Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 383: Khách Sạn Đêm Tuyết (14)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:12:35
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn căn phòng rách nát, và bản cô đơn lẻ loi, tiểu quỷ đầu tiên cảm thấy, đặc biệt dư thừa!
Lâm Viễn Chu xách Thẩm Gia Hòa lên tầng tám.
Phòng ở tầng tám vẫn tối đen như mực, điều hơn phòng cô một chút.
Ít nhất lọt gió.
Sau khi xách lên tầng tám, Lâm Viễn Chu thả cô xuống: "Nghỉ ngơi ở đây một đêm, sáng mai rời ."
Nói xong liền , nữa Thẩm Gia Hòa một phen túm lấy.
Thân hình Lâm Viễn Chu lùi về một chút, ánh mắt u u chằm chằm cô: "Sự nhẫn nại của giới hạn, đừng tới khiêu chiến !"
Thẩm Gia Hòa bĩu môi, chỉ chỗ chất đầy đồ linh tinh ở tầng tám: "Chỗ là đồ linh tinh, em ngủ ở ?"
"Cô tự tùy tiện tìm chỗ ngủ." Lâm Viễn Chu lạnh lùng : "Chẳng lẽ còn sắp xếp thỏa hết cho cô."
"Cũng là thể." Thẩm Gia Hòa .
Lâm Viễn Chu: "..."
Anh coi như hiểu, phụ nữ là kẻ hổ.
Không nhiều với Thẩm Gia Hòa nữa, Lâm Viễn Chu trực tiếp biến mất.
Thẩm Gia Hòa căn phòng đầy đồ linh tinh, tới một cái sô pha, xốc tấm vải chống bụi bên lên.
Đoán chừng Lâm Viễn Chu dọn dẹp, tuy là phòng chứa đồ nhưng phòng ở tầng tám chút bụi bặm nào.
Thẩm Gia Hòa sô pha, thở ngắn than dài.
Trước mặc kệ Lâm Viễn Chu nhận , mỗi gặp cô đều như mèo thấy chuột mà nhào tới, đến phó bản trở nên lạnh lùng thế nhỉ.
tối nay thể đưa lên đây, chứng tỏ hai bọn họ còn hy vọng.
Từ từ sẽ đến, nỗ lực một chút, chừng ngày mai là thể leo lên giường .
Buổi tối xem camera, triền đấu với bóng đen, Thẩm Gia Hòa sớm mệt mỏi.
Ở tầng tám, Lâm Viễn Chu ở đây, chắc chắn an .
Thẩm Gia Hòa vô cùng yên tâm nhắm mắt , mơ màng ngủ .
Trong bóng tối, đợi khi Thẩm Gia Hòa ngủ say, cái bóng của Lâm Viễn Chu mới chậm rãi hiện .
Cả lơ lửng giữa trung, tầm mắt bễ nghễ xuống.
Cho dù buổi tối tối đen như mực, Lâm Viễn Chu vẫn thể rõ bóng dáng đang ngủ sô pha.
Trên sô pha chăn, tuy trong phòng ấm của lò sưởi, nhưng Thẩm Gia Hòa vẫn lạnh đến mức co rúc .
Cô ngủ ngon, mày nhíu , dường như mơ thấy chuyện gì .
Thẩm Gia Hòa trở , trong miệng khẽ lẩm bẩm gì đó.
âm thanh quá nhỏ, Lâm Viễn Chu rõ.
Cơ thể gần một chút, liền thấy trong miệng Thẩm Gia Hòa lẩm bẩm một tiếng: "Viễn Chu... ông xã..."
Lâm Viễn Chu vì , n.g.ự.c giống như bỏng .
Trước đó Thẩm Gia Hòa , chồng cô trùng tên với .
tiếng lẩm bẩm trong miệng Thẩm Gia Hòa, cứ cảm thấy cô đang gọi .
Nhìn chăm chú hồi lâu, Lâm Viễn Chu dùng xúc tu lấy từ một cái chăn, ném lên Thẩm Gia Hòa.
Sau đó mới biến mất.
Anh là sợ Thẩm Gia Hòa c.h.ế.t ở chỗ , xui xẻo!
Ngày hôm , lăn lộn cả đêm, Thẩm Gia Hòa tỉnh dậy đặc biệt muộn.
Hơn mười giờ ngày hôm mới ngủ dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-383-khach-san-dem-tuyet-14.html.]
Cô mở mắt , cảnh xung quanh chút tối tăm, hậu tri hậu giác nhớ , lúc đang ở trong địa bàn của Lâm Viễn Chu.
Vừa tỉnh dậy, định vươn vai một cái, đột nhiên phát hiện thứ gì đó đắp lên.
Cúi đầu , phát hiện là một cái chăn lông.
Nhớ lúc cô ngủ, chẳng cái gì cả mà.
Thẩm Gia Hòa nghĩ tới Lâm Viễn Chu.
Khóe môi kìm cong lên, thấp giọng khẽ một tiếng.
Vẫn là một mặt lạnh tim mềm nha, ngoài mặt thì giả bộ dáng vẻ cao lãnh, lén lút còn trộm đắp chăn cho cô .
Thẩm Gia Hòa cũng vạch trần , khi dậy khỏi sô pha, ngẩng đầu một tiếng: "Đa tạ Lâm thu nhận em một đêm ."
Lâm Viễn Chu ngạo kiều lên tiếng.
Thẩm Gia Hòa cũng để ý, gấp gọn chăn lông , đặt sang một bên.
Ừm... xuống lầu còn tự mở khóa.
Trở phòng 320, phát hiện phòng khôi phục nguyên trạng , những đồ đạc phá hỏng tối qua hiện tại rực rỡ hẳn lên, ngay cả cửa sổ cũng khôi phục thành nguyên dạng.
Kiểm tra khóa cửa một chút, cũng đổi mới .
Không tối nay, cái bóng đen còn thể trở .
Cả ngày ăn cơm, lấy từ trong nhẫn gian một cốc sữa uống hai ngụm, chuẩn đợi đến 11 giờ trưa nhà hàng xem thử, hôm nay manh mối gì.
Canh đúng giờ, đến 11 giờ, Thẩm Gia Hòa xuống lầu tới nhà hàng.
Ngồi ghế của , 320.
Khoảnh khắc cô xuống, nhà hàng vốn còn chút ồn ào nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Hai mặt và bên cạnh cô cũng đều vẻ mặt kinh ngạc cô.
Thẩm Gia Hòa đoán bọn họ đang cái gì, sờ sờ mặt : "Hôm nay cũng trang điểm, tất cả đều chằm chằm thế, chẳng lẽ hôm nay quá xinh ?"
Vẫn là Phan Thi Vũ ở 319 mở miệng : "Sáng nay lúc ăn cơm, cô tới, chúng tưởng cô xảy chuyện , tới phòng cô."
Giọng điệu dừng , bổ sung: "Sau khi tới phòng, phát hiện trong phòng cô một đống hỗn độn, cửa sổ đều vỡ, còn tường và sàn nhà, là hố đập , cô ở trong phòng, chúng còn tưởng... cô c.h.ế.t ."
"Không , tối qua phòng , trốn ngoài." Thẩm Gia Hòa trả lời.
Phan Thi Vũ quan sát Thẩm Gia Hòa từ xuống một lượt, xác định thấy vết thương nào cô mới thở phào nhẹ nhõm.
"Nhìn dáng vẻ phòng cô, cô hẳn là động thủ với nọ , rõ dáng vẻ hung thủ ?"
Giọng Phan Thi Vũ lớn, nhưng sự xuất hiện của Thẩm Gia Hòa thu hút sự chú ý của ít , đều thấy lời cô .
Mọi nín thở tập trung Thẩm Gia Hòa, nếu cô thể thấy diện mạo hung thủ, bọn họ ít nhất thể loại trừ một kẻ g.i.ế.c .
"Không , lúc tới, mặt che một tầng khói đen." Thẩm Gia Hòa trả lời.
Trên mặt đều hiện lên một tia tiếc nuối.
"Có điều... thương." Thẩm Gia Hòa bổ sung một câu.
Giọng điệu Phan Thi Vũ chút kích động: "Vậy kiểm tra thể một chút là thể tìm hung thủ là ai ?!"
Thẩm Gia Hòa lắc đầu: "Không đơn giản như , giao thủ với con , năng lực khôi phục nhanh ch.óng , chỉ thể đây là một manh mối."
"Không con ?" Trong giọng của Phan Thi Vũ nhiều thêm vài phần nghi hoặc.
Thẩm Gia Hòa gật đầu, về phía : "Các cũng xem phòng , cái dáng vẻ hỗn độn đầy phòng đó, quá giống do con nhỉ."
"Hơn nữa tối qua phòng động tĩnh lớn như , đều chút phát giác nào, cảm thấy kỳ quái ?"
Sắc mặt Phan Thi Vũ trầm xuống, gật đầu : "Xác thực, tối qua ở ngay cạnh cô, một chút động tĩnh cũng thấy, mãi đến sáng hôm mới phát hiện ."
"Bởi vì tối qua kẻ tấn công , là sự kết hợp giữa và oán quỷ." Thẩm Gia Hòa .