Lương Việt thật sự không thể tin vào mắt mình, đây là bắt Nghiêm Húc đi rồi sao?
“Chị Lương, trói người này lại, chúng ta về thôi.” Tân Án nói.
“A? Ờ…” Lương Việt cảm thấy đầu óc mình như một mớ bòng bong, nhiệm vụ ban đầu của Tân Án là gì nhỉ? Sao lại chạy đến đây rồi?
“Án tỷ! Hay là chị trói em lại luôn đi!” Tưởng Bạch Thanh kêu lên.
Nhậm Phi: Mấy người có chút khí phách được không!!
Tân Án nhướng mày: “Cũng được thôi, hay là cả bọn em cùng về với chị?”
Nhậm Phi và Lương Việt đồng thanh kêu lên: “Không thể!”
“Thôi được rồi.” Tân Án tiếc nuối nói.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.
Nhậm Phi ở đối diện đang cố sức nháy mắt ra hiệu cho Lương Việt, bảo Lương Việt nhanh chóng dẫn người đi.
Đi được một đoạn, Tân Án dừng lại, gỡ chiếc mũ trùm đầu của Nghiêm Húc xuống: “Vất vả cho Nghiêm lão sư rồi.”
Nghiêm Húc cúi xuống nhìn thoáng qua đôi tay bị trói chặt của mình.
“Hắc hắc, Nghiêm lão sư thông minh như vậy, để phòng Nghiêm lão sư giở trò gì, nên cứ để em nắm anh đi trước vậy.”
Thấy Nghiêm Húc nhìn mình với vẻ suy tư, Tân Án chợt nhận ra mình nói sai, vội giải thích: “Khụ khụ, nắm dây thừng đi.”
[Cười c.h.ế.t mất.]
[Nghiêm đế muốn đi làm áp trại phu nhân sao!]
[Thế giới của hai người!]
[Tôi còn tưởng kỳ đầu không chung khung hình chứ! Không ngờ ông trời thương xót a!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/chan-dong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-dan-em-trong-show-truyen-hinh/chuong-359-bat-coc-nghiem-huc-1.html.]
Lương Việt dọc đường đi đều cẩn thận suy nghĩ, nhìn thấy Nghiêm Húc bị tháo khăn trùm đầu ra thì đột nhiên lóe lên một tia sáng, cuối cùng cũng phát hiện ra có gì đó không ổn: “Từ từ, đối diện không phải có thể nhìn thấy định vị của em sao, tại sao họ không phát hiện ra?”
Tân Án im lặng quay đầu đi.
“Chúng tôi không thấy cô ấy động đậy.” Nghiêm Húc cũng nhận ra điều gì đó: “Em tháo định vị ra rồi à?”
Thấy ánh mắt Lương Việt sắp bốc lửa, Tân Án gãi đầu: “Em chỉ vô tình thấy cái định vị ở mạch bên trong, sau đó vô tình tháo nó ra, rồi vô tình đặt nó ở trong căn cứ.”
Thảo nào, thảo nào! Lương Việt hận mình sao không để mắt đến Tân Án nhiều hơn, lại bị cô chơi một vố.
“Khó trách định vị của em luôn bất động, chúng tôi cứ tưởng em định ngồi chờ sung rụng.” Nghiêm Húc bất lực lắc đầu.
“Nhưng em đúng là đang ngồi chờ sung rụng mà, bắt được một con thỏ rồi đây này.” Tân Án đắc ý nhìn Nghiêm Húc.
“Được thôi, vậy bây giờ anh là tù nhân, Tân lão đại định xử trí ANH thế nào đây?” Nghiêm Húc khom lưng, ra vẻ cung kính hỏi.
Tân Án giật mình lùi lại một bước, Nghiêm Húc lại uống nhầm thuốc rồi sao? Đang quay trực tiếp mà làm cái gì thế này: “Không dám nhận không dám nhận, chỉ là bắt anh về căn cứ giúp đỡ thôi.”
Không hiểu vì sao, những lời Tân Án nói về việc trở về căn cứ, Lương Việt nghe lại thấy an tâm đến vậy.
Chỉ cần ở trong căn cứ, sẽ không ra ngoài gây chuyện nữa.
“Đúng rồi! Chúng ta còn phải đi tìm dược liệu nữa.” Tân Án nhớ lại nhiệm vụ ban đầu, rồi nhìn Nghiêm Húc có chút khó xử.
Dù sao thì anh ấy vẫn đang bị trói.
“aNH sẽ không chạy.” Nghiêm Húc bất đắc dĩ nói.
Cứ trói mãi cũng không hay, bây giờ cũng đã đi xa rồi, Nghiêm Húc có chạy cũng không biết chạy đi đâu, nghĩ vậy, Tân Án liền cởi trói cho Nghiêm Húc: “Nghiêm lão sư vất vả rồi, ngại quá.”
“Không còn cách nào khác, bây giờ anh là tù nhân mà, còn phải trông cậy vào Tân lão đại xử lý nhẹ nhàng thôi.” Nghiêm Húc xoa cổ tay nói.
Người này sao lại bắt đầu nói chuyện kiểu kỳ quái thế này, Tân Án thầm nhủ, nhưng cũng chú ý đến động tác xoa cổ tay của Nghiêm Húc, cô nhớ rõ ràng mình trói rất lỏng mà, chẳng lẽ bị cọ xát rồi?
“Nghiêm lão sư, tay không sao chứ?” Tân Án có chút lo lắng hỏi.