Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 320: Mạt Thế Cầu Sinh (10)
Cập nhật lúc: 2026-02-16 12:29:30
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối mặt với câu chất vấn đầy tức giận của Thẩm Gia Hòa, mặt Lâm Viễn Chu thoáng qua một tia ngượng ngùng.
Hắn , đến mặt Thẩm Gia Hòa, nhỏ giọng : “Chỉ là… chỉ là phận của trong phó bản đặc biệt…”
Thẩm Gia Hòa trừng mắt : “Anh giả vờ cái gì? Lúc ở Bách Quỷ Lâu, một ngày một phận, em còn gì, bây giờ phận gì mà khó đến thế?”
Trước sự chất vấn của Thẩm Gia Hòa, Lâm Viễn Chu chút nản lòng, cuối cùng đành thỏa hiệp: “Anh thể , nhưng em .”
Khoan ! Rốt cuộc Lâm Viễn Chu phận gì mà còn sợ chứ?
Thẩm Gia Hòa kỳ quái Lâm Viễn Chu: “Anh .”
Lâm Viễn Chu mím môi, mở miệng : “Bản thể của là một loài thực vật biến dị, nên cần ăn, chỉ cần uống chút nước là .”
Làm như giấu giếm bí mật động trời gì bằng!
Còn tưởng Lâm Viễn Chu xảy chuyện gì chứ!
“Anh sớm , em còn tưởng đột nhiên đổi tính, thích ăn nữa là xảy chuyện gì, em hết hồn.” Thẩm Gia Hòa lườm một cái.
Chỉ là một phận thôi mà, giấu gì?
“Anh là thực vật biến dị gì? Cần giấu em như ?” Thẩm Gia Hòa tò mò hỏi một câu.
Lâm Viễn Chu mấp máy môi, lẩm bẩm một câu thành tiếng mà cực nhanh: “…”
Thẩm Gia Hòa: “? Gì? Anh gì thế?”
Lâm Viễn Chu: “N…”
Nhanh đến mức chỉ một âm tiết!
Thẩm Gia Hòa tức đến bật , một tay véo miệng Lâm Viễn Chu: “Anh thể chuyện đàng hoàng ? Miệng liệt ?! Thực vật gì mà khó đến thế?! Còn cho rõ, đừng hòng hôn hít gì nữa!”
Lâm Viễn Chu lúc mới cam tâm tình nguyện mà nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Chỉ là… chỉ là nấm…”
“Chỉ là một cây nấm thôi, gì mà giấu?” Thẩm Gia Hòa nghi hoặc hỏi.
Thấy Lâm Viễn Chu cúi đầu gì, Thẩm Gia Hòa chọc chọc vai : “Chẳng lẽ là nấm kim châm ?”
Quả nhiên, câu như chọc đúng nỗi đau của Lâm Viễn Chu, vội vàng : “Đây chỉ là một loài thôi! Không lên điều gì cả!!”
Thẩm Gia Hòa cố gắng mím môi, bật .
cuối cùng vẫn nhịn , “phụt” một tiếng phá lên.
Còn lớn và phóng túng: “Ha ha ha ha!”
Đối diện với ánh mắt oán trách của Lâm Viễn Chu, Thẩm Gia Hòa thu nụ một chút, : “Em gì , hiểu lầm lớn thế?”
Lâm Viễn Chu ngượng ngùng ho nhẹ hai tiếng, cố gắng tỏ quan tâm.
“Chỉ là… chỉ là sợ em hiểu lầm.”
Thẩm Gia Hòa khẽ bật , tò mò hỏi: “Vậy bản thể của trông thế nào, em xem ?”
“Chỉ là nấm thôi, gì mà xem.” Lâm Viễn Chu chút tình nguyện .
Thẩm Gia Hòa trêu chọc một câu: “Không thể nào chỗ nào cũng giống nấm kim châm chứ?”
“Sao thể! Em từng thấy! Không tin cởi cho em xem!” Lâm Viễn Chu sốt ruột, đưa tay định cởi thắt lưng để chứng minh bản .
Bị Thẩm Gia Hòa một tay đè : “Được , em tin , em chỉ tò mò nấm kim châm thành tinh thì trông sẽ thế nào thôi.”
Lâm Viễn Chu Thẩm Gia Hòa, im lặng một lúc, chắc chắn hỏi một câu: “Em thật sự xem?”
Thẩm Gia Hòa gật đầu, vẻ mặt đầy mong đợi Lâm Viễn Chu.
Lâm Viễn Chu bất đắc dĩ, đành đưa tay , chỉ thấy tay dần dần biến thành những sợi tơ màu trắng.
Thẩm Gia Hòa dùng tay chạm , cảm giác khá giống nấm kim châm, chỉ là dẻo dai hơn, giống như loại thể bẻ gãy xé rách.
“Toàn đều thế ?” Thẩm Gia Hòa hỏi.
Lâm Viễn Chu gật đầu: “Ừm, nếu là bản thể thì cả đều như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-320-mat-the-cau-sinh-10.html.]
“Vậy mắt và miệng ?” Thẩm Gia Hòa hỏi.
Lâm Viễn Chu lắc đầu: “Không , chỉ những thứ thôi, chứ nấm mà mọc mắt với miệng thì đáng sợ lắm.”
“Làm như nấm kim châm thành tinh đáng sợ bằng!” Thẩm Gia Hòa bực bội liếc một cái.
Chỉ vì chuyện mà giấu cô mấy ngày, còn tưởng thương chứ.
Cứ một câu nấm kim châm.
Lâm Viễn Chu cảm thấy chịu nổi: “Vợ ơi, em thể đừng một câu nấm kim châm , chúng gọi là nấm cũng mà.”
“Anh để ý lắm ?” Thẩm Gia Hòa buồn hỏi một câu.
Lâm Viễn Chu mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, nhưng vẫn cứng miệng : “Anh để ý lắm , dù cũng , nhưng từ lắm.”
“Anh là nấm kim châm biến dị, nghĩa là sắp tới sẽ thêm thực vật biến dị khác?” Thẩm Gia Hòa hỏi một câu.
Lâm Viễn Chu: “…”
Biết ngay mà, khi vợ bản thể, chắc chắn sẽ nhạo!
“Trên đời bao nhiêu loài thực vật, là một BOSS, tại biến thành nấm kim châm? Có ý nghĩa đặc biệt gì ?” Thẩm Gia Hòa tiếp tục hỏi.
“Không !” Lâm Viễn Chu dứt khoát phủ nhận, lúc chuyện chút nghiến răng nghiến lợi: “Không bất kỳ ý nghĩa đặc biệt nào cả!”
Nhìn nụ tan mặt Thẩm Gia Hòa, Lâm Viễn Chu dứt khoát chẳng thèm giữ kẽ nữa, một tay ôm chầm lấy Thẩm Gia Hòa, đè xuống sofa.
“Anh ngay mà! Em sẽ !”
Thẩm Gia Hòa một cách phóng túng.
‘Ha ha ha ha!’
Nếu bản thể của Lâm Viễn Chu là loài thực vật khác, cũng sẽ thả phanh như !
Duy chỉ nấm kim châm, cô thật sự nhịn !
“Ha ha… ưm…” Cười nửa chừng, đôi môi đột nhiên chặn , tất cả tiếng đều nuốt chửng trong nụ hôn .
Một nụ hôn, chút nóng bỏng.
Không khí mập mờ trong phòng dần dần tăng lên, cứ tiếp tục thế , lẽ sẽ xảy một chút chuyện thể miêu tả .
Thẩm Gia Hòa vội vàng đưa tay đẩy n.g.ự.c , đẩy một chút: “Đừng… đừng tiếp tục nữa, em nữa, là nấm kim châm nữa.”
Lâm Viễn Chu oán trách cô, rõ ràng cô vẫn đang .
“Em mà còn gọi một tiếng nấm kim châm nữa, thì đừng trách khách sáo!” Giọng Lâm Viễn Chu trầm xuống, mang theo vài phần uy h.i.ế.p.
Thẩm Gia Hòa lập tức thu hàm răng đang nhe của , cô nam quả nữ thế , củi khô lửa bốc, chừng sẽ xảy chuyện gì.
“Khụ khụ! Em nữa, là nấm!” Thẩm Gia Hòa trịnh trọng : “Có cần em tưới chút nước cho ?”
“Không cần, tự uống một chút là đủ .” Lâm Viễn Chu lấy một chai nước khoáng từ gian , tự uống.
Chả trách tên cứ chịu ăn gì.
Thẩm Gia Hòa chút tò mò hỏi: “Nếu ăn, sẽ thế nào?”
“Không thể tiêu hóa.” Lâm Viễn Chu trả lời.
“Thải y hệt như lúc ăn ?” Thẩm Gia Hòa hỏi.
Lâm Viễn Chu mặt mày xanh mét: “Em thể dễ hơn một chút ?”
Thẩm Gia Hòa đẩy đang đè : “Anh dậy , chúng chuyện thế tiện.”
Lâm Viễn Chu khẽ thành tiếng: “Hôm qua lúc em cứ dính lấy ôm , .”
“Anh cũng , đó là chuyện của hôm qua, mau dậy .” Thẩm Gia Hòa đẩy .
Lâm Viễn Chu dậy, sofa bên cạnh.