Câu Truyện Của Cừu - Chương 76

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:44:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu ta phát hiện sữa ở nhà có lẽ đã hết hạn. Hai ngày trước, mỗi lần lên xe, cậu ta đều cảm thấy buồn nôn, chóng mặt, nhưng đến chiều lại tự khỏi.

Vì thế, cậu ta đã mắng xối xả đầu bếp.

Nhưng hai ngày nay, khi không uống sữa nữa, cậu ta lại hoàn toàn bình thường.

Bạch Nhược Linh tò mò: “Vậy bố mẹ cậu đâu? Gần đây họ có liên lạc với cậu không?”

Cô nhớ Diệp Tinh Du từng nói, bố mẹ cậu ta, người luôn quan tâm cậu ta, đột nhiên biến mất.

“Liên quan gì đến bố mẹ tớ? Họ đều ở Mỹ, rất bận. Mấy tháng không liên lạc là chuyện thường.” Nói đến đây, cậu ta lại cảm thấy tủi thân và bực bội: “Rốt cuộc cậu muốn nói gì...”

Bạch Nhược Linh cắn môi dưới.

Có lẽ, vì không ai nói với Hứa Bảo Nam về chuyện quỷ quái, nên cuộc sống của cậu ta vẫn bình thường.

Nhưng liệu cô có thật sự là chấp niệm của Hứa Bảo Nam?

Có phải vì cô, cậu ta mới từ trạng thái nửa người nửa giấy trở thành một người “dày dặn” như bây giờ?

Nghĩ vậy, cô tiến lại gần Hứa Bảo Nam, khiến cậu ta sợ hãi lùi lại hai bước, lưng dán chặt vào cửa.

“Cậu... cậu muốn gì?”

“Bây giờ cậu rất thích tớ, ngày nào cũng muốn gặp tớ à?”

Cậu ta hoảng loạn, vẻ bình tĩnh giả tạo tan biến. Mắt cậu ta nhìn chằm chằm lên trần nhà, miệng lảm nhảm: “Không được sao? Thích ai là tự do của tớ... Nhưng tớ biết cậu nghĩ gì. Nên tớ sẽ luôn xin lỗi cậu—”

Giọng nói đột ngột im bặt.

Vì tay Bạch Nhược Linh đang đặt lên n.g.ự.c cậu ta –

Trái tim Hứa Bảo Nam đập thình thịch dưới tay cô, như một con thú hoang dại, không ngừng va đập vào lồng ngực.

Cậu ta không phản kháng, ngược lại còn nhắm đôi mắt dài và hẹp lại. Như một kẻ đáng thương, cam chịu để người mình thích muốn làm gì thì làm.

Bạch Nhược Linh thất vọng tột độ. Cô không ngờ, mình lại là chấp niệm của Hứa Bảo Nam.

Nhưng trên đời này, người cô ghét nhất, hận nhất, khinh thường nhất, chính là Hứa Bảo Nam!!!

Cô đã cố gắng kìm nén, không trả thù, không so đo, dùng mọi biện pháp để chiến thắng tinh thần. Nhưng bây giờ, chỉ cần cô tồn tại, cô đang cứu rỗi cậu ta, khiến cậu ta ngày càng tràn đầy sức sống?!!

Thật mỉa mai!

Dựa vào đâu?

Quá bất công!!!

Cổ họng Bạch Nhược Linh nghẹn lại... Một ý nghĩ lóe lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-76.html.]

– Nếu chấp niệm c.h.ế.t đi, cậu ta cũng không sống được, đúng không?

Ý nghĩ ấy mạnh mẽ đến mức cô suýt nữa đã đập mạnh vào tường, cùng Hứa Bảo Nam đồng quy vu tận.

Thấy cô buông tay, Hứa Bảo Nam cũng thở phào. Hốc mắt cậu ta đỏ hoe như say rượu, giọng khàn khàn:

“Chỉ... vậy thôi sao?”

“Hả? Gì cơ?” Cô giật mình tỉnh táo, ngẩng đầu.

“Chỉ sờ n.g.ự.c thôi sao?” Cậu ta ngập ngừng, rồi đắc ý hỏi: “Cậu thấy thế nào?”

Biểu cảm của Bạch Nhược Linh lúc này, thật khó mà diễn tả.

“Nếu cậu muốn hôn, tớ cũng không ngại. Nụ hôn đầu tặng cậu cũng được.” Cậu ta thậm chí còn hơi khom người, mỉm cười: “Như thế này, tiện cho cậu hơn.”

Dù giọng điệu cố tỏ ra thản nhiên, giọng cậu ta vẫn run rẩy, ngoài cứng trong mềm. Rõ ràng, cậu ta không hề "thoải mái" như lời nói

Bạch Nhược Linh cảm thấy mọi chuyện thật hoang đường.

Nhưng ngay sau đó, ý định tự làm tổn thương bản thân của cô cũng nguội dần.

Cô nhận ra, mình không cần lãng phí cảm xúc để hận Hứa Bảo Nam. Bạn có hận một con ch.ó ngốc nghếch không? Chắc chắn là không, bạn sẽ đánh nó. Khi một con ch.ó ngốc cắn người, nó không biết mình đã gây ra nỗi ám ảnh cho người khác.

"Tôi không muốn sờ n.g.ự.c cậu." Cô nói cộc lốc, cảm thấy thật nực cười khi phải giải thích: "Tôi chỉ muốn kiểm tra nhịp tim cậu thôi."

Hứa Bảo Nam nhìn vẻ mặt cô, xác định cô không có ý gì khác, liền xấu hổ đứng thẳng người.

Bạch Nhược Linh lạnh lùng: "Nếu cậu không nói cho tôi biết có chuyện gì bất thường xảy ra với cậu, thì cậu vô dụng với tôi rồi." Cô định mở cửa: "Tôi đi đây."

"Cậu... đợi đã!" Hứa Bảo Nam nắm lấy cổ tay cô, rồi lại vội vàng buông ra, sợ cô giận: "Rốt cuộc cậu muốn nghe chuyện bất thường gì? Cho tớ suy nghĩ một chút được không?"

"..." Bạch Nhược Linh thở dài, khoanh tay, im lặng chờ đợi.

Hứa Bảo Nam rối rắm, không biết có nên kể chuyện sữa hết hạn hay không.

Không, chuyện đó quá ngớ ngẩn. Có lẽ nên về hỏi đám đàn em của mình thì hơn.

"Thôi. Nếu cậu nghĩ ra gì, thì nói với tôi sau." Cô nói vậy chỉ vì sợ cậu ta không cho mình đi.

"Ừ... Được rồi. Tớ nhớ ra sẽ nhắn tin cho cậu, được không?"

Bạch Nhược Linh ngạc nhiên. Cô chưa từng cho Hứa Bảo Nam thông tin liên lạc, cậu ta nhắn tin kiểu gì?

Nhưng cô nhanh chóng hiểu ra, có lẽ cậu ta lấy từ người khác.

Rời khỏi phòng thiết bị, Bạch Nhược Linh không về lớp. Vì không thu được gì, cô không còn lý do gì để quay lại cái lớp đáng ghét đó.

"Nhược Linh, cậu đi đâu?" Hứa Bảo Nam gọi với theo.

"Tôi đi tìm giáo viên chủ nhiệm." Cô nói, không ngoảnh đầu lại.

Loading...