Sáng hôm sau.
Ánh nắng dịu dàng xuyên qua rèm cửa, nhuộm vàng cả căn phòng.
Âm thanh xe cộ, tiếng người nói chuyện vọng lên từ bên ngoài, khiến không khí trở nên ấm áp và yên bình đến lạ.
Bạch Nhược Linh tỉnh dậy, cảm giác như được cứu rỗi khỏi cơn ác mộng. Một đêm yên giấc.
Có lẽ... là do cô quá mệt mỏi, nên mới tưởng tượng rằng mình đã gặp phải ma quỷ.
Cô bật cười trước sự nhút nhát và những suy nghĩ vẩn vơ của mình, rồi mở cửa bước ra ngoài. Phòng mẹ vắng lặng, chỉ có bữa sáng đơn giản trên bàn. Chắc hẳn mẹ đã về muộn và đi sớm. Tờ giấy nhắn quen thuộc: "Nhược Linh, ăn sáng rồi đi học nhé!"
Cô mở tủ lạnh, mấy gói đồ ăn vặt vẫn còn nguyên. Cô thở dài, viết một tờ giấy dán lên cửa tủ: "Mẹ, trong tủ có đồ ăn vặt, mẹ nhớ ăn nha!"
Trước khi rời nhà, cô nhìn thấy chiếc ô trắng lẻ loi bên cửa, còn chiếc ô đen của mẹ đã biến mất. "Mẹ mang đi rồi quên?" - cô tự hỏi, rồi khóa cửa và chậm rãi xuống nhà. Diệp Tinh Du đang cúi người buộc dây giày trên bậc thềm.
Cô hơi căng thẳng, cất tiếng chào: "Chào buổi sáng..."
"Chào buổi sáng." - Chàng trai đứng thẳng dậy, nở nụ cười tươi rói. Khuôn mặt cậu giãn ra, ánh mắt rạng rỡ. Bình thường cậu lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn, nhưng khi cười lại rất thu hút. Nhìn thấy cậu, Bạch Nhược Linh cảm thấy con đường đến trường bớt tẻ nhạt hơn.
Diệp Tinh Du sợ không khí im lặng nên vội nói: "Đi ra bến xe à?"
"Ừ..."
"Đi cùng nhau nhé?" - Cậu hỏi nhanh, không để cô kịp trả lời, rồi tiếp: "Bánh ngọt hôm qua ngon chứ?"
"Ngon lắm, tớ thích lắm." - Cô thành thật đáp.
"Vậy tớ mua thêm cho cậu..." - Cậu dừng lại, rồi nói chậm rãi: "Ý tớ là tớ cũng thấy ngon. Lần sau mua nhiều, tớ sẽ chia cho cậu."
Bạch Nhược Linh rụt cổ, gật đầu.
Trời đẹp nhưng gió lạnh, nhiệt độ chỉ khoảng 15 độ. Cô tiếc vì không mang khăn quàng cổ. Thấy cô co ro, Diệp Tinh Du cởi chiếc khăn len đen của mình, đưa cho cô:
"Cho cậu này, quàng cho ấm."
Cô giật mình: "Không cần đâu... Tớ không lạnh." - Mặt cô ửng hồng.
"Cứ quàng đi, đừng khách sáo." - Cậu nhét khăn vào tay cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-19.html.]
Tim Bạch Nhược Linh đập nhanh, cầm lấy chiếc khăn. Đi được một đoạn, cô mới từ từ quàng lên cổ. Lớp len mềm mại, ấm áp, khiến cô cảm thấy dễ chịu.
Chiếc khăn của Diệp Tinh Du thoang thoảng mùi nước hoa nam tính, mùi trầm hương ấm áp và mùi thông mát lạnh. "Mùi hương này hợp với Diệp Tinh Du thật!" - Cô nghĩ thầm.
Diệp Tinh Du liếc nhìn cô, rồi cúi gằm mặt, tai đỏ ửng. Cậu im lặng, như đang chìm vào thế giới riêng.
Hai người không thân thiết nên không nói chuyện nhiều trên đường đến bến xe. Nhưng với những người xung quanh, việc họ đi cùng nhau đã là một thông báo ngầm.
Trên xe buýt, Bạch Nhược Linh cố ý giữ khoảng cách với Diệp Tinh Du. Cô không muốn những lời đồn thổi vô căn cứ tiếp tục lan truyền, cũng không muốn vô tình gây rắc rối cho cậu. Nhưng dù thế nào, vẻ đẹp của cô vẫn tỏa sáng giữa đám đông, thu hút mọi ánh nhìn. Ánh mắt Diệp Tinh Du "vô tình" lướt qua cô, rồi lại "vô tình" dừng lại. Khi cậu nhận ra mình đã nhìn chằm chằm vào cô quá lâu, thì đã quá muộn.
Đến lần thứ tư, ánh mắt hai người chạm nhau. Diệp Tinh Du vội vàng quay phắt mặt ra ngoài cửa sổ, động tác mạnh đến nỗi suýt trật cả cổ. Cơn đau khiến cậu không thể quay đầu lại được nữa.
Trong buổi tập bóng rổ buổi sáng, Diệp Tinh Du liên tục xoa cổ. "Dầu Dừa!" - một người bạn nhào tới, ôm lấy cổ cậu - "Sao cứ xoa cổ mãi thế? Tối qua rình mò ai nên bị vẹo cổ à?"
Cậu cười mắng: "Biến đi. Tối qua tao rình mò mày đấy."
"Ồ, vậy mày có bị choáng ngợp trước vẻ đẹp trai của tao không?"
Một đồng đội khác nghiêm túc hỏi: "Này, Dầu Dừa, tao nghe nói sáng nào mày cũng đi học cùng Bạch Nhược Linh à?"
Sân vận động bỗng im phăng phắc. Lớp 10 và lớp 2 tập luyện chung một sân, lúc này, lớp 2 đang dồn hết sự chú ý về phía họ. Những người khác nháy mắt ra hiệu, chờ đợi một tin tức chấn động. Chỉ có Hứa Bảo Nam là tái mặt, như thể vừa bị sét đánh trúng.
Diệp Tinh Du liếc nhìn bầu không khí kỳ lạ bên kia, rồi thản nhiên nói: "Nhà gần nhau, tình cờ gặp thôi."
"Này, chẳng lẽ hai người đang hẹn hò à?" - Một học sinh lớp 2 không nhịn được lên tiếng.
"Hả? Tao có nói thế à?"
Hứa Bảo Nam lạnh lùng cất lời: "Vậy là thế nào? Mày đang theo đuổi cậu ta à?"
"Đúng đấy!" - Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cậu thẳng thắn thừa nhận - "Tao thích cậu ấy, đang theo đuổi cậu ấy."
"Không được à?"
"Oa!" - Cả sân vận động ồ lên.
Hứa Bảo Nam nghiến răng, giọng nói đầy ẩn ý: "À, được chứ... Chỉ là, loại người như cậu ta..."
Diệp Tinh Du không chút khách khí, lớn tiếng nói từng chữ: "Chuyện theo đuổi này là tao tự nguyện. Tao sẽ không vì bị từ chối mà thẹn quá hóa giận, rồi bịa đặt nói xấu con gái. Làm người không thể vô liêm sỉ như thế được, đúng không?"