Lúc làm phục hồi chức năng gặp phải, cậu sẽ giúp cô điều chỉnh tạ và dây kéo, luôn ở bên cạnh trông chừng cô.
Thỉnh thoảng, thật sự không gặp được cô thì cậu sẽ chờ ở cửa phòng bệnh, muốn giả vờ tình cờ gặp cô, rồi lại bất ngờ bị cô đụng phải, rơi vào tình thế khó xử.
“Diệp Tinh Du, sao cậu lại ở đây? Có việc gì không?” Cô cười.
Mấy ngày nay, bởi vì có cậu làm bạn, cho nên cô hình như càng ngày càng thích cười hơn.
“À, chính là...” Cậu ngượng ngùng giơ quyển sách trong tay lên: “Có câu tớ không biết làm...”
“Vậy cậu vào đi.” Cô nhường đường cho cậu đi vào: “Đứng ở cửa làm gì?”
Lúc này cậu mới dè dặt đi vào.
Bạch Nhược Linh ở phòng bệnh nhiều người, ngay khi Diệp Tinh Du vừa đi vào thì người lớn, trẻ nhỏ và người già đều yên tĩnh lại.
“Ồ ồ, anh chàng đẹp trai Tiểu Diệp của chúng ta lại đến rồi hở...” Một bà lão hiền lành cười, giọng nói lại mang đầy vẻ hóng chuyện.
“Vâng, bà Trần, ông Vương... dì Lưu, bé mập...” Cậu lần lượt chào hỏi, ngay cả đứa bé mập mạp 8 tuổi ở trong góc kia cũng không bỏ qua.
Tất cả mọi người mỉm cười nhìn hai người.
Bạch Nhược Linh không cảm thấy gì, nhưng Diệp Tinh Du đã chột dạ đến nỗi đỏ bừng cả mặt, tay chân dài cũng không biết nên để ở đâu.
Cuối cùng, cậu ngồi xuống ghế. Bạch Nhược Linh cũng kéo rèm lại, ngăn cách ánh mắt nhiệt tình hóng chuyện của mọi người.
“Là đề Vật lý à?” Cô chăm chú nhìn.
“Ừ...” Cậu thẹn thùng đáp.
Thật ra cũng không phải vì hỏi đề, chỉ là cậu muốn gặp cô mà thôi.
Bạch Nhược Linh đọc câu hỏi một lúc rồi bắt đầu giải thích cho cậu.
Phía sau tấm rèm trắng nhạt, bóng dáng hai người chồng lên nhau, dường như rất ngọt ngào......
“Đúng là kim đồng ngọc nữ...” Bà Trần không khỏi thở dài.
Hơn 1 tháng sau, công tác xử lý động đất bắt đầu kết thúc và Bạch Nhược Linh cũng được xuất viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-149.html.]
Trên mạng có người tung tin rằng Bạch Nhược Linh đã nhận tài trợ từ một người đi mà cô quen. Người dì tốt bụng đó còn có một cậu con trai tên là Diệp Tinh Du, học cùng trường với cô. Cả hai đều là những người sống sót của đảo Trân và gặp lại nhau trong bệnh viện.
Không có nhiều ảnh của chàng trai này, chỉ có một bức ảnh bị người khác chụp lén góc nghiêng đẹp trai của cậu. Nhưng ánh mắt cậu lại đang chăm chú nhìn Bạch Nhược Linh đang làm phục hồi chức năng ở bên cạnh.
Điều này không thể không khiến nhiều người phải suy nghĩ:
[Trời ơi, đẹp trai quá! Tôi, tôi không thể không nghĩ nhiều...]
[Gia đình chàng trai này làm kinh doanh thương mại, cậu ấy khá nổi tiếng ở chỗ chúng tôi đấy!]
[Tôi đặt hàng rồi! Tôi muốn ủng hộ! Coi như tôi có một chân rồi!]
[A, ai thấy cũng phải nói một câu thật xứng đôi!]
[Làm ơn đi, đừng có gán ghép linh tinh cho Bạch Nhược Linh được không hả? Thật sự rất khó chịu.]
Sự quan tâm của dư luận đã thúc đẩy công việc kinh doanh của gia đình họ Diệp.
Đối với chuyện này, bố mẹ Diệp Tinh Du cho biết, hiện nay hàng tồn kho đều đã bị mua hết, nên không còn hàng tồn kho nữa, hy vọng mọi người chi tiêu hợp lý, mà thu nhập và tình yêu thương của mọi người trong gần 1 tháng nay đều sẽ được quyên tặng cho các tổ chức phúc lợi.
Mẹ Diệp Tinh Du còn bày tỏ rằng Bạch Nhược Linh rất không dễ dàng, mà bà ấy cũng không muốn gây áp lực cho đứa nhỏ, nên bà ấy hy vọng mọi người không nên suy nghĩ quá nhiều.
[Khóc. Sao lại có người lương thiện như vậy được?]
[Ông trời giúp đỡ người lương thiện, tôi đã đặt hàng và xác nhận đơn hàng rồi. Tôi tình nguyện đợi 10 năm cũng được.]
[Tôi không có suy nghĩ gì khác, chỉ đơn giản là muốn giúp đỡ những người giúp đỡ Nhược Linh mà thôi.]
[Nhược Linh, nhìn thấy cháu, dì giống như nhìn thấy đứa con gái đáng yêu của mình vậy. Dì thật sự không thể tưởng tượng được việc mất đi con gái sẽ đau khổ như thế nào, càng không thể tưởng tượng được cháu không còn mẹ nữa sẽ buồn bã biết bao. Dì biết cháu không cần tiền, dì chỉ mua ít đồ thôi, cháu đừng ghét bỏ nhé.]
[Em họ của tôi qua đời trên đảo Trân. Tôi hy vọng Nhược Linh sẽ sống thật tốt, sống thay cả phần em họ của tôi.]
[Nhược Linh, chúng tôi không thể thay thế mẹ của cháu, nhưng chúng tôi đều rất yêu thương cháu. Hy vọng rằng hàng triệu phần yêu thương này cùng thời gian có thể xoa dịu nỗi đau của cháu. Cháu là kỳ tích, cũng chính là hy vọng.]
…
Xuân, hạ, thu, đông, lá cây khô héo lại mọc ra chồi non và dần dần trở nên tươi tốt. Bạch Nhược Linh cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, cô đỗ vào trường đại học danh tiếng, lại vào cuối năm đó, với tư cách là thiên sứ của kỳ tích, cô mặc trên người một chiếc váy dạ hội màu đen và xuất hiện trên sân khấu của các buổi dạ hội lớn.
Thậm chí thần tượng Tuế Đồng Đồng của cô cũng đứng cùng sân khấu với cô ở buổi dạ hội, tặng quà cho cô, còn bày tỏ sự yêu thích và tán thưởng cô không chút do dự.