Cha Hèn, Nãi Nãi Ác Độc – Ta Ôm Không Gian Chạy Nạn - Chương 21: Cố Niệm An tìm thấy Linh Chi.
Cập nhật lúc: 2026-02-05 00:59:02
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Cố Đại Chùy về đến nhà, Cố lão thái chia xong thức ăn, mỗi một bát hồ rau dại.
Cố Đại Chùy cha lão nương nua bưng bát hồ rau dại mà húp, trong lòng đau đớn khôn nguôi.
cha nương gã thời trẻ chịu khó lụng, trong nhà lúc nào cũng bữa cơm khô.
Ngay cả khi chu cấp cho Thành Văn học, cũng thể húp cháo loãng đặc một chút, mỗi bữa còn một cái bánh bao ngô, giống như ngày hôm nay, đến cháo gạo thô cũng chẳng mà húp.
Gã đem chuyện ở phía bắc thôn kể , Cố lão thái bọn Liễu thị còn nuôi gà, cơn giận kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng bùng phát.
“Cái lũ khốn kiếp đó! Trong nhà hai già còn chẳng cơm ăn, bọn chúng thì , nuôi gà , còn nuôi cả con súc sinh vô dụng!”
Cố lão thái an nhàn sung sướng bấy nhiêu năm, lên núi hái rau dại thế là đầu tiên, còn đám đàn bà cùng lứa chê hồi lâu.
Bà hận Cố Đại Chùy vô dụng, càng hận ba kẻ mắt trắng lương tâm ở phía bắc thôn!
So với Cố lão thái, Cố lão đầu tỏ bình thản hơn nhiều.
“Nuôi gà thì ? Cái nhà của bọn họ dù sửa sang cũng chẳng trụ nổi hai năm, tuy trong nhà gà ch.ó, nhưng ước chừng với ch.ó mỗi ngày đều ăn rau dại dầu muối, còn chẳng bằng nhà , cần so đo.”
Nghe Cố lão đầu phân tích như , Cố lão thái và Cố Đại Chùy cũng thấy lý, trong lòng cũng nhẹ nhõm phần nào.
Mà nương con ba trong miệng bọn họ đáng lẽ ăn rau dại thì đang trong bếp ăn cá nhỏ chiên giòn, thịt hun khói xào rau dại, cùng một món canh đầu cá nấu đậu phụ.
Số đậu phụ là Cố Niệm Tri tìm cớ lấy từ trong gian , nghĩ bụng nương con ba ba món cũng đủ nên lấy quá nhiều.
Tuy rằng trải qua chuyện khiến lòng ba mấy dễ chịu, nhưng ảnh hưởng đến hứng thú ăn uống của bọn họ.
“A tỷ, cảm thấy béo lên !”
Cố Niệm An xoa xoa cái bụng nhỏ của , mãn nguyện ợ một cái rõ to.
Cố Niệm Tri khuôn mặt nhỏ vàng vọt của nhóc mà bật khúc khích.
Đói ăn bấy nhiêu năm, thể mới ăn vài ngày béo lên , nhưng sắc mặt của ba quả thực hơn nhiều, Liễu thị cảm thấy còn mệt mỏi rã rời nữa, Cố Niệm An thì tràn đầy năng lượng, ngay cả sức lực của Cố Niệm Tri cũng lớn hơn !
“A tỷ, nếu ông đến quấy rối thì ạ?”
Cậu và a tỷ thể tay với cha, sợ đến lúc đó một a nương đ.á.n.h sẽ chịu thiệt!
Cố Niệm Tri suy nghĩ một lát, tìm việc gì đó cho đám ở cố trạch mới , nếu bọn họ cứ thừa dịp nàng nhà mà đến gây sự, e rằng Liễu thị sẽ chịu thiệt thòi!
“Gia đình đại bá bình thường về ?”
Đã tiền còn cả nhà ở lỳ trấn, chỉ một Cố Thiết Trụ việc trấn, Cố Thành Văn ở trong học xá, những khác thể về nhà việc đồng áng mà!
“Bọn họ trừ dịp lễ tết mới về, còn cũng chỉ lúc Cố Thành Văn cần nộp tiền học phí mới về nhà.”
Cố Niệm Tri gật đầu.
Ngày hôm , trong thôn liền truyền lời đồn rằng nhà họ Cố đến cơm cũng mà ăn, mà Cố Thiết Trụ dẫn theo thê nhi ở trấn ăn ngon mặc .
phu thê Cố lão thái càng càng thấy , bảo Cố Đại Chùy lên trấn thông báo cho gia đình Cố Thiết Trụ một tiếng.
Trời cuối cùng cũng hửng nắng, Cố Niệm Tri tính toán trong rừng chắc sắp mọc nấm , bèn dẫn Liễu thị và Cố Niệm An lên núi.
Chỉ một lát , bọn họ tìm đầy một gùi nấm.
“Niệm Tri, cái độc đấy! Trước đây trong thôn ăn nấm xong nôn mửa tiêu chảy, cuối cùng tìm thầy lang vườn đổ nước phân mới khỏi đấy.”
Gà Mái Leo Núi
Liễu thị nghĩ đến cảnh tượng đó đều thấy buồn nôn.
“Nghe thôn bên cạnh còn ăn nấm trúng độc mà c.h.ế.t, đến đổ nước phân cũng cứu nổi!”
Cố Niệm Tri thầm nghĩ, những chắc chắn là ăn nấm độc mới mất mạng!
“Nương, thứ kiếp con từng ăn , tất cả nấm đều độc, chỉ cần phân biệt kỹ thì sẽ .”
Liễu thị nàng kiếp từng ăn thì mới yên tâm hái nấm.
Bà ghi nhớ những loại nấm nào Cố Niệm Tri ăn , loại nào ăn , cái nào thực sự chắc chắn thì mang hỏi Cố Niệm Tri.
Ngược là Cố Niệm An, bất kể là nấm gì cũng hái, Cố Niệm Tri nghĩ bụng về nhà nàng sẽ nhặt một lượt nên cũng cố ý thui chột lòng hăng hái của .
Hái một canh giờ, cả ba cái gùi đều đầy ắp, bọn họ cõng nấm trở về nhà.
Liễu thị học theo dáng vẻ của Cố Niệm Tri, đem nấm thái thành từng miếng mỏng mang phơi khô, Cố Niệm Tri nhận lấy cái gùi nhỏ của Cố Niệm An cẩn thận phân loại nấm.
Đột nhiên, tay nàng khựng .
Chỉ thấy giữa đám nấm đủ màu sắc rực rỡ, chễm chệ một đóa linh chi.
Cố Niệm Tri: ...
Xem cái danh con cưng của trời kiếp ai khác chính là Cố Niệm An .
Thấy Cố Niệm Tri hình, Cố Niệm An tò mò gùi của một cái.
Chẳng vấn đề gì mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cha-hen-nai-nai-ac-doc-ta-om-khong-gian-chay-nan/chuong-21-co-niem-an-tim-thay-linh-chi.html.]
“A tỷ tự dưng ngẩn thế?”
Liễu thị cũng chú ý tới động tĩnh bên , vỗ vỗ vai Cố Niệm Tri.
“Sao con?”
“Nương, xem đây là gì?”
Cố Niệm Tri cầm linh chi trong tay lên, đồng t.ử Liễu thị bỗng co rụt .
Linh chi!
Lại là linh chi!
Bà ở trong đại hộ nhân gia từng thấy qua, loại rẻ nhất cũng mấy chục lượng bạc một đóa đấy!
“An An, con đúng là tiểu phúc tinh của nhà !”
Cố Niệm Tri kéo Cố Niệm An đến bên cạnh, véo má nhóc một cái.
“Sao thế ạ?”
Cậu hiểu, tại a tỷ và nương thấy mấy đóa nấm khô khan kích động như , loại nấm đó là ngon !
“Đây là linh chi, mang đến tiệm t.h.u.ố.c bán thể kiếm nhiều tiền!”
Cố Niệm Tri giải thích.
Kiếm tiền?
Cố Niệm An tiên là kinh ngạc, đó càng lúc càng khoa trương.
“A ha ha ha! Tiểu gia tìm linh chi ! Nhà chúng phát tài !”
Thịt! Nhất định thể mua nhiều thịt !
Lúc , chằm chằm đóa nấm mà lúc đầu chẳng coi gì , nước miếng chảy ròng ròng.
Nhìn bộ dạng thèm ăn của , Liễu thị vui mừng nhưng cũng chút bất lực.
Đứa con bà sinh trông chẳng tiền đồ gì thế !
Chao ôi!
Tre già măng mọc, nòi giống nhà họ Cố mà sinh một đứa trẻ như thế , bà nên đủ .
“Ngày mai chúng sẽ mang linh chi bán, đó mua thịt cho An An ăn!”
Nghe mua thịt ăn, Cố Niệm An còn khoa trương hơn.
“A tỷ, ăn thịt gà!”
Đã ăn thịt lợn, thịt cá mấy ngày , nhưng vẫn nếm thử thịt gà !
“Được , con còn kén chọn nữa cơ đấy!”
Liễu thị nuông chiều chọc đầu Cố Niệm An, nương con ba vui vẻ bắt đầu thái nấm.
“Niệm Tri, chỗ nấm con định ăn thế nào?”
“Phơi khô để sang năm ăn, quá mấy ngày nữa lấy một phần nhỏ mang bán.”
Ta thiếu tiền, nhưng thiếu vật tư.
Tiền chỉ cần ngoài mặt một chút là , loại nấm trong gian của tích trữ, chi bằng phơi khô hoặc thành mứt nấm để nhà ăn dần.
“Cái ... thể bán lấy tiền ?”
Liễu thị chút do dự.
Nếu ăn vấn đề gì, nương con ba họ khó mà gánh nổi trách nhiệm.
“Nương yên tâm, nấm chỉ bán , mà còn bán ít tiền .”
Liễu thị gật đầu tiếp tục vùi đầu việc.
Nếu con gái tính toán, bà cũng lải nhải nữa.
Buổi tối, Cố Niệm Tri chọn một chậu nhỏ nấm sữa, rửa sạch xong liền từ trong gian lấy ớt khô xào một đĩa nấm.
Sau đó lấy phần thịt hun khói ăn hết , xào một phần thịt hun khói với rau dại.
Trên bàn cơm, Cố Niệm An ăn liền ba bát cơm trắng!
Quá ngon!
Không ngờ loại nấm mọc đầy núi ngon đến !
Biết thế mấy năm lúc đói đến dán cả lưng bụng, tìm nấm mà ăn .