Phóng viên nghe xong thì cảm thấy hơi xúc động.
Trên thế giới này sao lại có đứa trẻ hiểu chuyện và tốt đẹp đến như thế chứ. Thật sự làm cho người ta rất đau lòng...
Trong mắt cô ấy bắt đầu có nước mắt, cô ấy vội vàng giả vờ cúi đầu nhìn những câu hỏi mình đã chuẩn bị: “Nhược Linh, thầy cô và bạn học của em cũng đã c.h.ế.t trong trận động đất này, em là một trong số ít người còn sống sót trong trường học của em. Nhân viên cứu hộ phát hiện em đang hôn mê ở trên đường, nhưng cổng trường sớm đã bị chặn lại rồi. Em đã thoát ra bằng cách nào vậy? Có tiện nói cho chúng tôi biết không?”
Cô cúi đầu, nước mắt rơi xuống quần áo: “Thật ra, chính vì chuyện này nên em mới đồng ý nhận phỏng vấn. Sau khi em tỉnh dậy sau cơn hôn mê, em mới dần dần nhớ lại những chuyện trước khi mình hôn mê. Em muốn mượn cơ hội này để nói ra.” Cô dừng một lúc, hít sâu một hơi: “Sau khi hỏa táng mẹ thì em mang tro cốt của mẹ về. Sau đó bị người ta bắt cóc...”
Phóng viên còn tưởng mình nghe nhầm nên lặp lại lời Bạch Nhược Linh nói với vẻ ngạc nhiên: “Cái gì? Bị bắt cóc?”
Tin nóng hổi!
“Vâng. Em bị người đó đánh thuốc mê rồi bị nhốt trong một tầng hầm. Nếu em nhớ không nhầm thì đó ngày mùng 8. Ở đó còn nhốt một chị nữa, chị ấy nói mình tên là Ngô Kính Tâm. Lúc đó chị ấy đã rất yếu rồi. Chị ấy đưa cho em một cái bàn chải đánh răng đã được mài nhọn, bảo em nghĩ cách thoát khỏi đó... Sau đó thì xảy ra động đất. Sau khi em tỉnh lại thì chị ấy đã c.h.ế.t rồi. Em cầm chiếc bàn chải kia đào tường xi măng rồi bò ra, cho nên mới sống sót...”
Lúc cô kể lại, phóng viên miễn cưỡng kiềm chế trái tim đang đập thình thịch của mình, đưa mắt ra hiệu cho trợ lý ở bên cạnh.
Trợ lý nhanh chóng rời khỏi phòng, bắt đầu cuộc gọi khẩn cấp, nhờ người điều tra nơi tìm thấy Bạch Nhược Linh.
Sau đó, phóng viên tập trung vào việc hỏi các chi tiết khác nhau sau khi cô bị bắt cóc. Mãi cho đến khi có một trợ lý khác ho nhẹ một tiếng thì cô ấy mới nhận ra sắp hết thời gian phỏng vấn rồi, cô ấy đã quên đặt những câu hỏi mà mình chuẩn bị trước rồi.
Nhưng điều này cũng không thể trách cô ấy được. Cô ấy không ngờ buổi phỏng vấn này lại hé lộ một vụ án kinh hoàng!
Theo miêu tả của Bạch Nhược Linh thì cô ấy biết rằng vụ án này rất có thể có liên quan đến vụ án g.i.ế.c người liên hoàn chưa được phá của đảo Trân!
Cô gái trước mắt rõ ràng giống như một bông hoa dễ bị tổn thương, thế mà cô lại thoát ra được từ trong đống đổ nát của trận động đất và thoát khỏi kẻ g.i.ế.c người biến thái. Đây là sự trùng hợp may mắn đến mức nào chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-144.html.]
Thời gian chỉ còn lại vài phút, cô ấy đành phải tranh thủ trước khi các y tá đến đuổi người, chọn một câu hỏi quan trọng nhất để hỏi:
“Nhược Linh, thật ra trường của em cũng có không ít người sống sót. Lớp của em trừ em ra, còn có một bạn học nữa cũng sống sót.”
Cơ thể cô cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt dường như rất kinh ngạc, cô hỏi: “Hả? Là ai?”
“Cậu ấy tên là Hứa Bảo Nam, là một nam sinh, em có quen cậu ấy không?”
2 giây sau cô mới nói: “Quen ạ...”
“Thật ra cậu ấy là người được cứu sớm nhất.” Phóng viên dừng một lúc, không đề cập đến chuyện bố mẹ Hứa Bảo Nam đã dùng tiền để phái một đội cứu hộ đến: “Quản gia nhà cậu ấy đã hy sinh chính mình, dùng cơ thể của mình để bảo vệ cậu ấy, cho nên cậu ấy chỉ bị thương ở đầu. Cũng may sau khi cấp cứu thì dấu hiệu sống hoàn toàn bình thường. Nhưng đáng tiếc là sau khi hôn mê 2 ngày, tình huống não của cậu ấy đột nhiên bắt đầu chuyển biến xấu một cách nhanh chóng... Có thể... sau này sẽ trở thành người thực vật..”
Đôi mắt Bạch Nhược Linh trống rỗng, dưới tấm chăn, bàn tay đang nắm chặt lấy bộ quần áo bệnh nhân từ từ thả lỏng...
Theo quan điểm của phóng viên, bạn học cùng lớp duy nhất may mắn sống sót nhưng lại phải vượt qua quãng đời còn lại ở trên giường bệnh, điều này chắc chắn là một cú đả kích đối với Bạch Nhược Linh.
Cô ấy sững sờ, đáng lẽ không nên nói cho cô biết chuyện này mới đúng.
Bạch Nhược Linh lại cúi đầu, run rẩy nức nở: “Tại sao... tại sao lại như vậy... Thầy cô và các bạn học đối xử với em rất tốt. Em vẫn hy vọng có thể đợi được tin tốt… Tại sao chỉ có mình em sống sót? Em cảm thấy rất có lỗi... Em, em muốn đợi mình khỏe hơn sẽ đi gặp cậu ấy...”
Từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống.
Mọi người ở đây đều xúc động đến rơi lệ. Tiểu Ngô đứng ở ngoài cửa cũng đỏ hốc mắt.
Phóng viên vội vàng an ủi: “Em đừng nghĩ như thế. Em phải mang theo hy vọng của tất cả bọn họ mà sống tiếp, sống càng tốt hơn mới đúng. À đúng rồi, trong trường học của em có một cậu bé may mắn sống sót, bây giờ cũng đang ở bệnh viện này. Cậu ấy bình phục rất tốt, tên là Diệp Tinh Du. Em có quen cậu ấy không?”