gia Hòa giọng gọi tỉnh.

 

[Thị quân: Hứa Phủ Y

 

Thân phận: Con trai Hộ bộ Thượng thư]

 

Người đàn ông mắt tuy , nhưng là quỷ dị!

 

Không cẩn thận là mất mạng.

 

Thẩm Gia Hòa ho nhẹ một tiếng, Hứa Phủ Y, “Chuyện gì?”

 

“Nghe bệ hạ gần đây chọn thị quân, chọn ý ?” Hứa Phủ Y tiến lên một bước, đưa tay vẫy vẫy, một trông như thái giám theo , xách một hộp thức ăn.

 

“Không .” Thẩm Gia Hòa nhàn nhạt .

 

Lúc đó Lâm Viễn Chu đang bên cạnh , nào dám .

 

Đáy mắt Hứa Phủ Y hiện lên một tia , lấy hộp thức ăn đặt lên bàn, “Bệ hạ, đều , là Phượng Quân đến hiện trường, ngăn cản bệ hạ chọn thị quân.”

 

Vừa , mở hộp thức ăn, lấy bát canh đang bốc nóng bên trong, đặt bên tay cô.

 

“Bệ hạ, Phượng Quân cũng thật là, quản rộng như ! Còn quản cả chuyện bệ hạ chọn thị quân!”

 

“Chúng cung, đều là để giải ưu phiền cho bệ hạ, ghen tuông như , thể Phượng Quân!”

 

“Bệ hạ nếu thích, thể với , giúp ngài với Phượng Quân.”

 

Ồ~ Lời mỉa mai , hóa là để châm ngòi ly gián.

 

Thẩm Gia Hòa cúi mắt, nhàn nhạt : “ ai ý, phiền ngươi lo lắng .”

 

Hứa Phủ Y nhận sai, lập tức chữa cháy: “Ta hôm nay đến, cũng là thấy bệ hạ tinh thần , hy vọng thể bồi bổ cho bệ hạ.”

 

Nói xong, bưng canh lên, múc một muỗng, đưa đến bên môi Thẩm Gia Hòa.

 

Thẩm Gia Hòa trong canh, chỉ thấy trong bát canh là lúc nhúc côn trùng màu đen.

 

Những con côn trùng màu đen , ở ngoài đời thực cũng từng thấy.

 

Trên muỗng còn một con côn trùng, con côn trùng đó trông như con rết, nhiều chân, nhưng đầu nhiều mắt.

 

Trông đặc biệt c.h.ế.t nhắm mắt, tất cả các mắt đều mở to, hướng về phía Thẩm Gia Hòa, chằm chằm.

 

Thứ ghê tởm như , thể ăn nổi!

 

Thấy Thẩm Gia Hòa mãi mở miệng, Hứa Phủ Y vẻ mặt lạnh , “Bệ hạ, ăn? Ngày thường ngài thích nhất là uống canh .”

 

Hay lắm, một nữa đến thăm dò!

 

Thẩm Gia Hòa ngả , liếc Hứa Phủ Y, “Sao? Ngươi , cô bắt buộc ăn? Hứa thị quân thật là uy phong.”

 

Hứa Phủ Y vẻ mặt sững sờ, vẫn đang thăm dò, “ ngày thường bệ hạ thích nhất là uống những thứ , là bồi bổ cơ thể.”

 

Thẩm Gia Hòa Hứa Phủ Y, từng chữ: “Cô thích uống.”

 

Hứa Phủ Y cũng Thẩm Gia Hòa, hai ánh mắt giao .

 

Thẩm Gia Hòa chuẩn sẵn sàng, nếu Hứa Phủ Y lát nữa biến hình, sẽ trực tiếp rút v.ũ k.h.í đ.á.n.h một trận với .

 

Chưa kịp tay, Hứa Phủ Y đặt bát xuống, : “Là của , hôm nay món mới, mời bệ hạ nếm thử, ngờ bệ hạ thích loại canh .”

 

Một hai đều đến thăm dò , thật sự coi là quả hồng mềm.

 

“Hứa thị quân, ngươi lời gièm pha nào, nghĩ rằng cô là thật, nên đến thăm dò?” Thẩm Gia Hòa hỏi.

 

Hứa Phủ Y lập tức phủ nhận, “Không , chỉ đến đưa cho bệ hạ thôi.”

 

“Người .” Thẩm Gia Hòa gọi ngoài.

 

Một đám thị vệ lập tức xông , thành hai hàng trong thư phòng.

 

Hứa Phủ Y biểu cảm cứng đờ, Thẩm Gia Hòa hỏi: “Bệ hạ ?”

 

“Lôi xuống, đ.á.n.h hai mươi trượng, cấm túc ba tháng.” Thẩm Gia Hòa lạnh lùng lệnh.

 

Mình là nữ hoàng, chút uy nghiêm cũng là bình thường nhỉ.

 

 

Loading...