Câu Truyện Của Cừu - Chương 77

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:44:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"..." Cậu ta ngơ ngác nhìn bóng lưng cô khuất sau cầu thang.

Trở lại lớp, trong mắt Hứa Bảo Nam, mọi người vẫn như cũ.

Trong lớp, vì sợ tính khí thất thường của cậu ta, không ai dám gây ồn ào.

Dù chưa tặng được quà, tâm trạng Hứa Bảo Nam vẫn khá tốt. Cậu ta nghĩ, hôm nay Bạch Nhược Linh đã chủ động nói chuyện, đó là một tín hiệu tích cực.

Cậu ta sẽ chuẩn bị một món quà tốt hơn...

Lúc này, Chu Nam Vũ ngồi bên trái cậu ta nhỏ giọng hỏi: "Chu thiếu gia, cậu nói chuyện gì với Bạch Nhược Linh vậy?"

"Liên quan gì đến cậu." Tâm trạng tốt, nên cậu ta chửi người cũng mang theo ý cười.

"Có phải cậu ta tỏ tình với cậu không? Tớ vừa nhận được tin nhắn, nói cậu ta đang cặp với Dầu Dừa. Cậu đừng để bị bắt cá hai tay."

Nụ cười trên môi Hứa Bảo Nam cứng lại, cậu ta quay đầu: "Cậu nói cái quái gì vậy!"

Trong mắt Hứa Bảo Nam, Chu Nam Vũ vẫn là một con cá xấu xí biến thành người. Nhưng lúc này, mắt con cá tạp kia ánh lên sự ác ý: "Thật đấy. Cậu chưa biết à? Hình như họ ở gần nhau, đi học chung xe buýt. Cậu biết đấy, Dầu Dừa cũng là học sinh dự thính, bố mẹ không ở đây. Có khi họ còn sống chung rồi ấy."

Giọng cậu ta không nhỏ, mọi người xung quanh đều nghe thấy.

Sơn Du đã quay người lại, lắng nghe rất chăm chú.

Nhưng Mộ Linh Nhi, người luôn nhạy bén với hành động của Hứa Bảo Nam, lại đang thất thần nghịch tóc.

Nếu Sơn Du để ý hơn, cô ta sẽ nhận ra Mộ Linh Nhi đã như vậy từ lâu...

"Mẹ, Cá Tạp thối, ăn nói cẩn thận đấy." Sắc mặt Hứa Bảo Nam tối sầm.

"Thật mà. Tớ lừa cậu làm gì."

"Tôi mặc kệ cậu nói thật hay không!" Hứa Bảo Nam bóp chặt mặt cậu ta, sát khí trong mắt hừng hực: "Còn nói thêm một câu nữa, đừng trách tôi không khách sáo!"

Chu Nam Vũ sợ xanh mặt, im bặt.

"Tôi hỏi cậu. Gần đây cậu có gặp chuyện gì bất thường không..." Hứa Bảo Nam nhớ đến câu hỏi của Bạch Nhược Linh, liền hỏi Chu Nam Vũ.

Chu Nam Vũ hoảng hốt lắc đầu, rồi trừng mắt nhìn cậu ta.

Vẻ mặt như muốn nói: "Chỉ có cậu là bất thường thôi!".

Lúc này, Hứa Bảo Nam mới buông cậu ta ra.

Có lẽ câu hỏi của Bạch Nhược Linh đã có tác dụng. Cậu ta đột nhiên cảm thấy bất an.

Tại sao Bạch Nhược Linh lại hỏi về bố mẹ cậu ta?

Hứa Bảo Nam lấy điện thoại ra, một lúc lâu mới lấy hết dũng khí nhắn tin cho bố:

[Bố mẹ vẫn khỏe chứ?]

Ngay lập tức, bố cậu ta trả lời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-77.html.]

[Con quan tâm làm gì, dạo này học hành thế nào? Thi đại học đừng làm bố mất mặt!]

"Đờ mờ..." Cậu ta chửi thầm, ném điện thoại lên bàn.

Cậu ta gục xuống bàn, nghĩ: Nhược Linh đi tìm giáo viên chủ nhiệm lâu thế...

Khi Bạch Nhược Linh bước ra khỏi cổng trường, cô nhận thấy tầm nhìn sáng dần lên – trời đã quang đãng rồi sao?

Bầu trời u ám vừa nãy đã tan biến, ánh mặt trời ấm áp và dễ chịu.

Đáp án ở ngay cổng trường – Diệp Tinh Du đã trở lại.

Cô nhận ra, dường như chỉ cần Diệp Tinh Du xuất hiện, ánh mặt trời sẽ rực rỡ.

Dưới ánh nắng, chàng trai cao lớn tuấn tú đứng chờ, như một cây trúc cao gầy.

"Nhược Linh!" Cậu vẫy tay về phía cô, tim đập rộn ràng.

Cô chạy về phía cậu, nhưng không khỏi ngoái đầu nhìn lại.

"Sao thế?" Diệp Tinh Du cảnh giác: "Có ai theo dõi cậu à?"

"Không phải..." Cô thắc mắc: "Sao thầy Vương không ở cổng trường? Lúc này thầy ấy phải đứng ở đây mới đúng."

"Hay là có việc bận?"

Cô nhíu mày: "Cũng có thể..." Rồi nhanh chóng gạt bỏ thắc mắc. Cô hỏi tiếp: "Cậu gặp bà Tôn chưa? Bà ấy nói gì?"

Diệp Tinh Du thở dài: "Đừng nhắc nữa. Hôm nay bà ấy tâm trạng tệ lắm. Tớ nói vô tình vào cấm địa, bà ấy suýt nữa đốt tớ thành tro..."

Vốn dĩ, tâm trạng đang tốt, cậu đứng ở cửa hàng bánh ngọt, gọi to, đầy năng lượng.

Mọi người xung quanh nhìn, cậu còn giơ tay khoe khoang: "Đúng rồi, tớ đang phát rồ đấy."

Ai ngờ, cậu đang vui vẻ thì bị ai đó đập vào đầu.

Trong khoảnh khắc ấy, thế giới im lặng.

Cậu biết ngay là bà Tôn.

Cậu chưa kịp lên tiếng, đã bị bà ấy mắng cho một trận:

"Tôi xui xẻo mười tám kiếp! Tôi là chó của cậu à? Mấy hôm rồi, cậu không đi tìm ác linh, cứ đứng đây gào thét! Chẳng lẽ mặt tôi viết 'Tôi rảnh' à?"

Bạch Nhược Linh ngắt lời: "Bà Tôn bận lắm à?"

"Không chỉ bận. Ha ha ha..." Nhớ lại dáng vẻ bà Tôn, Diệp Tinh Du hả hê: "Bà ấy như vừa đi làm cu li về ấy, còn thảm hơn tớ chạy 5km. Mắt thâm quầng – to thế này này. Cằm thì – xệ xuống tận ngực!

Bạch Nhược Linh đang trầm tư, nghe cậu đùa liền bật cười khanh khách: "Cậu bớt khoa trương đi... Phải tôn trọng người già!"

"Vâng vâng, nghe lời cậu." Diệp Tinh Du cười: "Tóm lại... hình như tớ chọc giận bà ấy rồi."

"Vậy cậu phải ngọt ngào vào."

Diệp Tinh Du nhớ lời Bạch Nhược Linh, liền nịnh nọt: "Bà ơi, tinh thần bà tốt quá, mắng người mà tràn đầy sức sống!"

Loading...