Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 414: Hợp Hoan Tông (13)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:15:30
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xì! Thế mà cũng !

 

Làm ngại ghê!

 

Lão đầu càng tức giận hơn, “Ra là ngươi vẫn luôn đùa giỡn !”

 

Nói xong, thể lão phình to gấp mấy , sừng sững mặt hai như một ngọn núi nhỏ.

 

Lâm Viễn Chu tung một chưởng, lão đầu vốn đang biến hình màu mè hoa lá hẹ lập tức xìu xuống.

 

Như quả bóng cao su , cả lão mềm nhũn đất.

 

Hắc khí lưng tức khắc tiêu tan, khôi phục vẻ yên tĩnh.

 

Hai tiếp tục về phía , Thẩm Gia Hòa mò mẫm gần xong , phó bản cũng tương tự như phó bản cổ mộ của cô.

 

Chẳng qua là khơi dậy những d.ụ.c vọng nguyên thủy nhất trong lòng , tiền, quyền, sắc, danh… các loại.

 

Cho nên tiếp theo, ngoài dự đoán sẽ là những thứ như tiền tài danh lợi.

 

Quả nhiên ngoài dự đoán của Thẩm Gia Hòa.

 

Hai họ hai bước, vác từng rương linh thạch tới.

 

Khi những chiếc rương đặt xuống đất mở , ánh sáng bên trong chiếu đến mức chút mở nổi mắt.

 

Đầy ắp một rương, bộ đều là thượng phẩm linh thạch, thật tiền!

 

điều sức hấp dẫn lớn với Thẩm Gia Hòa, dù cô đến thế giới mới mấy ngày, còn những linh thạch dùng để gì!

 

Một đàn ông mặc đồ đen, ăn mặc phần giống tiểu tư tiến lên, cúi với Lâm Viễn Chu, : “Lâm phong chủ, đây đều là chủ nhân chuẩn , chỉ cần ngài đồng ý hợp tác với chủ nhân, những thượng phẩm linh thạch đều là tiền đặt cọc cho ngài.”

 

“Oa~” Thẩm Gia Hòa ở bên cạnh kinh ngạc thốt lên một tiếng, “Sư phụ, bọn họ hào phóng thật.”

 

Lâm Viễn Chu tiến lên một bước, đưa tay nhón một viên linh thạch lên xem xét kỹ lưỡng.

 

Thẩm Gia Hòa theo, “Sư phụ, sẽ thấy tiền sáng mắt chứ.”

 

“Những linh thạch là thật.” Lâm Viễn Chu .

 

Thẩm Gia Hòa nghi hoặc .

 

Trong phó bản , là chính phái ? Chẳng lẽ nhận tiền là hắc hóa ?

 

Lâm Viễn Chu vung tay một cái, trực tiếp thu hết mấy rương linh thạch túi.

 

Khiến Thẩm Gia Hòa bên cạnh mà trợn mắt há mồm.

 

Thật… thật sự nhận !

 

Người đàn ông mặt lộ vẻ vui mừng, lập tức tiến lên : “Lâm phong chủ bằng lòng hợp tác với chủ nhân nhà , bộ tu tiên giới, đảm bảo một ai là đối thủ của các .”

 

“Đợi khi cái hố chôn thành hình, cho dù là lão tổ ẩn thế của Vấn Đạo Tông mặt cũng cách nào!”

 

Người đàn ông càng càng kích động, “Sau nơi đây chính là thiên hạ của ngài và chủ nhân!”

 

“Ta đồng ý hợp tác.” Lâm Viễn Chu dội một gáo nước lạnh đàn ông đang kích động.

 

Vẻ mặt kích động của đàn ông lập tức đông cứng, ngây Lâm Viễn Chu.

 

Chỉ nơi trống , “Ngươi nhận linh thạch ?”

 

.” Lâm Viễn Chu thản nhiên gật đầu, “Ta nhận linh thạch nhưng định hợp tác.”

 

Người đàn ông im lặng.

 

Chắc là đầu tiên gặp một chính phái vô liêm sỉ như .

 

Ngón tay chỉ Lâm Viễn Chu cũng chút run rẩy, “Ngươi… ngươi là cường đạo !!”

 

Lâm Viễn Chu lắc đầu phủ nhận, “Ta .”

 

Người đàn ông càng tức hơn, “Vừa chúng tận mắt thấy ngươi thu mấy rương linh thạch đó ! Ngươi còn thừa nhận!”

 

Người đàn ông về phía Thẩm Gia Hòa, Thẩm Gia Hòa lắc đầu như trống bỏi, phủ nhận: “ thấy.”

 

“Các ngươi đều là cá mè một lứa! Các ngươi… các ngươi…”

 

Người đàn ông tức đến nên lời, hai mắt đỏ ngầu trừng trừng hai .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-414-hop-hoan-tong-13.html.]

Lâm Viễn Chu đầy chính khí : “Ta đây chỉ là vì dân trừ hại mà thôi, những linh thạch chắc chắn là các ngươi dùng thủ đoạn bất chính mà , bây giờ nhiều nhất chỉ thể coi là tịch thu tang vật.”

 

Người đàn ông: “…”

 

Chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ đến thế!!!

 

Cũng may là Lâm Viễn Chu !

 

Lâm Viễn Chu nhận sự tức giận của đàn ông, một bên nhướng mày, : “Sao thế? Ta cướp thì ? Ngươi đ.á.n.h ?”

 

Người đàn ông lập tức im bặt, chính vì đ.á.n.h nên mới nghĩ đến việc hối lộ một chút để hợp tác.

 

Thẩm Gia Hòa ở bên cạnh xem mà tấm tắc lấy lạ, ngờ Lâm Viễn Chu thể vô liêm sỉ đến mức .

 

Người mắt, đ.á.n.h cũng , hợp tác cũng chẳng .

 

Người đàn ông chỉ thể nén một tức, nhịn xuống.

 

Hắn Lâm Viễn Chu, hung hăng buông một câu: “Ngươi sẽ gặp báo ứng!”

 

Lâm Viễn Chu khẽ khẩy một tiếng: “Nếu báo ứng, thì là các ngươi gặp !”

 

Người đàn ông dám thêm một lời nào, hình nhanh ch.óng biến mất mắt.

 

Thẩm Gia Hòa chứng kiến bộ sự việc , Lâm Viễn Chu hỏi một câu: “Sư phụ, chúng hắc ăn hắc như ?”

 

Lâm Viễn Chu vẻ nghiêm túc, đưa tay chọc trán Thẩm Gia Hòa, “Chúng đây gọi là vì dân trừ hại.”

 

Được , còn tự tìm cho một cái cớ hợp lý.

 

Thẩm Gia Hòa còn gì đó, Lâm Viễn Chu tiếp tục: “Con là đồ duy nhất của , những linh thạch đều để cho con dùng.”

 

Thẩm Gia Hòa lập tức ngậm miệng, đây là hắc ăn hắc, rõ ràng là một sư phụ hết lòng vì đồ !

 

Có lẽ vì Lâm Viễn Chu vơ vét quá nhiều, khi họ tiếp tục về phía , khỏi ảo cảnh.

 

Ma vật bên ngoài ảo cảnh bắt đầu chúc mừng.

 

Một đôi mắt đỏ rực chằm chằm , trong đôi mắt đó tràn đầy oán hận, “Lâm Viễn Chu! Ngươi nhận đồ của , tức là đồng ý hợp tác với !”

 

“Ta nhận.” Lâm Viễn Chu trực tiếp phủ nhận.

 

Ma vật tức đến nghẹn lời, chỉ Lâm Viễn Chu, nhịn mà c.h.ử.i ầm lên: “Ngươi là trưởng lão Vấn Đạo Tông ? Sao thể mở mắt dối!”

 

“Ngươi tin thì hỏi đồ của , nhận .” Lâm Viễn Chu mặt mày thản nhiên chỉ Thẩm Gia Hòa.

 

Thẩm Gia Hòa vội vàng lắc đầu, đều là của cả.

 

Ma vật tức đến mức gân đỏ mặt nổi lên, trông càng đáng sợ hơn.

 

“Trong ảo cảnh, Lưu Ảnh Thạch! Những việc ngươi , sớm ghi , ngươi sợ giao Lưu Ảnh Thạch cho Vấn Đạo Tông !”

 

Ma vật uy h.i.ế.p.

 

Lâm Viễn Chu chẳng hề để tâm, “Ngươi cứ , sẽ là giả mạo.”

 

“Cảnh tượng trong Lưu Ảnh Thạch thể sửa đổi và giả mạo!” Ma vật nhắc nhở.

 

Lâm Viễn Chu: “Đây là chuyện của chính đạo tông môn chúng , một ma vật như ngươi mang Lưu Ảnh Thạch tới, ai dùng cấm thuật gì để sửa đổi .”

 

Ma vật: “…”

 

Thẩm Gia Hòa cũng chứng kiến sự mặt dày vô sỉ của sư phụ nhà .

 

Thấy hối lộ vô dụng, ma vật dứt khoát chuẩn tung chiêu cuối, “Nếu như , hôm nay các ngươi đừng hòng khỏi đây.”

 

Nói xong, bao bọc một lớp sương mù đen, như thể sắp tung đại chiêu.

 

Lâm Viễn Chu xách Thẩm Gia Hòa bảo vệ lưng, quanh cũng tỏa một lớp sương mù trắng.

 

Khí thế đ.á.n.h của hai , trông như hiệu ứng đặc biệt trong phim tiên hiệp.

 

Chưa đợi Thẩm Gia Hòa cảm thán xong, hai luồng sáng một đen một trắng va .

 

Trên trung phát từng đợt gợn sóng.

 

Thẩm Gia Hòa thể cảm nhận rõ ràng sự d.a.o động khi hai luồng sức mạnh va chạm.

 

Chỉ điều, hắc khí đó nhanh địch Lâm Viễn Chu, một chưởng đ.á.n.h bay ngoài.

 

 

Loading...