Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 284: Bách Quỷ Lâu (20)

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:56:11
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa buông lời, nhánh cây liền nhanh ch.óng quấn tới.

 

Chẳng cần Lâm Viễn Chu động tay nữa.

 

"Hôm nay tém tém cho , nếu mệt quá, ban ngày còn ngủ bù." Thẩm Gia Hòa khuyên một câu.

 

Lâm Viễn Chu đáp: "Anh ."

 

Nhìn bộ dạng của , rõ ràng đêm nay dễ chịu .

 

Quả nhiên, ở giường, lời hứa của đàn ông cũng như đ.á.n.h rắm, chẳng chút giá trị nào.

 

Sáng nay Thẩm Gia Hòa dậy cũng coi như sớm, bên cạnh vẫn .

 

Thẩm Gia Hòa ngáp một cái hỏi: "Mấy giờ , còn ."

 

"Còn sớm, bảy giờ rưỡi, em còn thể ngủ thêm một lát." Lâm Viễn Chu vỗ nhẹ lưng cô an ủi.

 

Sau khi tỉnh ngủ thì còn buồn ngủ như nữa, tuy vẫn còn chút đau nhức, nhưng ảnh hưởng đến đầu óc tỉnh táo của cô.

 

" tìm thấy dấu vết ba cánh hoa trong mỗi phòng nghỉ, bên ngoài tòa nhà cũng dấu vết , dấu vết chọc xuống thử, sắt, bên còn tầng hầm ?" Thẩm Gia Hòa hỏi một câu.

 

Có công cụ gian lận sẵn , cô dùng thì phí!

 

Lâm Viễn Chu buồn : "Em đây là đang hỏi ?"

 

"Không thì ? đang hỏi quỷ ?" Thẩm Gia Hòa lườm một cái, rời giường vươn vai: "Nếu thể thì cũng cần ."

 

", trong tầng hầm chìa khóa ngoài, nhưng bẫy." Lâm Viễn Chu gật đầu đáp.

 

"Nguy hiểm?" Thẩm Gia Hòa tiếp tục hỏi.

 

Lâm Viễn Chu cũng dậy, đưa tay ôm lấy Thẩm Gia Hòa, cả lười biếng dựa cô: " là khá nguy hiểm, dù đây cũng là phó bản cấp S, nhưng nếu bà xã em nhất quyết thì cũng chẳng vấn đề gì, tin tưởng em."

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu, như điều suy nghĩ.

 

Lâm Viễn Chu tựa đầu lên vai cô, bộ dạng yếu đuối thể tự lo liệu, lóc ỉ ôi: "Bà xã, em ở cùng ? Muốn về ?"

 

"Theo đà phó bản tiếp tục như , đến đêm thứ bảy chẳng còn phòng nào mà , sớm tìm chìa khóa ngoài, chờ c.h.ế.t ?" Thẩm Gia Hòa cạn lời .

 

Trong đôi mắt hoa đào của Lâm Viễn Chu tràn đầy ý , dùng ngón tay móc móc lòng bàn tay cô: "Nói chừng còn đường sống khác thì ."

 

"Thôi , cái phó bản , lúc đầu khiến tất cả mất trí nhớ, mục đích là để chúng ôm đoàn sưởi ấm, về cho ký ức , khảo nghiệm chính là nhân tính, mỗi ngày nó cố ý tiết lộ hai căn phòng tuyệt đối an , chẳng là để chúng tàn sát lẫn ?" Thẩm Gia Hòa .

 

Lâm Viễn Chu cong cong mi mắt, : "Bà xã em thật lợi hại, cái cũng đoán ."

 

Thẩm Gia Hòa cạn lời: "Đây là chuyện não là đoán ?"

 

"Cái đó giống, bà xã nhà là giỏi nhất." Lâm Viễn Chu nịnh nọt.

 

Thẩm Gia Hòa lườm một cái, ghét bỏ đẩy đầu xa một chút: "Anh đừng giả ngoan nữa, dậy ."

 

"Vẫn còn thêm một lát mà, dù lúc cũng ngoài , bà xã, là chúng ..." Giọng điệu Lâm Viễn Chu càng lúc càng ám .

 

Lập tức Thẩm Gia Hòa cắt ngang: "Giờ chỉ còn mười mấy phút, thời gian của bây giờ ngắn ?"

 

Mặt Lâm Viễn Chu lập tức đen sì: "Em thể mong cho chút chuyện ?"

 

"Tự , còn trách ai ?" Thẩm Gia Hòa .

 

Lâm Viễn Chu bẻ một nhánh cây đưa cho cô: "Nè, cái em giữ lấy, dùng để phòng ."

 

Thẩm Gia Hòa ngắm nghía nhánh cây trong tay, kỳ quái hỏi: "Cái tác dụng gì?"

 

"Dùng để quất đó!" Lâm Viễn Chu mẫu cho cô xem, nhánh cây vốn chỉ dài bằng bàn tay, lực đạo của , trực tiếp từ đuôi vung xa vài mét.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-284-bach-quy-lau-20.html.]

'Chát' một tiếng.

 

Quất xuống đất, âm thanh cực kỳ vang dội.

 

"Nhánh cây lợi hại ?" Thẩm Gia Hòa cầm trong tay ước lượng, nặng, thích hợp mang theo bên .

 

"Đó là đương nhiên, dù cũng là đồ của quỷ dị cấp S mà." Lâm Viễn Chu tràn đầy tự tin .

 

Sau đó chỉ chỉ một điểm lồi nhánh cây: "Em ấn đây, thể gọi điện."

 

Thẩm Gia Hòa ấn một cái, dùng sức vung lên, một sợi roi dài mang theo tia điện trong nháy mắt hiện , một roi quất xuống, trực tiếp tiễn gặp bà cố nội luôn .

 

【Chúc mừng chơi, nhận đạo cụ cấp S Mộc Điện Tiên.】

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Tên đạo cụ, vẫn mộc mạc giản dị như khi.

 

Tặng đạo cụ xong, Lâm Viễn Chu thời gian: "Tám giờ , đây, bà xã, nhánh cây bảo vệ em, em chắc chắn sẽ bình an vô sự."

 

"Ừ, ." Thẩm Gia Hòa gật đầu .

 

Lâm Viễn Chu tới giường gỗ, từ trong nhẫn gian lấy bữa sáng đặt lên bàn: "Ăn xong bữa sáng hãy ngoài, những thứ đều là tự tay đấy."

 

"Được." Thẩm Gia Hòa đáp một tiếng.

 

Vừa dứt lời, tám giờ đúng, Lâm Viễn Chu biến mất trong phòng.

 

Thẩm Gia Hòa rời giường bắt đầu ăn sáng, ăn xong bữa sáng mới khỏi cửa.

 

Vừa ngoài, liền thấy tiếng loa vang lên: "Mời các chơi đến đại sảnh tầng một tập hợp, trong vòng mười phút, sẽ đóng cửa tất cả các phòng!"

 

Tiếng loa vang lên, Thẩm Gia Hòa liền xuống đại sảnh tầng một, lúc xuống lầu, phát hiện bên ngoài phòng 304 vây quanh ít , tất cả đều đang đợi đàn ông đeo kính trong phòng .

 

Muốn tìm tính sổ.

 

Thẩm Gia Hòa để ý đến chuyện của bọn họ, thẳng xuống lầu.

 

Rất nhanh, lầu truyền đến một trận cãi vã ồn ào.

 

Theo đồng hồ đếm ngược lơ lửng trung ngày càng gần, cũng thể là do tài ăn của đàn ông đeo kính , mới vội vàng từ lầu xuống.

 

Tiếng loa tiếp tục vang lên: "Tất cả các phòng trong tòa nhà bắt đầu đóng cửa, c.h.ế.t hôm qua là tám, còn mười lăm, theo tỷ lệ nhân , tối nay cung cấp một phòng cấp F, 207."

 

"Hôm nay sẽ đóng cửa tất cả các phòng ở tầng năm, tầng sáu, các phòng cấp F, D, C, B giảm theo tỷ lệ, lượng phòng cấp A, S đổi."

 

Tiếng loa kết thúc, trong đám một mảnh tĩnh mịch.

 

Mọi đều ngờ, tối qua c.h.ế.t nhiều như .

 

Sau khi hồn, đột nhiên dời mắt về phía đàn ông đeo kính.

 

Một gã đàn ông cơ bắp vạm vỡ bước lên, túm lấy cổ áo , mắt lộ hung quang: "Hôm qua, chính là mày phòng 304, miệng thì công bằng, kết quả coi như thằng ngu mà lừa gạt đúng ."

 

Mắt thấy nắm đ.ấ.m to như bao cát sắp giáng xuống mặt , đàn ông đeo kính vội vàng lên tiếng: "Đại ca đại ca, đều là hiểu lầm, giải thích."

 

"Mày nhất là cho hoa, nếu hôm nay mày thoát trận đòn !" Gã cơ bắp hung tợn .

 

Người đàn ông đeo kính hì hì đáp lời, : "Đại ca, hôm qua đều là vì cho ."

 

"Nói láo ch.ó má, còn dùng lời để lấp l.i.ế.m tao?" Gã cơ bắp tức giận trực tiếp dùng sức xách lên.

 

Người đàn ông đeo kính vội vàng : "Hôm qua, đều cửa 304 nhúc nhích, đó lúc hơn tám giờ ba mươi , lúc đó còn đang tranh cãi, đợi tranh cãi kết quả, chắc đều kịp tìm phòng khác nữa."

 

"Sau khi , cam lòng, cũng dư thời gian để tìm phòng khác, đúng ?"

 

 

Loading...