Câu Truyện Của Cừu - Chương 65

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:43:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"He he, sinh một đứa con trai bụ bẫm..."

"CÚT!!!" Diệp Tinh Du rống lên, cuồng nộ.

Cô dâu và chú rể lảo đảo như bị gió thổi, rồi đáp xuống đất, hai bàn tay khô quắt, thối rữa vươn ra, chực túm lấy vạt áo đồng phục của họ...

Diệp Tinh Du bùng nổ, vung ống sắt không chút do dự. Sức mạnh của một vận động viên bóng chày đạt đến đỉnh điểm!

Hai cánh tay mục nát của cô dâu và chú rể lìa khỏi thân, để lộ những chiếc xương nhọn hoắt, trắng hếu...

"Á á á! Đau quá! Em trai... sao lại nhẫn tâm với hoa ngọc thế..." Tiếng hét chói tai của cô dâu xé tan bầu không khí, như muốn khoan thủng màng nhĩ!

"Tại sao không chịu kết hôn? Ai cũng phải kết hôn... tại sao các người lại là ngoại lệ?"

"Không kết hôn, ta sẽ g.i.ế.c các ngươi..."

Tiếng thì thầm rùng rợn của đám người mặt trắng mỗi lúc một lớn hơn, như tiếng vọng từ địa ngục:

"Giết chúng nó, g.i.ế.c chúng nó..."

"Không kết hôn, phải chết..."

"Chết rồi cũng phải kết hôn. He he he..."

"Kết hôn đi, kết hôn là tốt nhất..."

"Lại được ăn kẹo hỷ rồi, he he he..."

Đầu óc Diệp Tinh Du như muốn nổ tung bởi những lời nguyền rủa. Cậu vung ống sắt vô định. Chú rể mất kiên nhẫn, những chiếc xương trắng nhọn dày đặc co rút lại, lao thẳng vào mắt cậu, mang theo hơi lạnh thấu xương!

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc—

"Bíp bíp—! Bíp bíp—!"

Tiếng còi xe buýt vang lên chói tai trong con hẻm hẹp.

Tất cả những con giòi trắng co rúm lại, lẩn vào bóng tối. Cô dâu và chú rể kinh hãi ngước nhìn.

Xe buýt đang đến."

Ánh sáng từ bánh xe xé tan màn đêm, mở ra một con đường thoát hiểm.

Khi xe buýt đến gần, luồng sáng chói lòa biến thành ngọn lửa vô hình. Cô dâu, chú rể và đoàn rước dâu phát ra những tiếng thét chói tai, rồi tán loạn bỏ chạy.

"Không!!!"

Khu dân cư chật hẹp tan biến, như một bức tranh bị lửa thiêu rụi, để lộ con đường rộng lớn, sáng trưng và trạm xe buýt bên cạnh hai người.

Bạch Nhược Linh mở mắt, qua vạt áo đồng phục của Diệp Tinh Du, cô nhìn mọi thứ trước mắt, vẫn còn choáng váng.

Xe buýt dừng lại, cửa xe mở ra.

Đúng như dự đoán, người lái xe vẫn là ông chú mặt hồng hào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-65.html.]

Ông chú toát lên vẻ dương khí mạnh mẽ, ánh mắt sắc bén quét qua hai người đang ngồi bệt trên đất, rồi cất giọng sang sảng: "Lên xe không?"

Diệp Tinh Du hoàn hồn, cúi xuống bế Bạch Nhược Linh lên xe.

Cửa xe đóng lại.

Người lái xe nhìn chằm chằm hai người, tỏ vẻ không hài lòng: "Cậu học sinh kia, yêu sớm lại còn trốn học à? Quẹt thẻ đi!"

Diệp Tinh Du vội vàng quẹt thẻ. Bạch Nhược Linh, vẫn còn run rẩy, cũng máy móc quẹt thẻ.

Xe buýt lăn bánh.

Không phải giờ cao điểm, xe vắng vẻ, chỉ có ba bốn hành khách giấy, trông như mấy bà mấy cô đi chợ về.

Hai người thất thần tìm chỗ ngồi. Bạch Nhược Linh vẫn còn căng thẳng, mồ hôi lạnh túa ra, run rẩy không ngừng, như vừa thoát khỏi mùa đông khắc nghiệt. Diệp Tinh Du cũng ngơ ngác, hồn vía lên mây. Cả hai đều tái mét, còn trắng hơn cả đám hành khách giấy.

Một lúc sau, cậu mới tìm lại được giọng nói:

"Tớ nghĩ... chúng ta an toàn rồi."

Cậu nắm lấy bàn tay lạnh buốt của cô, nhẹ nhàng an ủi, mặc kệ mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng mình.

"Vừa rồi... chuyện gì xảy ra vậy..." Bạch Nhược Linh run rẩy, giọng nghẹn ngào: "Là ma quỷ sao? Tớ... tớ tưởng mình cũng thành ma rồi chứ..."

Nửa quỷ gặp quỷ... thật nực cười!

Diệp Tinh Du kinh hãi: "Hình như... hình như là minh hôn..."

"Hả? Sao chúng ta lại gặp phải chuyện này..." Cô thì thầm: "Lúc nãy, tớ... tớ tưởng mình c.h.ế.t chắc rồi."

"... Chúng ta thoát rồi! Không sao đâu!"

Bạch Nhược Linh ngơ ngác một lúc, rồi giật mình nhận ra mình vẫn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Diệp Tinh Du. Cô vội rụt tay lại, ngồi thẳng người.

Khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi của cô dần ửng hồng, lan tỏa sắc đỏ. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói: "Khụ, vừa rồi... cảm ơn cậu..."

"Bảo vệ cậu là chuyện đương nhiên mà. Cảm ơn làm gì." Diệp Tinh Du nhỏ giọng đáp.

Mặt Bạch Nhược Linh nóng bừng, cả người nổi da gà. Bàn tay và bàn chân lạnh ngắt của cô không chỉ ấm lên mà còn bắt đầu đổ mồ hôi.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dù sợ hãi đến hồn bay phách lạc, cô vẫn nhớ rõ. Diệp Tinh Du cũng kinh hãi không kém, nhưng cậu vẫn chọn bảo vệ cô.

Trên đời này, có bao nhiêu chàng trai nói "Anh là đàn ông, anh sẽ bảo vệ em", nhưng Bạch Nhược Linh biết, đó chỉ là lời nói suông. Bởi vì khi đối mặt với sinh tử, không phải ai cũng dám đứng ra.

Nếu là đám bạn học như Con Gián hay Cá Tạp, chắc chắn họ sẽ đẩy người bên cạnh ra chịu chết.

Cô cúi đầu, lòng chợt thấy ngọt ngào.

Dù thế nào, Diệp Tinh Du cũng mang đến cảm giác "Thích cậu ấy tuyệt đối không sai".

Nhưng cô không thể nói thẳng, vì trái tim mỏng manh của cậu không chịu nổi gánh nặng này.

Nỗi sợ hãi gần như tan biến. Cô quay đầu, định nói chuyện với Diệp Tinh Du, nhưng thấy cậu có vẻ muốn nói điều gì.

Loading...