Câu Truyện Của Cừu - Chương 146

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:53:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cô Liễu, con gái của tôi... là một ý tá thực tập cùng bệnh viện với cô. Nó họ Trần, tên là Trần Duệ Tân... Cô, cô có quen nó không?”

Liễu Thiên Nghi ngẩn ra, sau đó cô ấy lập tức nghẹn ngào nói: “Cháu quen...”

“Chúng tôi đến nhận t.h.i t.h.ể của con bé... Bởi vì, không thể để con bé một mình lẻ loi ở bên ngoài được...”

Thảm họa xảy ra, niềm hy vọng có vẻ càng trở nên quý giá hơn.

Trên mạng, “Thiên sứ của đảo Trân” đã nhanh chóng trở thành nữ thần hoàn mỹ không tỳ vết trong lòng mọi người.

Cô tốt bụng, kiên cường, ưu tú và trải nghiệm của cô lại rất ly kỳ nữa... Mọi người điên cuồng quan tâm cô, quyên góp tiền và vật chất. Những người có người thân c.h.ế.t trong trận động đất đã dành hết tình thương cho cô vì đau lòng.

Những người giàu có nổi tiếng muốn cấp cho cô một khoản tài trợ khổng lồ và tạo cơ hội thực tập cho cô, còn lấy tên cô rồi thành lập nên “Quỹ tình thương Nhược Linh”.

Với những tấm lòng quá lớn này, Bạch Nhược Linh đã từ chối mọi khoản quyên góp của tất cả mọi người. Còn những người quyên góp nặc danh không thể trả lại được thì đều bị cô quyên góp cho tổ chức từ thiện hoặc cá nhân có nhu cầu.

Sau đó càng ngày càng có nhiều phóng viên đến hơn— Chẳng khác gì so với người nổi tiếng đang được săn đón. Bởi vì bọn họ muốn có thêm thông tin độc quyền về người may mắn này. Cho dù chỉ chụp được thêm vài tấm ảnh về cô thôi cũng đã có thể kiếm được rất nhiều lượt xem cho tài khoản của mình rồi.

Cũng vì thế mà bệnh viện đã phải tăng cường an ninh lên gấp ba lần. Phóng viên phải được phê chuẩn thì mới có thể ra vào.

Những người thật sự không thể phỏng vấn được Bạch Nhược Linh thì đành phải chuyển sang tìm kiếm tư liệu thực tế mới.

Trên màn hình TV trong bệnh viện, đội cứu hộ đã cứu được một đứa bé đang khóc từ trong đống đổ nát ra.

Đứa bé trắng trẻo và mập mạp, ngoại trừ trên người hơi bẩn thì trông rất khỏe mạnh, không có bất kỳ thương tích nào.

“Haiz, đứa bé này...” Đội viên đội cứu hộ chỉ mới mở miệng đã nghẹn ngào: “Đúng là kỳ tích mà. Sau khi tòa nhà sụp đổ, nó được mẹ mình bảo vệ. Sau đó mẹ nó không còn sữa nên đã lấy m.á.u của mình đút cho nó...”

Phóng viên hỏi tiếp: “Bố con bé đâu? Còn sống không?”

“À, bố nó cũng mất rồi...” Giọng nói của đội viên đội cứu hộ hơi mơ hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-146.html.]

Còn có thể nói gì đây...

Bố của đứa bé được phát hiện dưới đống đổ nát ở trước cửa tòa nhà, nhưng mà tư thế lại hướng ra ngoài, nhìn vết thương bên ngoài không nghiêm trọng lắm, nhưng lại c.h.ế.t vì xuất huyết não.

Đội viên đội cứu hộ nghĩ thầm, chắc không phải là ông ấy đang chạy trốn đâu nhỉ, có lẽ tư thế kia chỉ là trùng hợp mà thôi...

Nhưng nếu như người bố ở cùng một chỗ thì người mẹ trẻ tuổi kia có lẽ sẽ không chết... Bởi vì lúc bọn họ đi đến một căn phòng khác thì thấy người bố đang che chở cho hai mẹ con, một nhà ba người tuy rằng đã rất suy yếu nhưng vẫn được cứu sống...

Các bệnh nhân trong bệnh viện, đặc biệt là người già, họ đã khóc vì đứa bé trên TV này. May mắn là phóng viên lại tiếp tục nói rằng ngay khi tin tức được phát, đã có rất nhiều người muốn nhận nuôi đứa bé tên Hàn Mỹ Như này.

Camera chuyển cảnh, là một y tá may mắn sống sót trong bệnh viện đã bị sập trong trận động đất.

Người dẫn chuyện giới thiệu: [Cô y tá tên là Liễu Thiên Nghi này vô cùng dũng cảm, vừa mới hồi phục đã lao vào cứu viện...]

[Khi động đất xảy ra, cô ấy đã dẫn rất nhiều bệnh nhân đến nơi an toàn, rất nhiều người chỉ bị thương nhẹ...]

[Đáng tiếc là các đồng nghiệp của cô ấy có rất nhiều người đều không thể tránh khỏi thảm họa này...]

Trên màn hình TV xuất hiện một đôi vợ chồng lớn tuổi không ngại ngàn dặm xa xôi chạy đến đảo, lúc gặp được Liễu Thiên Nghi tại điểm tiếp nhận tạm thời thì họ đã nắm lấy tay cô ấy và nói:

“Cô Liễu, con gái của tôi... là một ý tá thực tập cùng bệnh viện với cô. Nó họ Trần, tên là Trần Duệ Tân... Cô, cô có quen nó không?”

Liễu Thiên Nghi ngẩn ra, sau đó cô ấy lập tức nghẹn ngào nói: “Cháu quen...”

“Chúng tôi đến nhận t.h.i t.h.ể của con bé... Bởi vì, không thể để con bé một mình lẻ loi ở bên ngoài được...”

Ông lão khóc: “Nó làm y tá có tốt không? Nó có phải là một y tá tốt không? Từ nhỏ nó đã nói mình muốn làm y tá, muốn cứu người...”

Liễu Thiên Nghi khóc đến mức không nói nên lời, một lúc sau mới thút thít nói: “Chú dì, Tiểu Trần là một cô gái cực kỳ có trách nhiệm, lúc làm việc cũng cực kỳ nghiêm túc. Cô ấy rất ưu tú, là một y tá tốt...”

“Vậy thì tốt... vậy thì tốt... Vậy giấc mơ của nó coi như đã thực hiện được rồi, đúng không... Cũng không uổng công nó đến nhân gian một chuyến...”

Những người trong TV đang khóc, những người xem TV ở bệnh viện cũng khóc không thành tiếng.

Loading...