Không ai ghen tị, bởi vì mọi người đều cho rằng Bạch Nhược Linh xứng đáng với những gì cô đã đạt được.
Có nhiều người theo dõi như vậy, nhưng Bạch Nhược Linh thường ngày vẫn rất giản dị, lối sống cũng cực kỳ khiêm tốn.
Thỉnh thoảng, cô sẽ dùng tiền mình kiếm được mua một ít đồ chơi đắt tiền, chia sẻ trên trang cá nhân của mình.
Danh hiệu của cô đã đổi từ “Thiên thần của đảo Trân” thành “Con gái của đảo Trân”.
Cô là con gái của hàng ngàn hàng vạn người, là hy vọng tiếp nối của thành phố này.
Ngay khi Bạch Nhược Linh chuẩn bị tốt nghiệp đại học, danh tiếng của cô cũng càng ngày càng tăng theo, các công ty lớn không ngừng mời chào cô. Người bố đã bỏ rơi cô nhiều năm lại bất ngờ xuất hiện trên truyền thông và nói rằng muốn con gái trở lại bên cạnh mình.
“Nhược Linh đã hiểu lầm tôi rồi.” Ông ta nói với khán giả cả nước: “Năm đó mẹ con bé nhất quyết giành quyền nuôi con. Tôi vẫn luôn có tình cảm rất sâu sắc đối với con mình.”
Ông ta nhìn vào camera, thâm tình gọi: “Nhược Linh, trở về đi! Bố thật sự rất nhớ con.”
Thật sự rất nhớ cô à?
Nỗi nhớ của ông ta khiến điện thoại của Bạch Nhược Linh sắp nổ tung luôn rồi. Cô đã phải đổi số điện thoại rất nhiều lần.
Trong lòng cô biết rất rõ Lộc Minh muốn làm gì.
Chẳng qua là biết cô thi đỗ trường học tốt nhất, lại sắp có được một công việc tốt hơn, nên ông ta chỉ muốn hưởng thụ chỗ tốt của một người bố mà thôi.
Năm đó cô còn cố ý nhờ các phóng viên đừng đi làm phiền bố cô, điều này quả nhiên đã làm cho Lộc Minh nghĩ nhiều.
Có lẽ ông ta cho rằng mình có một vị trí rất quan trọng trong lòng con gái mình.
Nhưng ông ta lại không biết rằng Bạch Nhược Linh hận ông ta đến mức nào.
Đó là cái bẫy thầm lặng của cô.
Cô hận Lộc Minh không phải bởi vì một phát cắt đứt quan hệ của ông ta.
Mà là vì mẹ của cô.
Đối với Trác Dương Hào, cô đã viết thư thông cảm để giảm án cho ông ấy. Nhưng trong lòng lại cô chưa bao giờ tha thứ cho người bố này.
Nếu như không phải bị ông ta lừa gạt nhiều tiền như thế, nếu như không phải vì ông ta từ chối trả phí nuôi dưỡng thì mẹ cô đã không cần phải đến hòn đảo này để làm việc, cũng đã không phải chết...
Chẳng mấy chốc, Bạch Nhược Linh đã đăng lên một bài viết dài.
Trong bài viết, cô kể chi tiết những nỗ lực và khó khăn của mẹ khi nuôi cô, đồng thời giải thích rằng Lộc Minh đã ngoại tình trong lúc kết hôn, nhiều năm như vậy cũng chưa từng trả phí nuôi dưỡng cô dù chỉ một lần. Kể từ sau khi cô tìm được đường sống từ trong chỗ chết, cho tới tận bây giờ cô cũng chưa từng nhận được một tin nhắn hay một lời hỏi thăm nào, càng đừng nói đến một đồng tiền nào từ Lộc Minh.
[Tôi họ Bạch, không phải họ Lộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-150.html.]
Sau khi trải qua nỗi tuyệt vọng với gia đình, với cuộc sống, thì tôi càng muốn tiến về phía trước hơn, mang theo cả phần của mẹ mà tiếp tục sống.
Hy vọng ông Hà sống tốt với cuộc sống của mình. Đừng nhớ mong, đừng quấy rầy.]
Bài viết vừa mới được đăng thôi mà đã có vài phóng viên năm đó cũng chia sẻ:
“Hóa ra là thế. Nhược Linh quá lương thiện rồi. Năm đó, thậm chí cô bé còn xin chúng tôi đừng đi làm phiền bố mình.”
“Đây mà là bố à? Còn không bằng cầm thú.”
…
Ngay sau đó, cư dân mạng đã nhiệt tình đưa nhiều hashtag khác nhau lên hotsearch:
#Ngoại tình trong lúc kết hôn
#Lộc Minh 5 năm không trả phí nuôi dưỡng
#Lộc Minh chuyển nhượng tài sản chung trong hôn nhân
…
Cũng có không ít trang pháp luật lớn có tích V đe dọa sẽ trợ giúp pháp lý cho Bạch Nhược Linh.
Gần như chỉ trong một đêm, Lộc Minh đã trở thành con ch.ó bị người người đuổi đánh. Ông ta chẳng những không tìm về được con gái mà còn suýt bị mất việc.
Mà tâm trạng của Bạch Nhược Linh hoàn toàn không bị ảnh hưởng vì chuyện này. Cô mua một cái cơm nắm ở cửa hàng tiện lợi, thậm chí còn ngân nga hát khi nhìn thấy Lộc Minh trên TV giống như chó nhà có tang bị người ta tặng hoa tang.
[Một con cừu đen,
Sao lại giống với thế giới này đến vậy.
Nó đang vui mừng.
Cũng đang bàng hoàng.
Nó đang tiến về phía trước, tiến về phía trước, tiến về phía trước...
Cũng mãi mắc kẹt trong nỗi buồn.]
Mùa đông đã lặng lẽ đến, bầu trời u ám, những cơn mưa phùn như tơ lụa mang theo những đợt mát lạnh.
Cô mặc một chiếc áo gió màu đen, một tay quàng chiếc khăn quàng đỏ quanh cổ— Đây là món quà sinh nhật Diệp Tinh Du tặng cô vì cô đã chọn được một công việc thực tập ưng ý trong số rất nhiều offer.
Hôm nay là đêm Giáng sinh, cô bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi và gặp một nhóm trẻ em mặc trang phục cừu màu trắng, đeo ruy băng Giáng sinh.
Bọn trẻ trắng như tuyết, giống như những đám mây trôi bồng bềnh, đi ngang qua cô đang mặc đồ đen rồi lại mỉm cười với cô.