Câu Truyện Của Cừu - Chương 98

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:47:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Triệu chứng này không giống cảm. Hơn nữa, nếu tôi không đến trường, Nhược Linh sẽ bị Dầu Dừa cướp mất! Ông không biết đâu, cậu ấy đang thay đổi thái độ với tôi... Hai người họ lại gần nhau, cậu ấy sẽ bị Diệp Tinh Du giành mất!" Cậu ta hất chăn, định xuống giường, nhưng bị chú Tiền ấn trở lại.

"Cậu chủ, nếu cậu còn bướng bỉnh, tôi sẽ gọi điện cho bố cậu... Cậu biết ông ấy sắp về rồi."

Hứa Bảo Nam ngẩng đầu, nhìn ông ta chằm chằm: "Chú Tiền, ông thay đổi rồi."

Ông ta giật mình, cố giữ bình tĩnh: "À, vậy à..."

"Đúng vậy. Trước đây ông không bao giờ lấy bố tôi ra dọa tôi!" Cậu ta ngã xuống giường: "Ái! Chóng mặt quá."

Chú Tiền im lặng, nhặt chăn đắp cho cậu ta.

Hứa Bảo Nam nằm dài, lẩm bẩm: "Sao tôi thấy hai ngày nay người giúp việc ít đi nhiều thế..."

"À... họ xin nghỉ, cậu ốm nên tôi không nói."

"Cả đám cùng xin nghỉ à?" Cậu ta nói nhỏ: "Tôi cũng không phải người khó tính. Họ xin nghỉ thì cứ để họ..."

"Được rồi, cậu chủ, đừng nghĩ nữa. Dù sao tôi cũng ở đây với cậu."

Cậu ta vùi mặt vào chăn, ấm ức: "Nếu mai không khỏi, tôi phải gọi bác sĩ!"

Đợi cậu ta ngủ, chú Tiền mới ra khỏi phòng.

Ngoài cửa, trời đã tối, nhà cũng tối. Hai người giúp việc lớn tuổi đang đứng chờ—những người phụ trách dọn dẹp.

"Chú Tiền, chúng tôi phải đi rồi..."

Giọng họ đầy bi thương.

Ông ấy giật mình, rồi cười: "Gặp gỡ là duyên phận. Chúc hai người hạnh phúc."

"Chú không đi à? Nơi này sắp..." Người giúp việc dừng lại, rồi nói: "Sớm muộn gì cậu chủ cũng biết, cũng phải tự đối mặt."

Chú Tiền đau khổ thở dài: "Bảo Nam được tôi nuôi từ nhỏ đến lớn, như cháu trai mình... Thôi vậy. Mọi người đi đi. Đi đường cẩn thận."

Hai người giúp việc biết không thể khuyên được ông, đành cúi đầu: "Chú Tiền, mấy năm qua chú chăm sóc chúng tôi tốt lắm. Cảm ơn chú. Chú là người tốt. Dù muộn, vẫn còn cơ hội."

"Chú Tiền, hy vọng chuyện của cậu chủ ở đây sớm kết thúc, để chú có thể sớm tìm chúng tôi..."

Họ cảm ơn ông, rồi quay người ra cửa.

Căn nhà họ Chu trở nên trống rỗng, vắng vẻ. Giờ chỉ còn chú Tiền và Hứa Bảo Nam.

Trong cấm địa mới, mọi thứ bị bóp méo.

Bạch Nhược Linh cảm giác mình lạc vào một thế giới hỗn loạn. Cả cấm địa như một bể cá khổng lồ, những vách kính cao ngất hiện ra mờ ảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-98.html.]

Trên đầu họ là mặt nước gợn sóng, bọt xanh nổi lên, phản chiếu ánh sáng độc hại. Những mảnh đèn neon vỡ vụn, những đôi giày vô chủ... trôi nổi trên bầu trời làm bằng nước, di chuyển theo sóng.

Trên mặt đất, xác người c.h.ế.t nằm la liệt, chồng chất lên nhau, ruồi nhặng bu đầy.

Sau những gì đã thấy ở các cấm địa trước, Bạch Nhược Linh cảnh giác với những xác c.h.ế.t "hiền lành". Cô kéo Diệp Tinh Du đi nhanh hơn.

Phía trước là một ngã tư.

Bên đường, một xác khô bị trói vào cột.

Người ở đây c.h.ế.t theo những cách kỳ quái, tàn bạo.

Diệp Tinh Du nắm chặt gậy bóng chày, có vẻ cũng cảm nhận được sự bất thường.

"Chúng ta... đi vào thôi..."

Diệp Tinh Du bước lên trước: "Cậu cẩn thận, đi sau tớ."

Họ tiến vào, nhưng chỉ vài bước đã thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Một chiếc xe nát vụn, xác người lơ lửng trong không trung, như thể thời gian dừng lại ngay lúc tai nạn.

Trong xe không có ai, chỉ có bốn bóng đen ngưng tụ, miệng há hốc đen ngòm, như đang gào thét.

Bạch Nhược Linh kinh hãi. Chiếc xe không đứng im, nó đang tái hiện vụ tai nạn. Những người bên trong đập vỡ cửa kính, lộ ra gân m.á.u đỏ tươi dưới lớp sương đen. Một con mắt bay ra khỏi hốc, lao về phía Bạch Nhược Linh.

"Cẩn thận!" Diệp Tinh Du kéo cô ra.

Cậu cảm thấy tốt nhất là không chạm vào bất cứ thứ gì ở đây.

Con mắt không lao tới nữa, nó bắt đầu quay ngược lại. Mọi thứ quay về điểm khởi đầu. Chiếc xe lại bị đ.â.m nát, những người bên trong lại c.h.ế.t theo cách khác.

Cái c.h.ế.t lặp đi lặp lại khiến họ kinh hãi. Diệp Tinh Du kéo cô đi: "Chúng ta đi thôi."

"Ừ." Bạch Nhược Linh vẫn không khỏi quay đầu lại: "Tớ đoán bọn họ đang tái hiện lại hiện trường các vụ tai nạn giao thông."

Hai người tiếp tục bước đi, trong không khí sương mù xanh lam và mùi m.á.u tanh nồng.

Hai bên đường là những hàng cây thưa thớt, những vật thể đen ngòm treo lủng lẳng.

Bạch Nhược Linh nhận ra thị lực của mình đã được cải thiện. Cô thấy đó là những t.h.i t.h.ể treo trên cây, đung đưa trong gió. Đôi mắt đỏ ngầu của họ nhìn chằm chằm vào hai người khách không mời.

Cổ của họ bị kéo dài đến mức kinh dị, như thể sắp đứt lìa.

Cô vội vàng quay mặt đi, cố nén cơn buồn nôn, tiếp tục bước tới.

Chẳng mấy chốc, họ đã đến cuối con đường, trước mặt là một dòng sông đỏ như máu.

"Làm sao qua sông đây..." Diệp Tinh Du nói nửa chừng thì bịt miệng, suýt nôn.

Đó không phải là dòng sông máu, mà là xác c.h.ế.t của vô số trẻ sơ sinh, lấp đầy các khe rãnh, tanh tưởi và kinh khủng. "Dòng sông" chảy xiết, xác c.h.ế.t trơn nhớt trôi dạt.

Loading...