“Nhược Linh, hôm nay thầy đã nghiêm khắc phê bình các bạn trong lớp rồi. Là vì... thầy luôn công bằng, khách quan, tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ xu hướng lệch lạc nào.”
Cô nhẹ gật đầu, giọng nhỏ: “Em cảm ơn thầy...”
“Nhưng mắng xong bọn họ rồi, thầy cũng phải nói với em một câu.”
“...Dạ?” – cô hơi sững lại.
Thầy nhấp một ngụm trà, rồi cau mày:
“Thầy hy vọng em chú ý hơn đến lời nói và hành động của mình. Đừng gây thêm rắc rối trong lớp, được chứ?”
Cô ngơ ngác: “Em… không hiểu ạ.”
“Hở?” – giọng thầy đột nhiên cao vút một cách khó chịu.
“Em không hiểu thật à? Vậy để thầy hỏi: các bạn trong lớp vẫn rất hòa đồng, vậy tại sao lại chỉ có chuyện liên quan đến em? Em nên tự nhìn lại, hiểu vấn đề nằm ở đâu, đúng không?”
Ngoài cửa sổ, gió thổi xào xạc qua tán cây, khiến giọng thầy lúc được lúc mất, tựa như ảo giác.
Bạch Nhược Linh lặng thinh.
Thầy nhíu mày, có vẻ không hài lòng với thái độ của cô:
“Em đừng cứng đầu như vậy. Đúng là em xinh đẹp, học giỏi, và khi mới chuyển đến, nhiều thầy cô khác còn ngại nhận thêm học sinh mới. Nhưng thầy thì thích em. Tuy nhiên, em cũng đừng khiến thầy phải rước thêm phiền phức. Em nhìn Linh Nhi mà học hỏi. Cô ấy cũng đẹp, cũng giỏi, sao không ai nói gì? Cô bé, kiềm chế một chút... được không?”
Bạch Nhược Linh giật mình.
Cô nhạy cảm nhận ra một từ đặc biệt trong câu nói đó.
“Kiềm chế.”
Cô bị yêu cầu phải kiềm chế — như thể tất cả những tổn thương, lời đồn, ánh nhìn khinh miệt và những trận cười nhạo đều là lỗi của cô.
Như thể việc cô bị bắt nạt là do... cô “quá nổi bật”.
Không ai hỏi điều gì thực sự đã xảy ra. Không ai tìm hiểu xem ai đúng ai sai.
Chỉ có cô — là người phải tự điều chỉnh, phải thu mình lại, để tránh làm "người khác khó chịu".
Một tiếng ù ù trào dâng trong tai, như sóng vỗ bên trong lồng ngực. Cô không thể phân biệt được là giận, buồn, hay... thất vọng.
Kiềm chế.
Từ ấy vang lên trong đầu cô như một cú tát lạnh. Trong lòng Bạch Nhược Linh dâng lên một ý nghĩ khó tin: những lời như vậy, lẽ ra chỉ nên phát ra từ miệng một xác c.h.ế.t nhà Thanh, chứ không phải từ một người đang đứng trên bục giảng dạy dỗ học sinh.
Hơn nữa, cô vẫn còn nhớ rõ — ngày cô mới chuyển tới, các giáo viên đã tranh nhau muốn nhận cô về lớp mình, vì thành tích học tập của cô quá xuất sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-7.html.]
Giờ đây, nhìn thấy dáng vẻ lặng lẽ, uể oải của cô, giáo viên chủ nhiệm càng nổi giận, như thể cơn tức của mình không có chỗ nào trút xuống.
“Em nghe rõ chưa? Tôi nói cho em biết, con gái mà không biết kiềm chế thì còn ra thể thống gì nữa! Thầy cũng chỉ vì muốn tốt cho em thôi!”
Gió thổi bay rèm cửa sổ.
Ánh nắng ngoài trời rọi vào, vừa vặn chiếu lên người cô. Không hiểu vì sao, thứ ánh sáng ấy lại chói lòa đến mức không thể mở mắt, khiến tất cả mọi thứ trước mắt trở nên mờ nhòe, như rơi vào hư vô.
Cô đứng trong hư vô ấy, đầu choáng váng, trong bụng dâng lên một cảm giác buồn nôn mơ hồ.
Cô không nhớ rõ mình đã rời khỏi văn phòng như thế nào. Khi về đến lớp, tất cả vẫn diễn ra bình thường. Mọi người đều bận làm việc của mình, trò chuyện, cười đùa.
Mộ Linh Nhi mỉm cười nhìn cô, ánh mắt thân thiện nhưng trống rỗng, như thể đang ban ân huệ từ trên cao.
Từ trong đôi mắt ấy, Nhược Linh đọc được một thứ cảm xúc có tên: "thương hại" — không phải sự chia sẻ, mà là ánh nhìn của kẻ chiến thắng dành cho người thua cuộc.
Cô từng nghĩ mình đã có được một người bạn. Từng dốc hết lòng tin và cảm kích. Nhưng tại sao, người đó lại có thể đứng trước mặt cô, mang dáng vẻ cao thượng và nhẹ nhàng như chưa từng có gì xảy ra?
Cảm giác tủi nhục ấy... đáng lẽ không nên tồn tại ở một nơi như trường học.
Dẫu vậy, giáo viên chủ nhiệm đã ra mặt. Đã dạy dỗ, đã "phê bình nghiêm khắc". Có lẽ, từ nay, họ sẽ kiềm chế hơn.
Nên điều duy nhất cô có thể làm... là chăm chỉ học tập.
Cô thầm nhủ: Học thật giỏi. Rồi rời khỏi nơi này.
Thật ra, cô cũng ngạc nhiên khi nhận ra mình mạnh mẽ đến vậy. Cô có thể chịu đựng, có thể nhẫn nhịn, có thể cắn răng vượt qua từng ngày trống rỗng.
Chỉ đến ban đêm, khi nằm ôm gối, cô mới cho phép mình bật khóc.
Cô độc.
Cô đơn vì không ai ở bên. Cô đơn vì không ai hiểu, không ai thừa nhận. Cô đơn vì phải một mình chống chọi lại mọi ác ý đang bủa vây.
Cô nhớ bạn bè cũ. Nhớ Yến Tử, nhớ anh Hoài, A Chước, Tiểu Lệ... Thậm chí có lúc còn nhớ đến cả bố mình.
Nếu bố không ngoại tình, nếu không ly hôn với mẹ, liệu mình có thể tự tin hơn không?
Rồi cô tự trả lời: Không. Hẳn là không.
Vì từ trước đến nay, người duy nhất gánh vác gia đình luôn là mẹ.
— "Phải hiểu chuyện, phải học thật giỏi."
— "Phải tự lập. Đừng để mẹ phải lo."
Những câu nói đó, như một lời tuyên thệ, in hằn vào lòng cô từ ngày bố mẹ chính thức ly dị.