Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 329: Song Tinh Cổ Mộ (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-16 12:35:48
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không gian trong quan tài thì vẻ rộng, nhưng bên cạnh còn một , chiều cao đủ, lật cũng khó khăn.

 

Chỉ thể thẳng bắt đầu mò mẫm từng chút một, xem tìm cơ quan nào để ngoài .

 

Sờ soạng khắp quan tài một lượt, chẳng tìm thấy cái cơ quan nào.

 

Thẩm Gia Hòa đành chuyển tầm mắt lên Lâm Viễn Chu đang nhắm mắt đó.

 

Biết cơ quan Lâm Viễn Chu.

 

Thẩm Gia Hòa trực tiếp đưa tay bắt đầu sờ soạng.

 

Chà, c.h.ế.t lâu thế mà dáng vẫn chuẩn phết, c.h.ế.t mà vẫn còn cơ bụng!

 

Thẩm Gia Hòa sờ soạng cơ bụng hai cái, bắt đầu mò mẫm bộ y phục rườm rà của .

 

Sờ khắp một lượt, cũng chẳng tìm thấy vật gì lồi lên bất thường.

 

Thẩm Gia Hòa nghĩ nghĩ, dùng khuỷu tay chống , tay bóp miệng Lâm Viễn Chu , kỹ bên trong.

 

Thời xưa, lúc hạ táng, sẽ giấu đồ trong cơ thể.

 

Trong miệng , chẳng lẽ ở bên ?

 

Chẳng lẽ tụt quần Lâm Viễn Chu xem?

 

Phó bản đến mức chơi biến thái thế chứ?

 

Đang lúc Thẩm Gia Hòa do dự nên tụt quần vạch xem , đỉnh đầu bỗng truyền đến tiếng sột soạt.

 

Soi đèn pin lên, chỉ thấy nắp quan tài, bò lổm ngổm một lớp côn trùng nhỏ chi chít.

 

Hít ~ Nhìn mà Thẩm Gia Hòa nổi hết cả da gà.

 

Lúc quan tài, cũng đường mà chống mối mọt !

 

Thẩm Gia Hòa màng đến việc dậy, trực tiếp rút thanh đại bảo kiếm của , chọc mạnh khe hở nắp quan tài.

 

Thế mà chọc thật, cô dùng sức ấn mạnh xuống .

 

'Rầm' một tiếng, nắp quan tài hất tung, Thẩm Gia Hòa bò khỏi quan tài, há miệng thở dốc.

 

dùng sức, oxy trong quan tài dần cạn kiệt, cảm giác ngạt thở.

 

May mà cái nắp quan tài cạy .

 

Đợi hô hấp đều , Thẩm Gia Hòa mới trèo khỏi quan tài, phát hiện đang ở trong một căn phòng nhỏ tối om.

 

Căn phòng rộng hai mươi mét vuông, cả căn phòng chỉ đặt một cỗ quan tài đỏ rực.

 

Ngoài chẳng còn thứ gì khác.

 

Thẩm Gia Hòa quan sát căn phòng, tường khắc những hoa văn phức tạp.

 

Đang lúc sờ soạng tường, bỗng thấy tiếng 'rắc' một cái.

 

Chỉ thấy ở vị trí cao nhất trong phòng, từ lúc nào xuất hiện nhiều cái lỗ to bằng nắm tay.

 

Miệng lỗ đang tuôn cát trong.

 

Đây là ngoài thì sẽ chôn sống !

 

Thẩm Gia Hòa vội vàng sờ soạng hoa văn tường một lượt thật nhanh, thật sự tìm thấy manh mối gì.

 

Cát tuôn cực nhanh, ngập đến mắt cá chân cô .

 

Ước chừng nhiều nhất là một tiếng nữa, nếu tìm thấy lối , cô sẽ chôn sống ở trong .

 

Trong lúc Thẩm Gia Hòa đang suy nghĩ nên phá tường ngoài , thì thấy trong quan tài truyền đến tiếng động nhẹ.

 

Chẳng lẽ Lâm Viễn Chu tỉnh ?

 

Thẩm Gia Hòa bên cạnh quan tài, Lâm Viễn Chu trong quan tài vẫn yên tĩnh.

 

Lúc ngoài , quan sát Lâm Viễn Chu trong quan tài càng rõ hơn.

 

Lâm Viễn Chu trong quan tài chỉ mặc hồng y, đuôi mắt còn vẽ một vệt phấn mắt màu đỏ, cả trông đầy vẻ yêu dị.

 

Thẩm Gia Hòa vỗ vỗ mặt : "Này, tỉnh thì dậy , đừng lì trong quan tài nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-329-song-tinh-co-mo-2.html.]

Vậy tiếng động phát từ ?

 

Không Lâm Viễn Chu phát ?

 

Chẳng lẽ trong quan tài cơ quan gì.

 

Nghĩ , Thẩm Gia Hòa vội vàng bê Lâm Viễn Chu từ trong quan tài , ném xuống đất.

 

Lật tấm đệm đáy quan tài lên, quả nhiên, vị trí bên một cái rãnh nhỏ.

 

Thẩm Gia Hòa ấn cái rãnh, chỉ 'cạch' một tiếng nhỏ, tấm ván gỗ đáy quan tài nâng lên, lộ một cái lỗ đen ngòm nhẵn thín.

 

Nhìn Lâm Viễn Chu ném xuống đất, vì cát ngừng tuôn , nửa vùi trong cát.

 

Mình mau ch.óng rời khỏi đây, nếu thêm nữa, sẽ chôn sống mất.

 

Thẩm Gia Hòa lập tức nhảy xuống cái lỗ.

 

Cái lỗ mài nhẵn, cô trượt xuống cứ như cầu trượt .

 

Trượt một lúc thì xuống đến đáy, là một đại sảnh trống trải, giữa đại sảnh dựng một bức tượng điêu khắc, hình dáng bức tượng vô cùng kỳ quái.

 

Được tạo thành từ hai , một vẻ mặt ôn hòa dịu dàng, ánh mắt hiền từ về phía , một mặt mũi dữ tợn đáng sợ, như ăn thịt .

 

Bức tượng vô cùng chia rẽ.

 

Lúc Thẩm Gia Hòa xuống, trong đại sảnh một mặt mũi lấm lem.

 

Hắn dựa lưng bức tượng, đang nhắm mắt dưỡng thần.

 

Nghe thấy tiếng động, đầu , vặn chạm mắt với Thẩm Gia Hòa.

 

mở miệng chuyện, một cái đầu dời tầm mắt, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

 

Cả đại sảnh, ngoại trừ bức tượng dựng , thứ gì khác.

 

Cái lỗ cô rơi xuống, lúc cô xuống đến nơi thì bịt .

 

Thẩm Gia Hòa quan sát đại sảnh .

 

Đi một vòng, cuối cùng bên cạnh bức tượng, tảng đá chân bức tượng, thấy một mặt chữ.

 

Là chữ phồn thể.

 

Cũng may chữ phồn thể đa đều hiểu, Thẩm Gia Hòa đoán .

 

【 Nước Việt, song sinh là điềm cực , song sinh ắt sinh loạn thần tặc t.ử, nhà song sinh, ắt sinh tai họa, cần sớm ngày diệt trừ... ba la ba la 】

 

Đọc một tràng dài văn tự, tóm tắt một ý.

 

Chính là ở vương quốc của bọn họ, song sinh coi là điềm , sinh g.i.ế.c c.h.ế.t.

 

Thẩm Gia Hòa ngẩng đầu bức tượng , ngôi mộ hai chủ mộ?

 

Giờ tìm đường , là tìm chủ mộ thất đây?

 

cũng hai con đường.

 

Thẩm Gia Hòa xung quanh, quan sát.

 

Trong đại sảnh quá yên tĩnh, đàn ông dựa bức tượng im bất động, lẽ là chê tiếng bước chân của Thẩm Gia Hòa quá ồn ào, mở mắt : "Ở đây cần mười mới mở , cô cần tìm ."

 

Mười ? Ngộ nhỡ những thông minh như , c.h.ế.t trong quan tài thì ?

 

Vậy bọn họ chẳng sẽ quân diệt?

 

Thẩm Gia Hòa một vòng, thấy mặt đất mười cái vòng tròn, cô lên một cái, mười giây , thấy cái vòng chân một lớp chất lỏng màu đen đang ngọ nguậy, men theo khe đất nhanh ch.óng chảy về phía bức tượng.

 

Một góc của bức tượng nhanh ch.óng sáng lên một ngọn đèn nhỏ, theo những vòng tròn mặt đất, quả thực cần mười mới thể khỏi đại sảnh .

 

Thẩm Gia Hòa xổm xuống kỹ cái vòng chân , nghĩ xem nó cảm ứng trọng lực ?

 

Như thể lấy đồ nặng từ trong gian đè lên, cũng thể rời khỏi chính sảnh.

 

Đang nghĩ ngợi, tiếng hét ch.ói tai truyền đến.

 

Trên tường đột nhiên mở một cái lỗ, một đàn ông từ trong lỗ rơi , vô cùng chật vật mặt đất.

 

Hắn lồm cồm bò dậy, phủi bụi , thấy ở đây hai , mặt lộ nụ , giơ tay, thiện chào hỏi: "Hello, chào , tên là Trần Hướng Dương, đây là chỗ nào ? Sao âm u thế."

 

 

Loading...