Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 416: Hợp Hoan Tông (15)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:15:32
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Viễn Chu đột nhiên mở to mắt, trong mắt tràn đầy vẻ thể tin nổi.
Chắc là ngờ Thẩm Gia Hòa to gan như .
Chưa kịp phản ứng, cảm thấy cổ họng một trận ngọt ngào, là Thẩm Gia Hòa đút nước .
Lâm Viễn Chu: “…”
Thẩm Gia Hòa còn đút ngụm thứ hai, Lâm Viễn Chu lùi về né tránh, “Con… con đang gì ?”
Thẩm Gia Hòa mặt đầy vô tội, “Không sư phụ bảo con từng ngụm từng ngụm đút ?”
Lâm Viễn Chu nghẹn lời.
Ý của là ‘từng ngụm từng ngụm’ như thế !
Lâm Viễn Chu vội vàng nhận lấy ly nước, một uống cạn, “Được , uống xong , khát nữa.”
Nói xong, tiếp tục xuống.
Thẩm Gia Hòa xuống, hỏi một câu, “Sư phụ còn dặn dò gì khác ?”
Lâm Viễn Chu ‘ái chà’ một tiếng, cả ‘yểu điệu thục nữ’ dựa giường.
Hắn đưa tay đặt lên trán, nheo mắt, “Nóng, cần giúp quạt mát.”
Thẩm Gia Hòa: “…”
Sao thương một cái, đỏm dáng nhiều thế.
Vừa khát nóng.
Thẩm Gia Hòa nhịn , nhắc nhở một câu, “Sư phụ, là tu tiên, chắc sẽ cảm thấy khát và nóng.”
Bị vạch trần …
, mặt dày, ngại.
“Bây giờ linh lực cạn kiệt, khác gì thường, tự nhiên thể thể nóng lạnh, cũng sẽ đói và khát.” Lâm Viễn Chu nghiêm túc .
Dù đồ nhà mới dẫn khí nhập thể, còn sự thật.
Thẩm Gia Hòa nửa tin nửa ngờ Lâm Viễn Chu, “Thật ?”
Lâm Viễn Chu gật đầu, “Thật!”
Thôi , Lâm Viễn Chu dù cũng là vì bảo vệ mới linh lực kiệt quệ, là đồ , cô chăm sóc một chút cũng là điều nên .
Thẩm Gia Hòa đặt một cái quạt nhỏ bên đầu giường Lâm Viễn Chu, thổi cho .
Lâm Viễn Chu cái quạt đầu giường, nghi hoặc hỏi: “Đây là cái gì?”
“Quạt điện, khá mát , nếu đủ, còn thể điều chỉnh tốc độ gió.” Thẩm Gia Hòa giải thích.
Lâm Viễn Chu: “…”
Vốn để Thẩm Gia Hòa quạt cho , ngờ còn cách lười biếng như .
“Ngài còn dặn dò gì khác ?” Thẩm Gia Hòa ở bên cạnh hỏi.
Lâm Viễn Chu co giường, “Tạm thời , đợi nghĩ cho con.”
Thẩm Gia Hòa đáp một tiếng, liền chuẩn rời .
Chân bước một bước, Lâm Viễn Chu gọi , “Đợi .”
Thẩm Gia Hòa dừng bước, , “Sư phụ còn dặn dò gì?”
“Con ở đây chăm sóc .” Lâm Viễn Chu .
Thẩm Gia Hòa: “…”
Người đột nhiên trở nên đỏm dáng thế.
“Sư phụ, chỉ là linh lực cạn kiệt thôi.” Thẩm Gia Hòa nhắc nhở.
Lâm Viễn Chu yếu ớt rên một tiếng, “Sau khi linh lực cạn kiệt, thể sẽ vô cùng yếu ớt, lỡ như ở trong phòng xảy chuyện gì thì , con vẫn nên ở chăm sóc sát thì hơn.”
Thẩm Gia Hòa: “…”
Nhìn , Lâm Viễn Chu chỉ sai vặt .
Thẩm Gia Hòa kéo một chiếc ghế xuống, cứ thế chằm chằm Lâm Viễn Chu.
Ánh mắt quá nóng bỏng, khiến Lâm Viễn Chu cũng chút ngại ngùng.
Khẽ liếc mắt chỗ khác, ho nhẹ một tiếng hỏi: “Con như gì?”
“Con sư phụ từng giây từng phút, để sư phụ xảy chuyện gì, đến lúc đó là trách nhiệm của con.” Thẩm Gia Hòa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-416-hop-hoan-tong-15.html.]
Lời chút mỉa mai!
Lâm Viễn Chu dựa giường, liếc cô, “Sao? Con chăm sóc ?”
Thẩm Gia Hòa phủ nhận, “Không , con sẵn lòng chăm sóc sư phụ.”
Lâm Viễn Chu thấy cô đồng ý, liền bắt đầu sức đỏm dáng.
Thẩm Gia Hòa m.ô.n.g còn nóng, Lâm Viễn Chu bắt đầu sai bảo.
Không lạnh thì là nóng, còn tay mỏi, mắt mệt, đầu đau.
Sau khi linh lực cạn kiệt, bệnh gì cũng kéo đến…
Thẩm Gia Hòa hầu hạ xong Lâm Viễn Chu đỏm dáng, m.ô.n.g định chạm ghế, Lâm Viễn Chu yếu ớt : “Ta đau lưng.”
Thẩm Gia Hòa xuống liền khựng , dậy, như Lâm Viễn Chu, “Sư phụ, ngoài lưng , còn chỗ nào thoải mái?”
“Tạm thời , bây giờ chỉ đau lưng, con qua đây đ.ấ.m cho .” Lâm Viễn Chu lười biếng .
Thẩm Gia Hòa đáp một tiếng, đến bên giường, vén chăn lên.
Lâm Viễn Chu sấp giường, yên lặng chờ đợi sự phục vụ của Thẩm Gia Hòa.
Thẩm Gia Hòa hai tay nắm lấy quần áo của .
Chỉ một tiếng ‘xoẹt’, quần áo theo tiếng mà rách.
Làm Lâm Viễn Chu cả cứng đờ, đầu qua, “Con đang gì ?”
“Không sư phụ đau lưng , con học qua mát-xa tinh dầu, bây giờ mát-xa cho sư phụ.” Thẩm Gia Hòa .
Vừa , kéo quần áo lưng rộng hơn.
Lâm Viễn Chu định dậy, Thẩm Gia Hòa lật đè lên, ấn xuống giường.
Tiếp xúc gần gũi , vẻ mờ ám.
“Con…” Lâm Viễn Chu mở miệng, cảm thấy lưng truyền đến một lực đạo cực lớn.
Đây là đang nhào nặn như nhào bột.
“Sư phụ, lúc mát-xa, yên tĩnh một chút, nhắm mắt tận hưởng.” Thẩm Gia Hòa chặn lời .
Từ trong nhẫn gian lấy tinh dầu, bắt đầu xoa bóp.
Trước đây giáo luyện, thủ pháp thả lỏng cơ bắp vẫn khá chuyên nghiệp.
Đừng , xoa bóp khá thoải mái.
Lâm Viễn Chu mày mắt giãn , khen một câu, “Không ngờ con còn tài .”
Thẩm Gia Hòa trả lời, tốc độ tay ngừng, tiếp tục xoa nắn.
Chỉ là xoa nắn một hồi, tay Thẩm Gia Hòa càng lúc càng xuống.
Lâm Viễn Chu sững sờ, vội vàng : “Con… tay con sờ ?”
“Sư phụ, đau lưng, thể yếu ớt, thể là do cột sống ở đây , con giúp xoa bóp cho thông, sẽ thoải mái.” Thẩm Gia Hòa giải thích.
Thấy tay cô sắp sờ đến m.ô.n.g , Lâm Viễn Chu nhịn hỏi: “ tay con, xuống thấp quá .”
“Sư phụ, con chỉ đơn thuần giúp mát-xa, thể nghĩ như , chẳng lẽ nghĩ con chiếm tiện nghi của ?” Thẩm Gia Hòa hỏi.
Ừm… chính là nghĩ như .
“Sư phụ, đừng quên, là chủ động bảo con mát-xa cho , lẽ là ý đồ bất chính với con, nên mới thấy con đắn?” Thẩm Gia Hòa hỏi ngược .
Lập tức chặn hết lời của Lâm Viễn Chu.
Thẩm Gia Hòa cảm nhận thể càng lúc càng cứng đờ, khóe môi nhịn nhếch lên một chút.
Cẩu nam nhân! Để sai vặt cả ngày!
Mình trêu c.h.ế.t mới lạ!
Trong lúc Lâm Viễn Chu còn kịp phản ứng, Thẩm Gia Hòa một chưởng vỗ lên m.ô.n.g .
Lâm Viễn Chu dọa đến mức bật dậy, mắt trợn to, “Con… con…”
Một khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, Thẩm Gia Hòa lắp bắp.
Lời dường như chút khó , khó mở miệng.
Thẩm Gia Hòa mặt đầy vô tội Lâm Viễn Chu, “Sư phụ, ?”
Lâm Viễn Chu thực sự nhịn , nghiến răng : “Vừa con sờ m.ô.n.g gì?!”