Câu Truyện Của Cừu - Chương 148

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:53:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khuôn mặt tựa như băng của Diệp Tinh Du bắt đầu phản chiếu màu đỏ của dung nham bên trong.

Bạch Nhược Linh lại thở dài: “Thật ra, tớ cũng muốn học chơi bóng chày, nhưng chân của tớ...”

“Chân cậu bị sao thế?”

“Bác sĩ nói không biết có thể khỏi hẳn được không.” Cô ngẩng đầu lên, cười rạng rỡ: “Nhưng không sao, tớ sẽ cố gắng hồi phục.”

Đầu cậu nóng lên, vội vàng nói: “Cậu nhất định sẽ khỏi hẳn. Tớ biết rất nhiều biện pháp phục hồi đấy. Lúc trước mắt cá chân của tớ cũng bị trật khớp rồi.”

“Thế hả? Vậy sau này tớ có thể xin lời khuyên của cậu được không?”

“Tất nhiên là được rồi!” Nói xong, cậu lại phát hiện ra giọng điệu của mình đã nhiệt tình quá mức rồi.

Lúc này, cửa phòng bệnh đột nhiên bị người khác đẩy mạnh ra—

“Tên khỉ con này, ban ngày ban mặt đóng cửa làm gì hả! Cần phải thông gió, biết chưa hả?”

Một người phụ nữ trung niên cao, gầy và giỏi giang xông thẳng vào, góc áo khoác lông cừu màu xám tung bay, thân hình cực kỳ tinh tế, trong tay bà ấy còn mang theo một bình giữ nhiệt.

“Mau đến đây ăn cơm đi. Mẹ còn phải chạy về công ty nữa. Haiz, ngày nào cũng bận như con quay...”

Bà ấy nghĩ nghĩ rồi quay người lại, chợt phát hiện ra trong phòng còn có một người nữa—

Một cô gái được điêu khắc tinh xảo và duyên dáng đang chống nạng đứng ở đó với vẻ mặt ngơ ngác.

Mà con trai của bà ấy, mặt đang đỏ bừng lên và hoảng hốt giống như bị bắt tại trận.

Bầu không khí dường như đột nhiên bị đóng băng vài giây, Diệp Tinh Du dẫn đầu, nhỏ giọng nói: “Mẹ tớ...”

“Chào cô ạ...”

Bạch Nhược Linh vội vàng chào hỏi, đang muốn tự giới thiệu thì mẹ Diệp đã tiến lên một bước, hớn hở hỏi:

“Con, con chính là Nhược Linh đúng không?”

“Vâng ạ...”

“Giống hệt trong ảnh...” Mẹ Diệp ngạc nhiên đánh giá cô, lại vội vàng nói: “Mau ngồi xuống. Chân đã đỡ hơn chưa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-148.html.]

“Vẫn còn phải chống nạng ạ...”

“Nhưng đã có thể đi lại rồi, không cần ngồi xe lăn nữa. Chứng tỏ mọi chuyện đã tốt hơn rồi. Haiz, con ngoan, con gầy quá...” Mẹ Diệp rất khéo ăn nói, còn nhiệt tình nắm lấy tay cô, đang muốn nói gì đó lại đột nhiên nghẹn ngào: “Sao con lại phải chịu đựng nhiều như thế...”

Bạch Nhược Linh ngẩn ra, hốc mắt cũng lập tức ươn ướt.

“Mẹ, mẹ đang làm gì thế!” Diệp Tinh Du cảm thất vô cùng xấu hổ, thấp giọng nói: “Mẹ vừa đến đã làm người ta khóc rồi, chuyện này chẳng phải rất kỳ quái à...”

“Đúng thế, con xem cô này...” Mẹ Diệp lau nước mắt, chỉ vào Diệp Tinh Du: “Con có quen con trai cô không? Nó tên là Diệp Tinh Du, học cùng trường với con đấy. Đáng tiếc nó ngu ngốc giống bố nó, thành tích không tốt, vẻ ngoài cũng chẳng dễ gần! Cô vẫn luôn bảo nó đi làm quen với con, nhưng nó sống c.h.ế.t không đi. Ngại quá, thì ra là thừa dịp cô không có ở đây nên mới dám. Có phải cô đến không đúng lúc, quấy rầy hai đứa không?”

“Mẹ, con xin mẹ đấy, đừng ép người khác có được không hả...” Vẻ ngoài lạnh lùng của cậu không duy trì được nữa rồi, sắc mặt cậu tái nhợt, cổ họng phát ra một tiếng thở dài với vẻ rất sụp đổ.

Mẹ Diệp làm như mắt điếc tai ngơ, lại hỏi: “Con ngoan, sau này định đi đâu học đây...”

Bạch Nhược Linh mờ mịt: “Chuyện này, cháu, cháu còn chưa quyết định... Có một tổ chức từ thiện nói sẽ giúp cháu sắp xếp.”

“Vậy con có biết trường trung học số 1 Lăng Châu không? Cũng là một trường trọng điểm. Cô định đưa A Du đến đó, con cũng cùng đi đi. Cô sẽ nói giúp con. Con và A Du vẫn được làm bạn học, tốt biết bao...”

“A, chuyện này...”

“Mẹ, con xin mẹ đấy, đừng ép người khác có được không hả...”

Bạch Nhược Linh nở nụ cười: “Không sao đâu. Tớ biết cô tốt bụng mà. Tớ tới đây lâu như vậy rồi mà cũng không có ai nói với tớ những điều này cả. Tớ thật sự rất cảm kích... Nếu mẹ tớ ở đây thì bây giờ có thể cũng sẽ lo lắng về vấn đề đi học của tớ...” Cô dừng lại, vành mắt lại đỏ lên.

Mẹ Diệp lại không nhịn được mà khóc: “Đứa nhỏ đáng thương, nhìn thấy con chịu khổ, lòng cô cũng tan nát theo... Con ngoan như vậy, vì sao lại phải trải qua những chuyện này cơ chứ...”

Bà ấy ôm lấy Nhược Linh và khóc lớn.

Bạch Nhược Linh cũng ôm bà ấy, lặng lẽ rơi lệ.

Diệp Tinh Du ở bên cạnh ngơ ngác nhìn, đột nhiên cậu cảm thấy mình trở nên vô cùng thừa thãi.

Sau khi gặp nhau ngày hôm đó, mẹ Diệp cũng không giục Diệp Tinh Du xuất viện nữa. Chẳng những không giục, bà ấy còn gửi tài liệu ôn tập đến tận giường bệnh cho cậu.

“Con phải học hỏi Nhược Linh nhiều hơn đấy!” Mẹ Diệp nhấn mạnh: “Đừng suy nghĩ nhiều, cười nhiều lên, cứ luôn xị cái mặt ra như thế thì làm sao Nhược Linh để ý đến con được?”

Vì thế, Bạch Nhược Linh phát hiện ra mình bắt đầu thường xuyên tình cờ gặp được Diệp Tinh Du.

Lúc đi lấy nước gặp phải, cậu sẽ giúp cô rót nước nóng, sau đó cẩn thận dìu cô trở về phòng bệnh.

Loading...