Chấn Động! Thiên Kim Toàn Năng Thu Nạp Đàn Em Trong Show Truyền Hình - Chương 360: Bắt Cóc Nghiêm Húc (2)

Cập nhật lúc: 2025-04-02 08:06:59
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không sao, cử động một chút thôi.” Nghiêm Húc vốn định làm bộ, nhưng anh sợ Tân Án khó chịu, cũng không muốn cô thật sự lo lắng.

[Khóe miệng tôi không thể nào hạ xuống được.]

[Sao toàn là màu hồng phấn thế này.]

[Fan Nghiêm Húc 6 năm của tôi có chút lung lay rồi.....]

[Tôi đảm bảo, Nghiêm Húc đối với Tân Án chắc chắn không giống với người khác!]

“Vậy chúng ta đi tìm dược liệu thôi.” Tân Án nói.

Hai người liền đi theo chỉ dẫn, đi một đoạn khá lâu, cuối cùng cũng tìm được dược liệu.

Nghiêm Húc nhìn đồng hồ: “Hay là chúng ta ăn cơm trước đi, về đến căn cứ cũng mất mấy tiếng nữa đấy.”

Vừa nói xong, cô cũng cảm thấy bụng đói meo, liền tìm một chỗ đất trống gần đó ngồi xuống, chuẩn bị nhóm lửa nấu cơm.

Dọc đường đi Tân Án đã nhặt được không ít nguyên liệu nấu ăn, tuy chỉ là chút trái cây và rau dại, thêm vào đó Tân Án còn mang theo cá khô và gạo để nấu cháo, đủ cho một bữa ăn.

“Trông có vẻ các cô ăn uống không tệ nhỉ.” Nghiêm Húc nói.

“Đương nhiên rồi.” Nhắc đến chuyện này Tân Án liền cảm thấy rất tự hào: “Anh biết chỗ chúng em tốt thế nào không, chúng em còn có một cái hầm ở phía trước, trong đó còn có giường nữa đấy.”

“Vậy thì cảm ơn Tân lão sư đã chọn anh để bắt cóc.” Nghiêm Húc cười nói.

Nói đến đây, Tân Án có chút chột dạ cười cười, lập tức bị Nghiêm Húc nhanh chóng nhận ra: “Từ từ, em không phải cố ý chọn anh làm con tin đấy chứ?”

“Đâu có đâu có, muốn đối phó với các anh, đương nhiên phải chọn người khống chế lợi hại nhất rồi.” Tân Án cười gượng nói.

“Lúc đó em nấp sau tảng đá, vốn không phân biệt được là ai đến, rõ ràng là em định bắt bừa một người, nếu không sao em biết vừa lúc là anh đi đến đó?” Nghiêm Húc nhìn thẳng vào mắt cô.

“Điều này chứng tỏ chúng ta tâm linh tương thông đó! Ban đầu em cũng hy vọng là anh mà.”

Nghe được cụm từ mấu chốt "tâm linh tương thông", Nghiêm Húc hài lòng.

“Ừ, chúng ta tâm linh tương thông.” Nghiêm Húc cười nói.

Người này sao lúc thế này, lúc thế khác vậy, Tân Án cạn lời.

[Trời ơi, Nghiêm Húc cũng quá hiểu chuyện.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/chan-dong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-dan-em-trong-show-truyen-hinh/chuong-360-bat-coc-nghiem-huc-2.html.]

[Nghe được tâm linh tương thông, mắt anh ấy ngập tràn ý cười kìa.]

[Án tỷ đúng là đồ ngốc thẳng thắn, rõ ràng như vậy mà còn không nhìn ra sao?]

[Tôi c.h.ế.t vì ngọt ngào mất thôi.]

Ăn cơm trưa xong, hai người tiếp tục đi, Lương Việt đi theo phía sau tính thời gian.

Không đúng, ban đầu là tính câu giờ, nhưng bây giờ quay lại hầm nhiều nhất là bốn giờ, vậy phía sau chẳng phải là không còn gì để quay sao?

Lương Việt vội vàng gọi điện thoại cho Nhậm Phi để bàn bạc.

Nhậm Phi đau đầu nói: “Tôi cảm thấy Tân Án sẽ không ngoan ngoãn ở yên đâu, cứ để vậy đi.”

Đi được một lúc, Nghiêm Húc mở radar của mình ra: “Chắc là ở gần đây thôi.”

“Phạm vi này lớn quá, chỉ có thể từ từ tìm thôi.” Tân Án thở dài.

Lương Việt lập tức cảnh giác: “Các người tìm cái gì?”

“Tìm dược tề chứ sao.” Tân Án trả lời một cách đương nhiên.

Rối loạn, thật là rối loạn!

Vốn dĩ họ định để đối phương tìm được dược tề, sau đó đến căn cứ đối phó zombie, tạo ra một cảnh đối đầu xuất sắc, sao Tân Án lại tự mình tìm được dược tề rồi?

Như vậy thì Tân Án chỉ cần về phun dược tề là xong nhiệm vụ, chẳng còn gì khó khăn nữa.

[Trong khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi của PD, tôi đã cảm nhận được sự bất lực của cô ấy.]

[Tân Án và Nghiêm Húc đúng là một siêu bug lớn.]

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.

[Tổ chương trình sao vậy hả hả hả?]

[Thật ra, tôi không xem họ quyết đấu, xem họ tự chơi cũng rất vui.]

Cuối cùng, dưới ánh mắt tuyệt vọng của Lương Việt, Tân Án tìm thấy dược tề trong một hốc cây.

“Chị Lương, chúng ta về phun là hoàn thành nhiệm vụ rồi sao?” Tân Án hỏi.

“Các người tự do phát huy đi.” Lương Việt bất lực xua tay, tỏ vẻ muốn bỏ cuộc.

“Vậy Nghiêm lão sư, anh cùng chúng em trở về nhé!” Tân Án đã nóng lòng muốn đám đàn em của mình chiêu đãi Nghiêm Húc rồi. 

 

Loading...