Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 336: Song Tinh Cổ Mộ (9)
Cập nhật lúc: 2026-02-16 12:35:55
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rõ ràng xem Thẩm Gia Hòa chê , nhưng lúc đó, đầu óc như chập mạch, thấy cô sắp thương, liền lao tới, ôm lòng.
Đối với BOSS mà , chút vết thương đương nhiên là gì.
thương , thì cũng tranh thủ chút đồng cảm chứ.
Hắn là thầm lặng.
“Để xem cho .” Thẩm Gia Hòa bắt đầu cởi quần áo của Lâm Mặc.
Lần đầu lạ, quen.
Có kinh nghiệm cởi quần áo , tốc độ tay của Thẩm Gia Hòa còn nhanh hơn.
Trong lúc Lâm Mặc còn kịp phản ứng, cúc áo cởi đến rốn .
“…” Lâm Mặc mở miệng định ngăn cản.
Bị Thẩm Gia Hòa một câu chặn họng, “Cậu thương , lúc thể còn nam nữ thụ thụ bất chứ! Đâu đến mức cổ hủ như .”
Lời đành nuốt ngược trong, dù cũng chỉ vài cái, cũng thiệt.
Cởi áo trong của Lâm Mặc , Thẩm Gia Hòa liền thấy một mảng bầm tím lớn lưng .
là va chạm khá nghiêm trọng, thảo nào vẻ yếu đuối như .
Thẩm Gia Hòa lấy dầu hồng hoa từ gian , đổ một ít lên lưng Lâm Mặc.
Ngửi thấy mùi, Lâm Mặc tò mò qua, thấy trong tay Thẩm Gia Hòa cầm một chai nước đỏ au, mùi chút kỳ lạ, khỏi hỏi một câu, “Đây là gì ?”
“Thuốc, chuyên trị té ngã bầm tím.” Thẩm Gia Hòa , lòng bàn tay áp lên.
Trong lúc Lâm Mặc còn kịp phản ứng, lòng bàn tay cô dùng sức, bắt đầu xoa bóp.
“A!” Lâm Mặc hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
Thực chẳng hề để tâm đến vết thương lưng, dù với tư cách là BOSS phó bản, vết thương nào mà từng chịu.
đàn bà mặt , lực tay mạnh đến kinh , gần như dùng hết sức mà ấn lưng !
Còn đau hơn cả lúc ngã.
Tiếng hét t.h.ả.m , chân thành hơn nhiều.
Không hề chút giả tạo nào.
“Đau…~” Lần kêu đau, âm cuối còn mang theo một chút run rẩy, thể thấy, là thật sự chịu khổ.
“Ráng chịu một chút, xoa tan vết bầm , mới mau khỏi .” Thẩm Gia Hòa , lực tay càng lúc càng mạnh.
Lâm Mặc: “…”
Biết thế, giả vờ, để vết bầm tự lành cho nhanh.
Bây giờ Thẩm Gia Hòa bắt đầu xoa , thể để vết bầm tự nhiên lành ngay lập tức .
Nếu , Thẩm Gia Hòa chắc chắn sẽ đoán phận của , tiếp theo sẽ còn vui nữa.
Lâm Mặc đành nghiến răng chịu đựng, để Thẩm Gia Hòa xoa lưng hơn mười phút.
Mà thật, cũng khá hiệu quả, lưng còn đau như lúc đầu nữa.
Xoa bóp gần xong, Thẩm Gia Hòa giúp Lâm Mặc mặc áo.
“Được , chúng tiếp thôi.” Thẩm Gia Hòa .
Lâm Mặc ngoan ngoãn cài cúc áo, gật đầu : “Được.”
Hai đều đeo còng tay, đương nhiên là cùng như hình với bóng.
Đi qua một khu rừng đá, một lối trong.
Hai cùng , lối đặc biệt nhân văn, khi họ , đèn hai bên lối theo bước chân họ mà lượt sáng lên.
Lâm Mặc nép bên cạnh Thẩm Gia Hòa, những ngọn đèn dầu đột nhiên sáng lên, thì thầm: “Tỷ tỷ, chị thấy những ngọn đèn kỳ quái ?”
“Kỳ quái thế nào?” Thẩm Gia Hòa hỏi .
Lâm Mặc chỉ đèn, nghiêm túc : “Không ai điều khiển, chúng đột nhiên sáng lên, chị thấy kỳ quái ?”
“Đèn điều khiển bằng giọng thôi mà, gì mà ngạc nhiên, đúng là từng thấy đời!” Thẩm Gia Hòa liếc một cái.
Lâm Mặc: “…”
Nhà ai mà đèn điều khiển bằng giọng là đèn dầu chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-336-song-tinh-co-mo-9.html.]
Lâm Mặc cố gắng uốn nắn suy nghĩ của Thẩm Gia Hòa, “Đây là đèn đốt bằng lửa thật đó!”
“Đèn lửa điều khiển bằng giọng , khá là cao cấp, ngờ kỹ thuật thời xưa như .” Thẩm Gia Hòa gật đầu tán thành.
Câu trực tiếp khiến Lâm Mặc câm nín.
Cảm giác như giữa hai tai Thẩm Gia Hòa kẹp một khối u.
“Đừng lo, nếu thật sự sợ, thì cứ nắm c.h.ặ.t lấy , đèn sáng thế , soi đường cho chúng , còn tiết kiệm bao nhiêu việc.” Thẩm Gia Hòa an ủi.
Bàn tay còng mò đến tay Lâm Mặc, đầu ngón tay lướt qua, hai đan tay .
Lâm Mặc: “…”
Sao cảm giác, phụ nữ mặt đang chiếm tiện nghi của ?
“ sợ đến thế.” Lâm Mặc quen với cảm giác đan tay như .
Hắn giãy giụa rút tay , nhưng tay Thẩm Gia Hòa nắm c.h.ặ.t, giật !
Lâm Mặc: “…”
Lại một nữa cảm nhận sức trâu của đàn bà !
“Sao ? Sợ quá ? Tay đang run kìa.” Thẩm Gia Hòa hỏi.
Lâm Mặc phát hiện, ở cùng Thẩm Gia Hòa càng lâu, thời gian cạn lời càng dài !
Đây là đang run ? Rõ ràng là đang giãy khỏi tay cô !
Thẩm Gia Hòa nắm tay c.h.ặ.t hơn, “Đừng sợ, ở đây, nhất định sẽ bảo vệ .”
Mình và Thẩm Gia Hòa ở cùng , mối đe dọa lớn nhất chính là cô !
Trước đó còn nghĩ, chỉ hai , thể trêu chọc Thẩm Gia Hòa một chút.
Kết quả bây giờ ngược , trêu chọc.
Còn trêu đến ngơ ngác.
“ , chị thể buông ? quen mật với khác như .” Lâm Mặc nhẹ giọng .
Hắn cảm thấy lời của đủ thẳng thắn , kết quả Thẩm Gia Hòa như hiểu, còn an ủi , “Không , thể đợi từ từ quen.”
“ thích đan tay mười ngón với khác!” Lâm Mặc nhấn mạnh, thẳng thắn hơn.
Thẩm Gia Hòa lý thẳng nhưng khí vẫn hùng, “Cậu thể coi là .”
Lâm Mặc suýt nữa thì tức đến ngất .
phản kháng vô hiệu.
Hai tiếp tục về phía , đến một nơi nhiều ngả rẽ.
Ngoài con đường họ , xung quanh còn sáu con đường khác.
Mỗi con đường đều dẫn đến những nơi sâu khác , trông phức tạp.
Lâm Mặc Thẩm Gia Hòa, hỏi: “Tỷ tỷ, chị định đường nào?”
Thẩm Gia Hòa tùy tiện chỉ một con đường, “Đi đường .”
Cái … qua loa ?
“Chị suy nghĩ thêm ?” Lâm Mặc lên tiếng nhắc nhở.
Thẩm Gia Hòa lấy d.a.o găm , khắc chữ con đường đó, kéo thẳng Lâm Mặc .
Mỗi lối , đều cảm thấy lối dài.
Lối còn ‘đèn dầu điều khiển bằng giọng ’ nữa, trở nên đặc biệt yên tĩnh.
Lâm Mặc vẫn từ bỏ, ở bên cạnh dùng miệng tạo khí kinh dị, “Tỷ tỷ, em , những ngôi mộ lớn như thế , bên trong nhiều cơ quan, lỡ nhầm đường, dẫm cơ quan nào đó, dễ mất mạng.”
“Thế ? Vậy cẩn thận đấy.” Thẩm Gia Hòa đáp một tiếng.
Lâm Mặc cam tâm hỏi: “Tỷ tỷ lo lắng sợ hãi ? Lỡ dẫm cơ quan nào đó, kịp phản ứng thì ?”
Vừa hỏi xong, cái miệng quạ của Lâm Mặc linh nghiệm.
Khi Thẩm Gia Hòa về phía , sàn nhà chân đột nhiên lún xuống vài centimet.
Trên bức tường vốn trơn tru, từ lúc nào xuất hiện mấy lỗ hổng.
Vô mũi tên cùng lúc b.ắ.n ! Tất cả đều nhắm về phía họ.