“Không sao, đều tại tớ. Trước đó nói rõ ràng với cậu sớm hơn chút là tốt rồi.”
Cậu cười, thật sự không để ý chút nào, sau đó cậu đứng dậy đi pha trà cho cô.
Cô nhìn quanh bốn phía rồi hỏi: “Chúng ta đều sắp c.h.ế.t rồi, còn cần uống trà à?”
“Sao không thể chứ? Vẫn còn vị giác mà. Mấy ngày nay tớ đã thử rồi. Không ăn không ngủ thật ra sẽ không ảnh hưởng gì cả, nhưng sẽ cảm thấy miệng không có mùi vị, sẽ cảm thấy nhàm chán.”
Nói xong, cậu mang cốc trà nóng ra. Bàn tay to và khoẻ của cậu khiến cho chiếc cốc màu xanh giả gốm Nhữ diêu (*) trông càng thêm nhỏ bé đến đáng thương: “Uống trà nóng sẽ có cảm giác mình còn sống. Trà nhà tớ đều rất ngon.”
(*) Gốm Nhữ diêu: Một trong ngũ đại danh diêu được các học giả Trung Quốc ghi nhận và rất hiếm, được sản xuất dưới thời nhà Tống, có màu men lam “Trứng ngỗng” nhạt khác biệt.
Bạch Nhược Linh nhận lấy.
Trong hương trà, vẫn có thể cảm nhận được độ ấm trong lòng bàn tay mình, cô không khỏi lẩm bẩm:
“Giống như nằm mơ vậy. Trong mơ cũng sẽ bị bỏng, từ trên tầng rơi xuống cũng có thể cảm nhận được sự mất trọng lượng...”
Diệp Tinh Du thăm dò vẻ mặt cô, lại nghĩ đến vừa rồi cô còn áy náy. Cậu thừa nước đục thả câu, cảm thấy đây chính là cơ hội tốt để cầu xin sự tha thứ từ cô, thành khẩn nói: “Bây giờ cậu không trách tớ nữa chứ... Lúc đó tớ rất rối, đầu muốn nổ tung luôn rồi, không ngờ lại đẩy ngã cậu. Rất xin lỗi...”
Bạch Nhược Linh nhìn lòng bàn tay mình. Nhớ đến ngày đó khi cô bị đẩy ngã, bàn tay đã bị xước một vết.
Bây giờ, trong lòng bàn tay trắng nõn mềm mại của cô chẳng còn dấu vết gì cả.
Nếu cô có thể phát hiện ra có chuyện không ổn từ sớm hơn thì có phải cô có thể nhanh chóng tỉnh lại từ trong giấc mơ vô thức hay không?
Nhưng trong lòng cô vẫn còn khúc mắc:
“Chẳng lẽ không phải bởi vì nghe thấy những lời khó nghe kia nên cậu mới không để ý đến tớ à?”
“Những lời khó nghe gì?”
“Người của lớp tớ... Bọn họ sẽ bịa ra những lời rất khó nghe. Không phải Con Gián đi tìm cậu nói chuyện à?”
“À, chuyện đó à... Cho nên tớ đã đánh cậu ta rồi. Tớ không hối hận chút nào! Con Gián là đồ miệng bẩn. Tớ phải dạy cho cậu ta một bài học!”
Bây giờ Bạch Nhược Linh mới nhìn thẳng vào cậu, vẻ mặt giãn ra: "Thì ra là vậy..."
"Nếu cậu vẫn còn giận, tớ sẽ đi đánh bọn họ!" Cậu xắn tay áo, cơ bắp cuồn cuộn, tràn đầy năng lượng: "Đánh mười trận cũng không thành vấn đề."
Bạch Nhược Linh cúi đầu cười, nhẹ nhàng khuyên: "Tớ không muốn cậu đánh nhau, những người đó không đáng để cậu phí thời gian."
"Vậy, vậy cũng tốt. Tớ nghe lời cậu. Cậu yên tâm... Tớ không phải loại người dễ bị lung lay. Trong lòng tớ, cậu là cô gái tuyệt vời nhất. Sau khi tốt nghiệp, chúng ta sẽ cùng gặp bạn bè của nhau! Tớ sẽ không bao giờ nói chuyện với những người trong lớp cậu nữa."
Cậu nói đầy nhiệt huyết, tai đỏ bừng.
Điều này rõ ràng là quá nhanh, chỉ thiếu mỗi chiếc nhẫn kim cương. Diệp Tinh Du cảm thấy mình quá thẳng thắn, vội vàng im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-57.html.]
Chắc là do chấp niệm quấy phá, cậu mới si mê Bạch Nhược Linh như vậy.
Bạch Nhược Linh ngại ngùng, nhưng sợ cậu xấu hổ, cô đổi chủ đề: "Cậu có biết ai ngoài tớ và Cảnh sát Trương có trạng thái giống chúng ta không?"
Cậu không cần nghĩ ngợi: "Trong trường có Hứa Bảo Nam."
"..."
Nụ cười trên mặt cô gái tắt ngấm.
Diệp Tinh Du nhíu mày, nhớ lại: "Lạ thật. Hôm đó Hứa Bảo Nam chặn tớ ở cổng trường, cậu ta là người giấy nửa trong suốt. Nghĩa là sức sống của cậu ta không mạnh... Nhưng sau đó tớ gặp lại, cậu ta đã thành người bình thường, rất rõ ràng."
Bạch Nhược Linh hiểu "rõ ràng" là gì: "Vậy... có phải như bà Tôn nói, có người đang cứu cậu ta?"
"Có lẽ vậy. Hoặc cậu ta tìm được chấp niệm..."
"Thảo nào gần đây cậu ta kỳ lạ..." Cô thở dài: "Cậu ta đột nhiên rất quan tâm đến tớ. Tớ còn tưởng cậu ta có ý đồ gì."
Diệp Tinh Du chua chát: "Không có gì lạ. Tớ nghe bạn bè nói cậu ta thích cậu. Chắc chắn cậu là chấp niệm của cậu ta."
"Cũng?" Cô bắt được từ khóa.
Diệp Tinh Du im lặng.
May mà Bạch Nhược Linh thông minh, hiểu ra "cũng" là chỉ ai.
Cô ngượng ngùng, vội đánh trống lảng: "Không đến mức đó. Tớ và cậu ta chẳng nói chuyện mấy lần..."
Im lặng một lúc, cô nói: "Thôi bỏ đi. Chuyện này dễ kiểm chứng. Chúng ta đi tìm cậu ta nói chuyện..."
Giọng cô ngập ngừng. Thấy Diệp Tinh Du nhìn mình chằm chằm, mắt trợn tròn.
"Cậu nhìn gì?" Cô sờ mặt: "Mặt tớ có gì à?"
"Không, không..."
Cậu vội vàng thu hồi ánh mắt.
Diệp Tinh Du, mày thật đáng chết. Đừng có nhìn chằm chằm người ta như thằng ngốc vậy. Thật xấu hổ!
Bạch Nhược Linh hé miệng cười, nhỏ giọng nói: "Thì ra cậu là như vậy."
"Ặc, như thế nào?"
"Hơi đáng yêu..."
Những lời nói ấy tựa như một đòn chí mạng, cậu lập tức mất hết sức lực, quỳ sụp xuống đất, nét mặt vừa sung sướng vừa đau khổ, ôm chặt lấy lồng n.g.ự.c mình: "Không được... đừng, đừng nói thế... Tim tớ sắp nổ tung mất..."