Câu Truyện Của Cừu - Chương 91

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:47:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhược Linh khẽ che miệng ngáp một cái, rồi vội vàng ngồi thẳng dậy.

Cô không buồn ngủ, nhưng vẫn ngáp theo thói quen.

“Nhược Linh, nếu cậu buồn ngủ thì dựa vào vai tớ ngủ một lát đi.” Diệp Tinh Du ân cần nói.

Cô cười, lắc đầu.

Từ Mục Hiến, như đang bị tra tấn, bất lực nói: “Này, các người trói tôi lại, ít nhất cũng phải cho tôi biết lý do chứ… Chẳng lẽ trói tôi lại thì con quỷ kia sẽ không tìm đến tôi nữa à?”

“Xin lỗi chú. Bây giờ chúng cháu chưa thể cho chú nhớ lại được.” Bạch Nhược Linh nghiêm túc nói: “Vì chú đang gây nguy hiểm cho chúng cháu.”

“Nhưng từ giờ trở đi, mọi lời nói của chú đều sẽ được ghi lại làm bằng chứng trước tòa!” Diệp Tinh Du nói thêm.

“Trời ạ…”

Từ Mục Hiến hoàn toàn cạn lời.

Con quỷ kia dùng phép thuật gì vậy? Biến tất cả mọi người trong tòa nhà này thành kẻ ngốc hết rồi…

Lần đầu tiên trong đời ông gặp phải cảnh sát trói người và khám xét nhà mà không có lệnh!

Mười phút sau, Trương Bân và Liễu Thiên Nghi trở lại.

"Chú Trương, sao rồi ạ!" Bạch Nhược Linh háo hức hỏi.

Trương Bân lắc đầu: "Không tìm thấy gì cả..." Rồi ông nói thêm: "Chú còn đánh thức cả cô Liễu nữa."

Liễu Thiên Nghi đứng sau lưng ông, sắc mặt nhợt nhạt, vẫn còn run rẩy và nắm chặt tay, dường như chưa thể tin vào những gì vừa xảy ra.

Diệp Tinh Du hỏi: "Chị Thiên Nghi, chị và chú Hiến sống cùng nhau lâu như vậy, có nhớ ra điều gì bất thường không?"

Liễu Thiên Nghi từ từ lắc đầu, không nói gì.

Căn phòng của Từ Mục Hiến đầy quần áo và tất bốc mùi, rõ ràng là người sống rất luộm thuộm. Liễu Thiên Nghi nói: "Anh ta đến thái rau còn không xong, đừng nói đến chuyện c.h.ặ.t x.á.c người."

Bạch Nhược Linh và Diệp Tinh Du nhìn nhau, hoang mang.

"Từ Mục Hiến, cậu nhìn ba người này xem, có quen ai không." Trương Bân đưa xấp tài liệu đến trước mặt ông, giọng đầy nghi hoặc.

"Không quen, không quen! Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi. Chẳng lẽ họ đều là bệnh nhân cùng bệnh viện tâm thần hoặc cùng nhà hỏa táng sao?"

"Ăn nói cho có đức vào!" Liễu Thiên Nghi tức giận.

"Khoan đã..." Từ Mục Hiến đột nhiên ngồi thẳng dậy, như vừa được khai sáng, trở nên tỉnh táo hơn: "Sao tôi thấy những người này quen mắt thế nhỉ?"

Cả nhóm Trương Bân đều rùng mình, nín thở chờ ông nhớ ra.

Vẻ mặt Từ Mục Hiến dần trở nên nghiêm trọng: "Đúng rồi, tôi có ấn tượng. Lúc trước trên TV có đưa tin về vụ án g.i.ế.c người hàng loạt, mấy video ngắn cũng nói về nó..." Ông vốn là người thích xem video ngắn, nên nhớ lại được nhiều chi tiết hơn: "Bốn người này, hình như là... nạn nhân thì phải?"

Bốn người trước mặt đều im lặng.

Từ Mục Hiến dù ngốc đến mấy cũng biết mình đoán đúng rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-91.html.]

"Vậy các người nghi ngờ tôi là kẻ g.i.ế.c người?"

"Nếu không thì sao? Nếu không, tại sao chú lại thấy hồn ma của... Ngô Kính Tâm?" Bạch Nhược Linh hỏi.

"Tôi... tôi cũng không biết. Câu này phải hỏi con quỷ Ngô Kính Tâm kia chứ? Với lại, dù tôi có g.i.ế.c người, tôi cũng phải g.i.ế.c cái tên sếp khốn kiếp của tôi trước. Tôi g.i.ế.c phụ nữ làm gì? Đến con gà tôi còn không dám giết!"

Không khí trở nên căng thẳng.

Cuối cùng, Trương Bân đưa ra quyết định: "Tiểu Từ, cậu chịu khó ngủ nhờ nhà tôi một đêm vậy."

Từ Mục Hiến lại tỏ ra vui mừng: "Thật sao?! Vậy thì tôi không thiệt thòi đâu. Cảnh sát Trương, tôi thích ngủ với anh!"

Biểu cảm của ba người còn lại trở nên khó tả.

Sau đó, cả bốn người kéo nhau vào bếp để họp bàn.

Ngoài cửa sổ, trời đã bắt đầu hửng sáng.

Trương Bân hạ giọng: "Chúng ta vẫn chưa thể khẳng định A Hưng vô tội. Tạm thời cứ giữ cậu ta ở nhà tôi thì hơn. Sáng mai tôi sẽ đến sở cảnh sát, điều tra hồ sơ tội phạm của cậu ta. Nhược Linh, nếu tiện thì cháu đến trường hỏi thăm về Linh Mẫn nhé?"

Bạch Nhược Linh ngoan ngoãn gật đầu.

Trương Bân nhìn Liễu Thiên Nghi: "Cô Liễu, cô cũng nên bình tĩnh lại. Tối nay chúng ta gặp lại."

Liễu Thiên Nghi vẫn còn ngơ ngác.

Trước khi chia tay, Trương Bân gọi Diệp Tinh Du lại: “Tiểu Diệp, cậu ở lại chút. Tôi có chuyện muốn nói riêng với cậu.”

Phản ứng đầu tiên của Diệp Tinh Du là nhìn về phía Bạch Nhược Linh.

Bạch Nhược Linh cũng hơi khó hiểu, nhưng vì có Liễu Thiên Nghi đi cùng xuống lầu nên cô không còn lo lắng nữa. Cô nói: “Vậy hai người cứ nói chuyện đi. Tớ xuống lầu chờ mọi người trước.”

Diệp Tinh Du theo Trương Bân trở lại phòng bếp: “Chú Trương, chuyện gì mà bí mật vậy? Sao không thể nói trước mặt Nhược Linh?”

“À... cũng không có gì quan trọng lắm, chú muốn cậu đi hỏi bà cụ kia một chuyện... Nếu một người g.i.ế.c người mà không có chủ ý, thì có được coi là ác linh không?”

“Không có chủ ý là sao ạ?”

“Tức là...” Trương Bân gãi đầu: “Ví dụ như cậu vô tình va phải người khác, kết quả người đó bị đập đầu mà chết.”

“Ặc...”

“Được không?”

“Chú Trương, chú va phải ai rồi làm người ta c.h.ế.t sao?”

“...”

“...”

“Chú vừa nói là “ví dụ như” mà...”

“À...”

Loading...