Câu Truyện Của Cừu - Chương 62

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:43:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Tinh Du và Bạch Nhược Linh rùng mình.

Trương Bân tiếp tục: “Chú có một linh cảm mạnh mẽ rằng kẻ g.i.ế.c người hàng loạt này cũng đang ở đây, trong giấc mơ sắp c.h.ế.t của chúng ta. Chú... dường như cảm nhận được sự tồn tại của hắn...”

Bạch Nhược Linh và Diệp Tinh Du đứng đợi xe buýt ở trạm, cả hai đều nóng lòng muốn xem phần tài liệu trong tay Trương Bân.

Cô đã bắt đầu học cách dự đoán tương lai: “Hay là xe buýt đến vẫn sẽ là bác tài xế đó nhỉ? Vì chỉ có bác ấy là người sống.”

Diệp Tinh Du đáp: “Khó mà nói trước được. Trước giờ tớ toàn đi xe buýt do người giấy lái.”

Cô nhón chân lên rồi lại hạ xuống, động tác lặp đi lặp lại không ngừng, dường như tâm trạng đang rất tốt: “Vụ án mà chú Trương nói, cậu có nhớ gì không? Sao tớ không có chút ấn tượng nào vậy?”

“Tớ có nhớ. Cậu không xem TV à? Lúc đó TV nói về vụ án này suốt. Cảnh sát đi tuần tra khắp nơi.”

Bạch Nhược Linh nhớ ra, quả thật, có một thời gian đường phố đầy cảnh sát. Cô còn tưởng là do an ninh trên đảo tốt lên.

“Vậy cậu còn nhớ TV nói gì không? Có manh mối nào mà chúng ta có thể dùng được không?”

“À... Tình tiết điều tra cụ thể thì tớ không nhớ rõ. Ấn tượng sâu sắc nhất là các nạn nhân đều bị phân xác. Tên sát nhân rất ngông cuồng, vứt xác vào thùng rác. Sau đó, một con ch.ó hoang đói bụng xé túi rác tìm thức ăn. Kết quả tất nhiên là kinh khủng. Người đi đường thấy một bàn tay người trong miệng con chó... Quan trọng là hắn dám phạm tội ngược gió (*). Vì sau đó có một người mất tích.”

(*) Phạm tội ngược gió: Thành ngữ Trung Quốc, chỉ hành vi phạm pháp liều lĩnh, bất chấp nguy hiểm, đặc biệt khi biết rõ hoàn cảnh bất lợi.

“A...”

Bạch Nhược Linh dừng nhón chân, vẻ mặt kinh hãi, thương xót cho các nạn nhân: “Sao lại tàn nhẫn vậy... Chuyện này xảy ra khi nào?”

“Nghe nói t.h.i t.h.ể đầu tiên bị g.i.ế.c từ hai năm trước, nhưng đến sau này mới bị vứt cùng nhau...”

Sắc mặt cô gái càng trở nên tái nhợt.

Dù Diệp Tinh Du cũng sợ hãi, giọng cậu vẫn đầy phấn khích: “Nhưng giờ chúng ta có manh mối rồi đúng không? Kẻ g.i.ế.c người có lẽ là ác linh! Hơn nữa, giấc mơ sắp c.h.ế.t này không có nhiều bán sinh linh. Chúng ta không cần mò kim đáy bể nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-62.html.]

Bạch Nhược Linh trầm ngâm, một lúc sau mới nói: “Theo cậu kể, hắn đã g.i.ế.c ba người và bắt cóc một người, nhưng đến giờ vẫn chưa tìm thấy. Hắn rất xảo quyệt, chắc chắn không để chúng ta tìm ra dễ dàng... Tớ nghĩ, hắn có thể là một người đàn ông khỏe mạnh. Hắn phải giam cầm một người trong thời gian dài, còn phải giấu xác tận hai năm. Hắn hẳn là sống một mình. Nếu có người nhà, họ cũng thường xuyên vắng nhà hoặc không có khả năng di chuyển...”

“Wow.” Mắt Diệp Tinh Du sáng lên, ngưỡng mộ cô ra mặt: “Cậu mới nghe chút thông tin mà đã suy luận ra được nhiều vậy sao?”

“Tớ chỉ đoán thôi mà...” Cô ngại ngùng cười, rồi nói: “Giả sử tên sát nhân biến thái đó không c.h.ế.t và biến thành ác linh, hắn chắc chắn đang ở gần chúng ta. Ít nhất là hắn không rời khỏi khu vực sinh hoạt thường ngày của chúng ta.”

“Đúng vậy. Vậy cậu nghi ngờ ai?”

Cô suy nghĩ: “... Có thể là ông chú hung dữ ở tầng một không?”

Diệp Tinh Du mỉm cười. Cậu biết cô sợ Quan Chính Hạo, nhưng vẫn ngập ngừng nói: “Có lẽ không phải ông ấy. Tớ nghe thấy ông ấy mắng vợ ở sân. Hình như ông ấy mong con gái đến ở cùng mình. Ông ấy quan tâm đến con gái, không giống người sẽ làm chuyện đó.”

“Có thể lắm. Nhưng cũng có thể vì vợ khống chế con gái nên ông chú mới trở nên chống đối xã hội.” Dù sao thì ấn tượng của cô về Quan Chính Hạo vẫn không tốt.

“Cũng có thể...”

“Nếu nói vậy, chú Trương cũng là một nghi phạm... Chú ấy là cảnh sát, lại sống một mình. Nếu chú ấy làm chuyện này, với khả năng phản trinh sát, sẽ rất khó bị phát hiện, đúng không?”

Nhắc đến điều này, Diệp Tinh Du càng chán nản: “Đúng vậy. Tớ hối hận vì đã nói với chú ấy. Lẽ ra chỉ hai chúng ta âm thầm điều tra là đủ rồi.”

Lúc này, cô gái nghiêng đầu nhìn cậu: “Nhưng... cậu cũng đáp ứng các điều kiện đó mà.”

“Cái gì?” Diệp Tinh Du ngạc nhiên.

“Chặt xác người không hề dễ, cần rất nhiều sức lực. Cậu độc thân, sống một mình, vóc dáng cao lớn, lại chơi bóng chày nên tay rất khỏe, đủ sức chặt xác. Hơn nữa, cậu chuyển đến đây đã ba năm.” Bạch Nhược Linh lùi lại một bước: “Dù là thời gian, hoàn cảnh sống hay thể lực, cậu đều rất phù hợp.”

Diệp Tinh Du kinh hãi, suýt nữa quỳ xuống: “Không, không phải tớ. Thật sự không phải tớ! Nếu là tớ, sao bà Tôn lại đưa bùa gỗ đào cho tớ? Tớ vẫn luôn giữ nó, không có vấn đề gì!”

“Nhưng bà Tôn đó có thật không? Có thể cậu bịa ra.” Cô lùi thêm một bước: “Cậu cũng nói rồi, ác linh rất giỏi nói dối.”

“Cậu, nếu không tin, tớ dẫn cậu đi xem. Tớ còn là học sinh. Mỗi ngày tớ rất bận. Haiz, thật sự không phải tớ. Sao cậu lại nghi ngờ tớ...”

Loading...