Câu Truyện Của Cừu - Chương 74

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:43:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nỗi sợ hãi tan biến, thay vào đó là sự tức giận...

Vốn dĩ, hôm nay tâm trạng cô rất tốt...

Bạch Nhược Linh không hiểu. Tất cả những gì cô đang chịu đựng, có phải là bắt nạt?

Dù cô có nói với ai, nếu họ không thừa nhận, liệu ai sẽ tin cô?

Một cú va chạm, một quả bóng ném trúng, không để lại vết xước hay bầm tím.

Những lời dối trá, những màn kịch vụng về. Những lời nói vô hình, sắc bén như dao, nhưng không để lại chứng cứ.

Mực đỏ trên ghế, vụn cao su trong cơm... Những trò đùa không gây hậu quả nghiêm trọng.

Nhưng ở cái tuổi nhạy cảm và cần được công nhận nhất này, sự cô lập, những lời bịa đặt, những lời lẽ cay độc hướng về người mình thích... Bất cứ ai cũng sẽ hoang mang và đau khổ.

Huống chi, những lời dối trá độc ác ấy đã lan đến tai người thân của cô...

Bạch Nhược Linh cúi đầu, khuôn mặt vô hồn.

Ánh sáng mờ ảo và những bóng hình giấy quái dị càng khiến cô khó chịu.

Niềm vui và sự an ủi mà Diệp Tinh Du mang lại, như tờ giấy mỏng manh, đã tan biến trong ngọn lửa bóng tối.

Cô khẽ gập người, ôm chặt lồng ngực.

Quả nhiên, cô đã đánh giá mình quá cao. Lựa chọn đến trường, là một sai lầm...

Sơn Du, sau khi va chạm với Bạch Nhược Linh, cảm thấy vô cùng đắc ý, bước đi như đang nhảy lò cò.

Lớp học vắng vẻ, hơn nửa học sinh đang gục đầu trên bàn ngủ. Nhóm bạn thân của cô ta vẫn tụ tập, bàn tán về thời tiết:

"Trời ơi, chán quá. Hình như sắp mưa rồi..."

"Rõ ràng hôm qua TV nói hôm nay trời quang mà."

"Tớ mới làm tóc, mà bị ướt thì sao..." Mộ Linh Nhi vuốt ve mái tóc xoăn của mình.

"Này, Tinh Mộng, Linh Nhi." Sơn Du vội vã khoe khoang: "Lúc đến, tớ đụng phải con nhỏ mặt lờ kia. Nó không mặc đồng phục, mà thầy giáo lại bỏ qua! Có khi nào nó có quan hệ gì với thầy giáo không?"

Lớp học vốn yên tĩnh, bỗng chìm vào im lặng.

Không ai nhìn cô ta, không ai lên tiếng.

Sơn Du ngơ ngác: "Sao thế? Dạo này hai cậu lạ quá. Sợ Hứa Bảo Nam giận à? Cậu ta cũng có đến lớp đâu."

Cô ta vẫn không nhận được bất kỳ lời đáp trả nào.

Bầu không khí im lặng, đáng sợ như lần trước lại bao trùm lấy lớp học. Sơn Du bất an lên tiếng: “Mọi người, sao thế? Này, Lục Hoài An!”

Cô ta quay sang nhìn Lục Hoài An.

Kẻ lắm mồm như Con Gián này luôn có thể moi được tin tức. Cậu ta sẽ thêm mắm dặm muối vào mọi chuyện để kể cho cô ta nghe.

Nhưng Lục Hoài An vẫn nằm im lìm trên bàn, giả vờ ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-74.html.]

Sơn Du biết rõ, cậu ta đang cố tình trốn tránh.

Lúc này, Bạch Nhược Linh bước vào lớp.

Cô đứng trước cửa, ánh mắt dừng lại trên người Sơn Du.

“Nhìn gì đấy!” Sơn Du gắt gỏng.

Cô không nói gì, chỉ bước vào lớp, khuôn mặt bình thản, rồi ngồi vào chỗ của mình – vị trí trung tâm của phòng học.

Không khí như ngưng đọng, tĩnh lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Mọi ánh mắt đổ dồn vào Bạch Nhược Linh. Hôm nay cô không mặc đồng phục, thay vào đó là chiếc áo len thanh lịch cùng chân váy trắng tinh khôi. Dù đi tất cao cổ, cô vẫn để lộ đôi chân trần, dường như chẳng hề cảm thấy lạnh.

Chiếc khăn quàng đỏ rực trên cổ cô là điểm sáng duy nhất trong không gian u ám.

Đây là lần đầu tiên Bạch Nhược Linh quan sát kỹ những người bạn học giấy của mình. Cô đảo mắt nhìn quanh, đánh giá từng khuôn mặt.

Thật kỳ lạ!

Một lúc sau, cô mới nhận ra điều kỳ lạ.

Các bạn học của cô, khác biệt hoàn toàn so với những hình nộm giấy khác trong trường –

Dù mỗi hình nộm giấy đều có những đặc điểm riêng, nhưng đôi mắt của các bạn cùng lớp cô lại nhỏ đến mức khó tin.

So với đôi mắt to tròn như quả nho của thầy Vương, mắt họ chỉ bé như hạt vừng. Nếu không nhìn kỹ, có lẽ chẳng thể nhận ra họ đang nhìn về đâu.

À, vừa kỳ lạ, vừa thú vị...

Phải chăng, nó phản ánh nội tâm cô?

Trong lúc Sơn Du đang định lên tiếng, Hứa Bảo Nam bước vào lớp.

Cô ta lập tức im lặng, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Hứa Bảo Nam nhanh chóng nhìn thấy Bạch Nhược Linh.

Tim cậu ta đập thình thịch, ngơ ngác vài giây, rồi miệng tự động cất lời chào: “Chào buổi sáng...”

Cậu ta cảm thấy khuôn mặt mình chắc hẳn đang rất ngớ ngẩn...

Nhược Linh thật đẹp.

– Khi không mặc đồng phục, cô ấy càng đẹp hơn. Vẻ đẹp thuần khiết, thanh tao như hoa bách hợp, lạc lõng giữa giấc mơ hoang đường và hoang tàn này. Quanh cô tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực, như máu.

Nhưng Bạch Nhược Linh phớt lờ cậu ta.

Hứa Bảo Nam lập tức tiến đến, đẩy người bạn đang nằm gục trên bàn phía sau cô.

Người bạn kia ngẩng đầu, ngạc nhiên hỏi: “Chu thiếu gia, sao thế?”

“Cút.” Cậu ta lạnh lùng nói: “Tôi muốn ngồi đây.”

Người bạn kia vội vã thu dọn đồ đạc, nhường chỗ cho cậu ta.

Tiếng chuông vào lớp vang lên. Giáo viên chủ nhiệm bước vào, vội vàng thông báo: “Thầy giáo Toán bị ốm, hôm nay nghỉ. Lớp trưởng, đi lấy vở bài tập để cả lớp tự học.”

Loading...