Cha Hèn, Nãi Nãi Ác Độc – Ta Ôm Không Gian Chạy Nạn - Chương 179: Gặp lại mọi người thôn Lê Hoa.

Cập nhật lúc: 2026-02-05 06:45:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài huyện Chiêu Hòa, Cố Niệm Tri bảo bọn Cố Nhất dựng lều tại chỗ, còn nàng gọi Cố Thanh Sơn cùng dắt lừa thành.

Người của họ quá đông, nếu tất cả đều trọ khách điếm sẽ là một khoản chi phí nhỏ, dựng lều ngoài thành vẫn tiết kiệm hơn.

Hơn nữa theo tình hình tối qua, lều bạt cũng khá ấm áp, tiếng gió rít bên ngoài, cuộn trong chăn dày, ngủ cũng khá thoải mái!

Huyện Chiêu Hòa diện tích lớn, dễ dàng hỏi thăm địa chỉ chợ súc vật.

Hai Cố Niệm Tri dắt sáu con lừa mới mua cách đây lâu chợ, lập tức gây một trận xôn xao.

"Dào ôi! Vị tiểu thư đến bán súc vật ?"

Thấy sáu con lừa béo trong tay nàng, nam nhân mặt vô cùng phấn khích.

Nếu chốt đơn , mùa đông cũng coi như một cái Tết ấm !

"Không , đến để đổi xe."

"Đổi xe?"

"Phải, xe lừa đổi xe bò kéo (xe bản xa)."

nam nhân xong Cố Niệm Tri như kẻ ngốc.

Xe lừa đắt hơn xe bản xa nhiều, thị trường còn cung đủ cầu kìa! nha đầu dùng xe lừa đổi lấy xe bản xa, chẳng lẽ đầu lừa đá !

, đại sự ăn tự tìm đến cửa thì chẳng lý gì mà nhận.

nam nhân hà một nóng:

"Tiểu thư, chỗ xe bản xa! Toàn xe đại luôn! Cô xem thử ?"

Nghe thấy xe bản xa, Cố Niệm Tri liền dắt lừa theo ông .

Đến cuối chợ, từng dãy súc vật buộc ngay ngắn lán gỗ, bên trong vẫn còn cỏ khô ăn dở.

nam nhân dẫn Cố Niệm Tri đến cạnh một lán tranh cũ nát, chỉ thấy bên trong chất đống mấy chiếc xe bản xa loại lớn.

"Đây đều là đồ mới ?"

Cố Niệm Tri tiến lên xem thử, chỗ chắc là đóng năm ngoái, dấu vết sử dụng, hơn nữa vật liệu cực , bánh xe lớn, qua là thể thồ nhiều đồ.

nam nhân thấy cô bé mắt là xem hàng, liền thẳng:

"Đây là năm ngoái chúng đặt để bán cho những gia đình giàu chạy nạn, ai ngờ trận tuyết lớn ập đến bất ngờ, xe bản xa bán mấy chiếc thì nạn dân kẻ c.h.ế.t cóng, an trí, xe bán nên mới để đến giờ."

Lúc đó họ còn định dựa lô xe bản xa và lừa mà kiếm một mớ lớn, ai ngờ tính bằng trời tính, thua lỗ đến mức cái quần đùi cũng chẳng còn!

"Vậy mấy chiếc xe bán thế nào?"

Cố Niệm Tri mấy chiếc xe bản xa mắt mà khỏi xao động.

Bình thường thị trường một chiếc xe bản xa loại lớn mất bảy tám trăm văn, loại xe cả tay nghề lẫn gỗ đều cực , chắc hẳn rẻ nhỉ?

"Cô nương, thật với cô nhé, xe của giờ thực sự bán nổi nữa . Trước định bán một lạng hai tiền một chiếc, giờ để một năm. Nếu cô thể lấy hết thì dùng xe lừa của cô đổi, thấy ?"

Theo giá thị trường năm ngoái, xe lừa của nha đầu chắc chắn đáng giá bằng lô xe bản xa lớn của ông .

thời thế giờ khác, nếu thể dùng đống xe bản xa đổi lấy lừa, Tết ông bán lừa còn kiếm khối bạc đấy!

Cố Niệm Tri ngờ ông chủ lương tâm như !

Xe lừa của nàng đều là đồ tặng kèm khi mua lừa, vốn chẳng tốn đồng nào! Nếu thể đổi trực tiếp lấy xe bản xa, nàng thực sự lời to .

"Được!"

Thấy Cố Niệm Tri đồng ý, nam nhân đến tận mang tai.

Cố Niệm Tri đổi lấy những chiếc xe bản xa dài hai trượng, tiệm t.h.u.ố.c mua một ít kim sang d.ư.ợ.c và thảo d.ư.ợ.c trị cảm sốt, cuối cùng đến hàng thịt lợn mua hai con lợn béo sạch mới khỏi thành.

Ra khỏi cổng thành, hai Cố Niệm Tri liền vội vã về phía lều bạt.

Khi về tới nơi là buổi chiều, Cố Đại Ngưu và Cố Hữu Điền sớm mua xong đồ đạc trở về. Nhìn thấy xe bản xa của Cố Niệm Tri, mấy khỏi hâm mộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cha-hen-nai-nai-ac-doc-ta-om-khong-gian-chay-nan/chuong-179-gap-lai-moi-nguoi-thon-le-hoa.html.]

"nha đầu , xe chắc rẻ nhỉ? Chở bao nhiêu là đồ!"

Nếu trời lạnh, một chiếc xe thôi cũng đủ cho cả hai nhà ông và Hữu Điền !

"Không tốn tiền ạ, dùng mấy cái xe lừa tặng kèm đổi lấy đấy."

Nghe lời , Cố Đại Ngưu nhịn mà giơ ngón tay cái tán thưởng.

Vẫn là nha đầu cách chi tiêu!

Thấy trời vẫn còn một lúc nữa mới tối, Cố Niệm Tri bảo bảy đầu bếp còn xẻ thịt lợn đem ướp, còn chia cho nhà Cố Đại Ngưu, Cố Hữu Điền mỗi nhà hơn hai mươi cân. Đại Ngưu thẩm mừng rỡ, đem một phần ướp, phần còn thì bỏ nồi hầm luôn.

Bên phía Cố Niệm Tri, Lưu Hỷ dùng thịt lợn tươi một thau thịt lợn hầm miến, còn lẩu cải thảo muối cay giòn tan, đậu phụ rán, canh củ cải trắng.

Bốn thau lớn kèm một nồi gạo thô lớn, hai mươi ai nấy đều ăn đến căng tròn cả bụng.

Buổi tối, Cố Minh Lan nấu canh gừng hồng đường, tay bưng bát canh gừng bên đống lửa trò chuyện.

Vì chiến tranh bắt đầu, cũng chẳng ai để ý tại bỗng dưng xuất hiện thêm một nhóm như , hiện tại họ vẫn còn khá tự do.

Sáng hôm , họ men theo trấn Chiêu Hòa mà về hướng Nam.

Thập Nhất trong đội ngũ, mắt trái ngó , thỉnh thoảng chạy tới dọa con vẹt xanh, khiến cả đoàn nghiêng ngả.

Tối đến, họ tới một ngôi miếu hoang.

Bên trong cũ nát tiêu điều, nhưng trong điều kiện mưa tuyết thì miễn cưỡng cũng ngăn gió lạnh.

Cả nhóm đóng cọc gỗ ngoài miếu buộc lừa cẩn thận.

Lại trong quét dọn miếu sạch sẽ, khi trời tối hẳn bắc nồi lớn cửa nấu cơm.

Cuối cùng cũng chỗ trú chân, Lưu Hỷ trong lòng vui sướng, hôm nay liền món cà chua đông lạnh xào trứng, cải thảo xào chua, khoai tây thái sợi, thịt xào gừng sợi, món nào cũng đầy ắp một thau lớn, còn một thùng nước cơm, món chính là lương thực thô trộn gạo trắng.

Hương thơm nồng nàn lan tỏa khiến kìm mà hít hà một , Cố Niệm Tri bảo hai gia đình Cố Đại Ngưu và Cố Hữu Điền tối nay cũng đừng nấu cơm nữa, cứ sang chỗ nàng cùng ăn một bữa, tuy thể là ăn đến mức no căng bụng, nhưng mỗi cũng thể no sáu bảy phần!

Chờ đến tối uống thêm một bát canh gừng, cái bụng chẳng sẽ no căng !

Họ bệt xuống đất, mùi thức ăn thơm phức bay xa mấy dặm, đám dân làng gần đó thèm nhỏ dãi.

Gà Mái Leo Núi

“Đương gia, ông xem ai đang nấu cơm , mà thơm thế!”

“Ta !”

Nói xong, gã liền ngoài ngó nghiêng một vòng.

Không ít trong thôn đang ở nhà tránh mùa đông cũng kéo ngoài, đều xem xem nhà ai ăn đồ như !

Tìm mãi tìm mãi, họ kinh ngạc thấy bên ngoài ngôi miếu đổ nát cột đầy lừa và la!

Mấy gã nam nhân bạo gan định tiến gần xem xét, kết quả Thập Nhất đột nhiên xông dọa cho ngã lăn đất!

“Đây chẳng là con ch.ó nhà Liễu thị ở phía bắc thôn ? Sao nó ở đây?”

Nghe thấy động tĩnh, nhóm Cố Niệm Tri bưng bát cơm ngoài liếc một cái.

Cái khiến nàng phát hiện quen cũ!

Đây chính là những còn sống sót của thôn Lê Hoa khi đó!

Họ phân đến một nơi ở huyện Chiêu Hòa để dựng thôn Lê Hoa, nhưng chỉ vỏn vẹn hơn hai mươi thì thể nên trò trống gì?

Mất tròn một năm, họ cũng chỉ dựng mấy căn lều cỏ rách nát, nhà đất nện, mỗi nhà khai khẩn hai ba mẫu đất, ngay cả cái ăn cái mặc qua mùa đông cũng là cả một vấn đề!

Thấy Cố Niệm Tri đột nhiên xuất hiện ở đây, còn mặc một hoa y, trong lòng họ hoài nghi nha đầu lão gia nào đó trong thành trúng, rước về di nương !

“Niệm Tri, ngờ các vẫn còn sống nha!”

Người lên tiếng là Cố Tam Đường, nam nhân của Triệu Xuân Hoa.

Sau khi đến đây, gã liền liên kết với những khác chèn ép ba cha con Cố Lưu Sinh, lôi kéo lòng để Lý chính của thôn Lê Hoa.

Lúc gã đang dùng dáng vẻ cao cao tại thượng Cố Niệm Tri.

 

Loading...