Cô yếu ớt thở dài: “Chỉ là một nạn nhân may mắn mà thôi.”
Bà Tôn tức giận đến mức phát run lên, trừng mắt nhìn cô, dường như có hàng ngàn lời muốn nói, dường như vẫn không cam lòng.
Nhưng mà, nhưng mà, ông trời đã đứng về phía cô...
Dùng một thành phố để che giấu hết tất cả tội ác của cô.
Có lẽ, còn che giấu thêm nhiều tội ác nữa.
“Vậy còn linh hồn của bọn họ thì sao?” Bà Tôn truy hỏi: “Linh hồn của các bạn học và thầy giáo của cô chưa từng xuất hiện trên con đường luân hồi. Bọn họ đang ở đâu?”
“Tôi cũng không biết nữa.” Cô lắc đầu, nghiêm túc nói: “Có lẽ, là ở dưới địa ngục đấy!”
Bà Tôn biết mình sẽ chẳng hỏi được cái gì nữa rồi.
Thế giới c.h.ế.t có quy tắc của thế giới chết, thế giới sống cũng vậy. Nhưng cho dù là thế giới nào và quy tắc nào thì Bạch Nhược Linh vẫn sẽ thoát khỏi sự trừng phạt một cách hoàn hảo và cô vẫn sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.
Bà thở dài một hơi, vung tay lên rồi xoay người rời đi.
Lúc Bạch Nhược Linh vòng qua góc đường và đuổi theo bà, nhưng trên con đường náo nhiệt này, làm gì còn bóng dáng của bà lão áo đỏ nào nữa.
Bạch Nhược Linh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ.
1 năm sau.
Bạch Nhược Linh và Diệp Tinh Du tổ chức hôn lễ trên một hòn đảo xinh đẹp.
Thật ra mấy năm nay cô vẫn rất khiêm tốn, chỉ chuyên tâm vào làm từ thiện, nhưng tin tức về hôn lễ của cô lại đánh thức ký ức của mọi người.
[Thật tốt, phải luôn hạnh phúc nhé...]
[Quả nhiên là ở bên cạnh Tiểu Diệp. Tôi đẩy thuyền này chưa từng sai.]
[Nếu con tôi còn sống, có lẽ cũng sẽ kết hôn rồi.]
[Muốn bảo vệ Nhược Linh đến già.]
[Tôi thật sự yêu em, Nhược Linh. Mặc dù chúng ta chưa từng gặp mặt, nhưng tôi đã từng lặng lẽ đi thăm em, khi thấy em và bạn trai hạnh phúc như vậy, tôi thậm chí cũng cảm thấy hạnh phúc thay em đến mức muốn khóc luôn rồi.]
[Nhược Linh, chúc mừng em. Hãy mang theo sự yêu mến của chúng tôi mà sống thật tốt nhé.]
[Tôi chưa bao giờ hy vọng một người sẽ có tất cả tình yêu của thế giới này, nhưng em xứng đáng.]
[Nhược Linh, lúc em học đại học, tôi luôn có thể nhìn thấy em. Em gái tôi c.h.ế.t trong trận động đất. Tôi rất muốn ôm lấy em, giống như ôm em gái của tôi vậy.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-158.html.]
Sau khi kết thúc hôn lễ, Bạch Nhược Linh đọc được những lời nhắn này, nước mắt rưng rưng, bên môi lại là nụ cười ấm áp.
Điều duy nhất không được hoàn hảo chính là, chú rể vì quá mệt mỏi nên trực tiếp đổ bệnh, phải vào bệnh viện truyền nước.
“A, đời này kết hôn một lần là đủ rồi...” Diệp Tinh Du nằm trên giường bệnh, nắm tay cô: “Vợ đại nhân có hài lòng không?”
“Hài lòng, hài lòng. Em đã nói hài lòng một trăm lần rồi.” Cô dịu dàng nói.
“Thật đáng tiếc, giỏ hoa trước cửa bị rụng một ít...”
“Không có ai chú ý đến chuyện đó đâu.” Cô cười.
“Làm điểm tâm nhiều thêm một chút thì tốt...”
“Anh ngoan ngoãn ngủ đi, được không hả?”
Diệp Tinh Du yếu ớt mở mắt, nhìn chằm chằm cô: “Nhược Linh, anh luôn nghĩ, mình có tài đức gì mới có thể được em thích. Anh cảm thấy mình đã cưới được thiên sứ trong lòng mọi người rồi...”
Cô nhẹ nhàng vuốt tóc anh, nói đùa: “Nói không chừng cũng có thể là ác quỷ đấy!”
Anh nhắm mắt lại, giống như đang nói mê: “Anh muốn cho em những điều tốt nhất...”
“Cảm ơn chồng... Anh chính là điều tốt nhất.” Cô hôn lên trán anh rồi đắp chăn cho anh.
Kết hôn xong, Bạch Nhược Linh đi hưởng tuần trăng mật ở đảo Bali, sau khi trở về, cô đã ngay lập tức đi thăm bạn học cũ của mình.
Mấy năm nay, người nhà của Hứa Bảo Nam đã đi khắp nơi, cả trong nước lẫn nước ngoài để tìm cách để chữa trị cho cậu ta, nhưng cậu ta vẫn không tỉnh lại.
Cuối cùng, người nhà của Hứa Bảo Nam cũng bỏ cuộc, để cậu ở trong một bệnh viện hàng đầu trong nước. Chẳng qua chỉ đang kéo dài sinh mạng cho cậu ta mà thôi.
Mỗi lần Bạch Nhược Linh đến, cho dù bố mẹ cậu ta có ở nơi xa đến thế nào thì cũng sẽ trở về càng sớm càng tốt để tiếp đón cô.
“Nhược Linh, thật sự cảm ơn cháu... Cháu vẫn không quên Bảo Nam, chúng ta thật sự rất cảm động.” Mẹ Chu nghẹn ngào. Mặc dù lần nào bà ấy cũng nói như vậy, nhưng lần nào cũng vẫn chân thành và tha thiết như nhau.
Cô cũng khóc nức nở: “Dì à, dì đừng nói như vậy. Cháu tin một ngày nào đó cậu ấy sẽ tốt lên thôi.”
“Cái này là lì xì mừng cháu kết hôn. Cầm lấy...”
“Không... Dì à, cháu không thể nhận được...”
Trên giường bệnh, Hứa Bảo Nam vẫn đang yên bình mà ngủ.
Nằm bất động nhiều năm như vậy, cho nên cả người cậu ta đã trở nên vô cùng sưng phù, ở trong làn sương của máy cấp ẩm, nhìn giống như một cái xác không hồn.
Bố Chu lau mặt cho con trai, nước mắt lăn dài trên má: “Đều tại chúng ta không tốt, chỉ mải lo làm ăn, ngay cả gặp nó lần cuối cũng không được... Nếu không có chú Tiền thì ngay cả mạng sống của nó, có lẽ cũng không giữ được rồi.”