Câu Truyện Của Cừu - Chương 85

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:47:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ cô lại còn đang tắm nữa...

Mặt cậu đỏ bừng, mồ hôi ướt đẫm áo thun. "Haiz..." Cậu tựa đầu vào cửa, cố gắng làm mát, nhưng khi nghe tiếng nước róc rách từ phòng tắm, cậu giật mình đứng thẳng dậy.

"Diệp Tinh Du, mày đúng là đồ vô liêm sỉ! Bình tĩnh lại đi!" Cậu quay mặt vào tường, tự véo cánh tay mình. "Đừng có thảm hại thế. Đừng để tao khinh thường mày!"

"Khinh thường ai?"

Diệp Tinh Du giật mình quay lại, thấy Trương Bân đang bước lên cầu thang.

"Chú Trương, chú về rồi..."

"Sao lại đứng trước cửa nhà mình thế?"

"À, Nhược Linh đang tắm trong nhà..."

Trương Bân nhướn mày, mỉm cười đầy ẩn ý. "Lát nữa hai đứa xuống ăn cơm với chú nhé. Chú làm bữa thịnh soạn cho hai đứa."

Khi cả ba lên đến tầng ba, bàn ăn đã bày biện thịnh soạn, món tôm sú đỏ au tỏa hương thơm lừng, đủ thấy tay nghề của Trương Bân không hề thua kém đầu bếp chuyên nghiệp.

Diệp Tinh Du nuốt nước miếng trước mùi thơm hấp dẫn, nhưng cậu vẫn không quên nhiệm vụ, báo tin buồn cho Trương Bân: "Chú Trương, chú Hàn... mất rồi."

Trương Bân khựng lại, đôi đũa trên tay rơi xuống bàn.

"Lúc chúng cháu về, đúng lúc gặp chú ấy," Diệp Tinh Du tiếp tục, "Chú ấy nói vợ mình mất rồi. Vợ chú ấy chính là chấp niệm của chú ấy, nên... chú ấy cũng không thể sống tiếp."

"Tự thức tỉnh sao?" Trương Bân kinh ngạc, giọng đầy tự trách. "Sao lại thế này... Nếu biết trước, chúng ta đã không đi tìm chú ấy."

Bạch Nhược Linh bình tĩnh lên tiếng, an ủi Trương Bân: "Chú đừng tự trách. Dù chúng ta không tìm, chú ấy cũng khó lòng sống sót. Chú ấy không còn chấp niệm để bám víu."

Trương Bân im lặng một lúc, rồi lau mặt, ngồi xuống. "Đúng vậy, chuyện đã rồi, nói gì cũng vô ích." Ông thở dài. "Haiz... Sao lại thành ra thế này... Thôi, ăn cơm trước đã."

Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí nặng nề. Sau một hồi im lặng, Trương Bân hỏi: "Các cháu xem ảnh chú gửi chưa? Có phát hiện gì không?"

Diệp Tinh Du lắc đầu, nhìn Bạch Nhược Linh với ánh mắt mong đợi. Cậu nhớ cô đã xem ảnh rất kỹ trên xe buýt.

Nhưng Nhược Linh cũng lắc đầu, giọng đầy tiếc nuối. "Tài liệu ít quá, cháu không tìm ra gì cả."

Trương Bân thất vọng, nhưng rồi ông mỉm cười. "Không sao. Dù gì các cháu cũng chỉ là học sinh... Chậc, tất cả tài liệu ở đây. Chúng ta cùng xem lại. Với trí thông minh của cháu gái, chắc chắn sẽ tìm ra manh mối."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-85.html.]

Nhược Linh vừa ăn vừa liếc nhìn tập tài liệu. "Chú Trương, không phải chú nói có hai phần tài liệu sao?"

Trương Bân khựng lại, ánh mắt lóe lên, nhưng rồi ông cười xòa. "Thật sao? Chắc chú nói nhầm rồi. Chỉ có một phần này thôi."

Bạch Nhược Linh không bỏ qua vẻ lúng túng của ông, chỉ mỉm cười. "Ra vậy."

Cô cảm thấy Trương Bân đang giấu giếm điều gì đó... Một bí mật mà ông không muốn chia sẻ với cô và Diệp Tinh Du.

Diệp Tinh Du không nhận ra sự khác thường, cậu chỉ quan tâm đến việc bắt ác linh. "Vậy sau bữa cơm, chúng ta sẽ đến nhà ai?"

Trương Bân giật mình trước nụ cười bí ẩn của Nhược Linh, vội vàng đáp: "Hôm nay trước khi đi làm, chú đã kiểm tra lại tòa nhà. Phòng 102 tầng một chỉ có người giấy. Bán sinh linh còn lại trong tòa nhà, ngoài chúng ta, chỉ còn Quan Chính Hạo, Từ Mục Hiến, Liễu Thiên Nghi và bà Vương ở tầng bốn."

"Kỳ lạ thật..." Bạch Nhược Linh lên tiếng, giọng đầy nghi hoặc.

"Hả? Kỳ lạ chỗ nào?" Trương Bân cảnh giác.

Ông bắt đầu sợ cô. Nhược Linh quá thông minh, ông lo rằng bí mật của mình sẽ bị cô phát hiện.

"Tại sao phần lớn người trong tòa nhà này đều biến thành bán sinh linh?"

Trương Bân ngẩn người, có vẻ như ông chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Bạch Nhược Linh đưa ra suy đoán: "Cháu nghĩ chuyện này có thể liên quan đến nguyên nhân cái c.h.ế.t của chúng ta."

Diệp Tinh Du vội vàng bịt tai lại: "Đừng nói ra! Tớ không muốn nghe! Lỡ ác linh lừa tớ thì sao!"

"Ha ha..." Bạch Nhược Linh cười, kéo tay cậu xuống. "Tớ chỉ đoán thôi. Cậu đừng căng thẳng. Dù có đoán đúng, tớ cũng không nói với ai."

Diệp Tinh Du hạ tay xuống, cười với cô. Cả hai người khiến Trương Bân cảm thấy khó chịu.

Trương Bân vội vàng cắt ngang: "Được rồi, nói chuyện chính đi. Chú muốn thức tỉnh thêm một người hàng xóm. Cháu nghĩ ai là người thích hợp?"

Bạch Nhược Linh đáp ngay: "Cháu thấy bà Vương là thích hợp nhất. Bà ấy là người già, chắc chắn không phải ác linh. Hơn nữa, có một chuyện cháu rất để ý. Mấy hôm trước, cháu thấy trong phòng bà ấy có một bóng đen... mà hình như bà ấy không biết." Cô hơi sợ hãi. "Lỡ ác linh quấn lấy bà ấy thì sao?"

Trương Bân nhớ lại hình ảnh bà lão chậm rãi bước đi hôm đó.

Ông chậm rãi nói: "Được. Vậy nghe theo cháu. Chúng ta đi xem. Nhưng bóng đen mà cháu thấy có thể không phải ác linh."

Sau bữa cơm, cả ba người cùng nhau lên tầng. Trương Bân vừa mở cửa, nhìn thấy cánh cửa nhà Hàn Nho, nỗi buồn về cái c.h.ế.t của người hàng xóm lại trào dâng trong lòng ông.

Loading...