Cha Hèn, Nãi Nãi Ác Độc – Ta Ôm Không Gian Chạy Nạn - Chương 156: Tửu lầu khai trương.
Cập nhật lúc: 2026-02-05 06:38:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con chim học tiếng chuyện cà?”
Khương lão đầu t.ửu lầu hôm nay khai trương, kẹo hồ lô cũng nữa, cứ thế đợi để ăn một bữa cơm.
Không ngờ đến thấy cảnh tượng .
Dân chúng xung quanh cũng từng một vây , tiểu vẹt một đám vây quanh cũng sợ hãi, càng thêm nỗ lực quảng cáo món ăn.
“Khách quan, ăn một bữa cơm thấy thế nào ạ?”
“Tiệm chúng món thịt kho tàu thơm ngọt miệng, đảm bảo quý khách ăn một là ăn thêm!”
Mọi đầu thấy vẹt, ai nấy đều hiếu kỳ vô cùng.
“Chẳng lẽ lúc chính là cái tên nhóc giả thần giả quỷ ?”
“Có khả năng lắm!”
Lời thốt , lập tức còn bình tĩnh nữa.
Một con chim mà dọa chạy mất ba đời chủ tiệm, ngay cả giá của t.ửu lầu cũng nó cho giảm xuống, thật là tài tình!
Biết Vĩnh Thịnh đại t.ửu lầu ma ám, một gia thế khá giả lúc mới bước trong.
“Tiểu nhị!”
Vị khách đầu tiên mặc một chiếc trường bào màu nâu, đôi ria mép hình chữ bát trông vẻ tinh ranh hơn vài phần.
Nghe khách gọi, sáu tiểu hỏa kế khác e dè dám tiến lên.
Họ vẫn là đầu hỏa kế, trong lòng chút căng thẳng, tay chân cũng tự nhiên.
Cố Thanh Sơn để ý thấy tình hình , vội vàng mỉm đón tiếp.
“Khách quan, ngài dùng gì ạ? Tiệm nhà thực đơn, ngài cũng thể xem qua các món ăn thực đơn.”
Nói xong, đưa thực đơn qua.
Vị khách đón lấy thực đơn, khi thấy hàng loạt tên món ăn từng nếm qua, khỏi chút tò mò.
“Món Cung Bảo Kê Đinh là gì?”
Bên trong chữ “kê”, chắc hẳn là từ thịt gà.
cụ thể là hương vị thế nào thì thể .
Cố Thanh Sơn cũng từng ăn Cung Bảo Kê Đinh, nhưng , món ăn do Cố Niệm Tri đưa nhất định sẽ khó ăn!
“Khách quan, đây đều là những món độc quyền của Vĩnh Thịnh đại t.ửu lầu chúng , ngài nếm thử là ngay thôi, đảm bảo là độc nhất vô nhị ạ!”
Nam nhân lời của Cố Thanh Sơn khơi gợi hứng thú, một mạch gọi luôn ba món.
“Cứ dọn cho món Cung Bảo Kê Đinh , thêm một món Ma Bà đậu phụ, và rau tề xào tóp mỡ lợn.”
“Được ạ~ Tổng cộng là một trăm ba mươi văn!”
Nghe thấy ba món mà chỉ một trăm ba mươi văn, nam nhân cau mày.
“Sao rẻ thế ? Các ngươi cái trò gì để lừa gạt đấy chứ?”
Thường ngày ở các t.ửu lầu, một món mặn tốn hai ba trăm văn, gọi một mặn hai chay, mà món đậu phụ cũng chẳng rẻ rúng gì, mới thu một trăm ba mươi văn?
Nghe thấy mà chê rẻ, Cố Thanh Sơn nhất thời chút dở dở .
Một trăm ba mươi văn là nhiều , gia đình bách tính tầm thường lụng vất vả nửa tháng trời mới chừng tiền, mà đám thành thị còn chê ít!
Một con gà giá bao nhiêu chứ? Một trăm ba mươi văn đủ để mua hai con gà mái già !
Gã bồi giải thích:
“Khách quan, nhà chỉ kiếm chút tiền công sức thôi, một bữa ăn kiếm mười lăm hai mươi văn là đủ .”
Nghe gã giải thích, nam nhân rõ ràng là tin.
Làm gì thương nhân nào mà ham kiếm tiền cơ chứ!
gọi món , cũng khó nữa, chỉ là trong lòng bớt vài phần mong đợi, thầm nghĩ nếu ngon thì sẽ sang t.ửu lầu Phúc Lai bên cạnh ăn cho xong.
Thế nhưng khi món ăn bưng lên bàn, nam nhân liền kinh ngạc đến ngây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cha-hen-nai-nai-ac-doc-ta-om-khong-gian-chay-nan/chuong-156-tuu-lau-khai-truong.html.]
Hương thơm của thịt gà xộc mũi, nhịn nếm thử một miếng gà viên, thơm thật!
Tiếp đó, ăn một miếng đậu phụ Ma Bà, vị tê cay tươi ngon, quả thực lời nào tả xiết!
Cuối cùng, dời tầm mắt sang món rau tề thái xào tóp mỡ heo trông vẻ tầm thường nhất.
Loại rau dại bình thường chỉ dân quê mới ăn, hạng như bọn vốn dĩ sẽ đụng tới, nhưng hôm nay gọi thì cũng nếm thử một miếng xem .
Rau tề thái xanh mướt miệng, vị thanh ngọt của rau hòa quyện với mùi thơm của tóp mỡ, nam nhân đại động tâm can, bưng bát cơm lên lùa lấy lùa để.
Thấy ăn ngon lành như , những vị khách xung quanh còn đang do dự cũng nhao nhao bắt đầu gọi món, mấy tiểu nhị chạy đôn chạy đáo ngơi nghỉ, hai đầu bếp trong trướng bếp xào nấu đến mức nồi bốc khói luôn !
Cố Niệm Tri với tư cách là chưởng quỹ, đợi đến trưa khi thực khách vãn, nàng cùng Liễu thị quầy thu ngân đếm tiền đến mỏi cả tay.
“Mười tám lạng!”
Liễu thị dám tin mắt , chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi, bọn họ mà kiếm mười tám lạng bạc!
Cố Niệm Tri cũng hài lòng với kết quả .
Hiện tại t.ửu lầu mới khai trương, việc ăn vẫn tính là quá , đợi danh tiếng vang xa, tiền kiếm chắc chắn còn nhiều hơn bây giờ!
“Cô nương, trong tiệm chỉ còn hai bàn khách thôi, Trương sư phó bảo đến hỏi ngài khi nào thì khai cơm, còn về buổi trưa thường ăn những gì ạ?”
Tiểu nhị khi chuyện rõ ràng chút khép nép.
Cả buổi sáng bưng từng món ăn thơm phức ngoài gã thèm đến c.h.ế.t , tuy thông thường chủ nhà sẽ để hạng nô bộc hèn mọn như bọn gã ăn ngon như thế, nhưng gã vẫn xa xỉ hy vọng thể ăn một miếng thịt, hoặc là đồ thừa của thực khách để cho bọn gã là lắm !
Cố Niệm Tri lúc mới sực nhớ , hôm nay ngày đầu khai trương, đều ăn sáng, nàng cũng quên dặn dò chuyện ăn uống nên hai đầu bếp dám tự tiện nấu.
Cố Niệm Tri mỉm :
“Sau mỗi bữa trong tiệm một món mặn, bốn món chay, lương thực chính thì ăn gạo lứt hoặc bánh màn thầu, cho ăn no bụng, cứ bảo Trương sư phó và Lưu sư phó tự liệu mà .”
Hai đầu bếp một tên Trương Mãn Sinh, một tên Lưu Hỷ, tính tình đều khá , tiểu nhị ở nha hành quả thực tìm đúng cho nàng .
Tiểu nhị xong liền hớn hở chạy tót hậu trù.
Chẳng mấy chốc, hai đầu bếp xong cơm nước cho , một món thịt xào dưa chua, món chay gồm tề thái xào, đậu phụ hầm cải thảo, măng xào và một đĩa rau dớn.
Cố Niệm Tri bên dặn , nàng tới sẽ tự nấu nướng, cần đầu bếp chuẩn , thế nên hai nương con lúc vẫn đang trốn quầy vui vẻ đếm tiền!
Những còn ngờ vị chủ nhà hào phóng cho bọn họ ăn ngon như , cả một bàn đầy ắp dầu mỡ nha!
Mọi thưởng thức cơm dẻo canh ngọt, trong lòng thầm nghĩ nếu thể việc ở đây cả đời thì mấy!
Ăn uống như thế , còn bao ở, công việc chỉ vất vả đôi chút lúc khách đông, ngày tháng như quả là điều mà nhiều hằng mơ ước!
Ăn xong, trong tiệm để hai tiểu nhị phiên trông coi, những còn thì tiểu viện phía chợp mắt một lát.
Cố Niệm Tri thấy bận rộn xong xuôi, bèn bếp đơn giản xào một đĩa thịt hồi oa, một đĩa rau tề thái cùng một bát canh rau, hai nương con ở tầng một thong thả ăn.
Ăn xong cũng mới ba giờ chiều, phố thỉnh thoảng vọng tiếng rao hàng, gió xuân thanh lương thổi , trong t.ửu lầu chỉ cảm thấy cả thư thái vô cùng.
Bốn giờ chiều thực khách rục rịch kéo đến, tối nay rõ ràng đông hơn hẳn buổi sáng.
Cố Niệm Tri đang mải mê thu tiền thì thấy Cố Nhất đón Cố Niệm An trở về, nàng hiệu cho Cố Niệm An sương phòng chuẩn sẵn ở hậu viện để sách.
Gà Mái Leo Núi
Lần Cố Niệm An ngoan ngoãn lạ thường, mà hề đòi ở chơi.
Về đến sương phòng, Cố Niệm An lấy giấy b.út bắt đầu chép sách học bài, trong đầu là: Đọc sách! Thi cử! Làm quan tham!
Cuối cùng, đến hơn tám giờ tối, bàn khách cuối cùng cũng rời , mấy tiểu nhị phân công quét dọn vệ sinh, hai bà t.ử dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp, Cố Thanh Sơn phụ trách kiểm tra công việc tổng thể.
Lúc việc xong xuôi gần chín giờ tối, đêm nay nương con Cố Niệm Tri ăn cùng , đầu bếp hẳn hai bàn lớn đầy thức ăn ngon.
“Thật ngờ, t.ửu lầu chúng ngày đầu tiên thể buôn bán đến thế!”
Lưu Hỷ đầu bếp cả đời, từng qua t.ửu lầu, từng nhà giàu, đây là đầu tiên lão thấy nhiều thích món lão nấu như !
“Cũng nhờ tiểu thư chỉ dạy cho chúng cách món ăn thôi!”
Trương Mãn Sinh mặt đầy vẻ kích động.
Hôm nay lão cảm thấy thành tựu, tuy rằng bán nô, nhưng ăn ngon ngủ yên, ngày tháng trôi qua nhẹ nhàng dễ chịu, lão thực sự ở đây dưỡng lão cả đời!
Trong bầu khí hòa thuận vui vẻ ở tầng một, Cố Niệm Tri dậy.
“Các vị, hôm nay đa tạ , chúng mới việc ăn như , thế nên quyết định sẽ định tiền lương tháng cho !”