Bạch Nhược Linh dường như không nghe thấy những lời đó. Cô tựa như đã chìm trong nỗi đau tột cùng.
Y tá ở bên cạnh nhìn thời gian, ý bảo bọn họ nên ngừng phỏng vấn rồi.
Đoàn làm phim bắt đầu dỡ thiết bị xuống, người ở cửa cũng phải tản đi.
Tiểu Ngô nhìn Bạch Nhược Linh lần cuối.
Ơ?
Cậu ấy bất ngờ khi nhìn thấy bên môi cô có nụ cười thoáng qua, khó nắm bắt.
Chắc là giả vờ mạnh mẽ thôi...
Cậu ấy cảm thấy một nỗi đau nghẹn ngào, không biết phải an ủi cô ra sao.
Có lẽ cậu ấy cũng nên mạnh mẽ hơn, đúng không?
Cô gái mất đi mẹ mà còn liều mạng như thế, còn có thể tìm được đường sống trong chỗ c.h.ế.t từ tay kẻ cuồng g.i.ế.c người và động đất. Thế nên, cậu ấy còn có lý do gì để không nhanh chóng khỏe lại đây?
-
Buổi tối, lễ tưởng niệm bắt đầu.
Quảng trường bệnh viện ngập tràn nến, hoa, ảnh, điếu văn và vòng hoa... Mọi người đều long trọng cầu nguyện cho những người đã thiệt mạng.
Y tá đẩy xe lăn của Bạch Nhược Linh tiến lên. Cô cúi người, mái tóc dài rủ xuống, đặt một bó hoa bách hợp vào giữa ánh nến.
Xung quanh vang lên tiếng khóc nức nở, trong mắt cô cũng đã có nước mắt...
Lúc xe lăn đang quay đi, cô nhìn thấy một chàng trai cao lớn đứng trong đám đông.
Ngoại hình của cậu nổi bật và lịch lãm đến mức người khác rất dễ dàng nhận ra cậu chỉ trong nháy mắt.
Là Diệp Tinh Du.
Ánh mắt rõ ràng thâm thúy của chàng trai đối mắt với cô, lại thản nhiên quay mặt đi.
Chỉ là hai ánh mắt giao nhau liền vội kết thúc, hai người thật ra cũng không quen biết.
Vì thế, một người rời đi, một người vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Thảm họa xảy ra, niềm hy vọng có vẻ càng trở nên quý giá hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-145.html.]
Trên mạng, “Thiên sứ của đảo Trân” đã nhanh chóng trở thành biểu tượng hoàn hảo trong lòng mọi người.
Cô tốt bụng, kiên cường, ưu tú và trải nghiệm của cô lại rất ly kỳ nữa... Mọi người điên cuồng quan tâm cô, quyên góp tiền và vật chất. Những người có người thân c.h.ế.t trong trận động đất đã dành hết tình thương cho cô vì đau lòng.
Những người giàu có và nổi tiếng đề nghị tài trợ cho cô và thành lập “Quỹ tình thương Nhược Linh”.
Với những tấm lòng quá lớn này, Bạch Nhược Linh đã từ chối mọi khoản quyên góp. Những khoản quyên góp ẩn danh được cô chuyển cho các tổ chức từ thiện.
Sau đó càng ngày càng có nhiều phóng viên đến hơn— Chẳng khác gì so với người nổi tiếng đang được săn đón. Họ muốn có thêm thông tin độc quyền về người may mắn này. Chỉ cần chụp được thêm vài tấm ảnh về cô thôi cũng đã có thể kiếm được rất nhiều lượt xem cho tài khoản của mình.
Cũng vì thế mà bệnh viện đã phải tăng cường an ninh lên gấp ba lần. Phóng viên phải được phê chuẩn thì mới có thể ra vào.
Những người không thể phỏng vấn được Bạch Nhược Linh thì đành phải tìm kiếm tư liệu thực tế mới.
Trên màn hình TV trong bệnh viện, đội cứu hộ đã cứu được một đứa bé đang khóc từ trong đống đổ nát ra.
Đứa bé trắng trẻo và mập mạp, ngoại trừ trên người hơi bẩn thì trông rất khỏe mạnh, không có bất kỳ thương tích nào.
“Haiz, đứa bé này...” Đội viên đội cứu hộ chỉ mới mở miệng đã nghẹn ngào: “Đúng là kỳ tích mà. Sau khi tòa nhà sụp đổ, nó được mẹ mình bảo vệ. Sau đó mẹ nó không còn sữa nên đã lấy m.á.u của mình đút cho nó...”
Phóng viên hỏi tiếp: “Bố con bé đâu? Còn sống không?”
“À, bố nó cũng mất rồi...” Giọng nói của đội viên đội cứu hộ hơi mơ hồ.
Còn có thể nói gì đây...
Bố của đứa bé được phát hiện dưới đống đổ nát ở trước cửa tòa nhà, nhưng mà tư thế lại hướng ra ngoài, nhìn vết thương bên ngoài không nghiêm trọng lắm, nhưng lại c.h.ế.t vì xuất huyết não.
Đội viên đội cứu hộ nghĩ thầm, chắc không phải là ông ấy đang chạy trốn đâu nhỉ, có lẽ tư thế kia chỉ là trùng hợp mà thôi...
Nhưng nếu như người bố ở cùng một chỗ thì người mẹ trẻ tuổi kia có lẽ sẽ không chết... Bởi vì lúc bọn họ đi đến một căn phòng khác thì thấy người bố đang che chở cho hai mẹ con, một nhà ba người tuy rằng đã rất suy yếu nhưng vẫn được cứu sống...
Các bệnh nhân trong bệnh viện, đặc biệt là người già, họ đã khóc vì đứa bé trên TV này. May mắn là phóng viên lại tiếp tục nói rằng ngay khi tin tức được phát, đã có rất nhiều người muốn nhận nuôi đứa bé tên Hàn Mỹ Như này.
Camera chuyển cảnh, là một y tá may mắn sống sót trong bệnh viện đã bị sập trong trận động đất.
Người dẫn chuyện giới thiệu: [Cô y tá tên là Liễu Thiên Nghi này vô cùng dũng cảm, vừa mới hồi phục đã lao vào cứu viện...]
[Khi động đất xảy ra, cô ấy đã dẫn rất nhiều bệnh nhân đến nơi an toàn, rất nhiều người chỉ bị thương nhẹ...]
[Đáng tiếc là các đồng nghiệp của cô ấy có rất nhiều người đều không thể tránh khỏi thảm họa này...]
Trên màn hình TV xuất hiện một đôi vợ chồng lớn tuổi không ngại ngàn dặm xa xôi chạy đến đảo, lúc gặp được Liễu Thiên Nghi tại điểm tiếp nhận tạm thời thì họ đã nắm lấy tay cô ấy và nói: