Câu Truyện Của Cừu - Chương 142

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:53:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công tác bảo vệ và an ninh ở đây không nghiêm ngặt như các bệnh viện đa khoa, nên phóng viên xuất hiện nhiều đến mức bệnh viện phải dành riêng một phòng họp để họ phỏng vấn.

Phòng phỏng vấn của phóng viên và phòng tư vấn tâm lý đối diện nhau, nhưng bầu không khí của hai bên lại hoàn toàn khác nhau.

Trong phòng tư vấn tâm lý, bác sĩ đang tư vấn cho một tình nguyện viên giúp chôn cất t.h.i t.h.ể ở tuyến đầu.

Tình nguyện viên này vừa mới vào trường đại học y. Cậu ấy rất nhiệt tình, nhưng tinh thần đã bị kích thích rất nhiều.

Giọng nói êm dịu của bác sĩ tâm lý như dòng nước ấm róc rách, ông nhẹ nhàng an ủi và kê một số loại thuốc an thần cho cậu ấy.

Sau đó cậu ấy lí nhí nói lời cảm ơn, đến lúc gần đi thì lại đứng lại.

“Bác sĩ, thật ra, còn có một chuyện... Cháu, cháu cảm thấy rất đáng sợ...” Cậu ấy thấp giọng nói: “Nhưng mà cháu lại không biết có nên nói hay không...”

“Hả? Không sao đâu. Tiểu Ngô, đến đây. Cậu ngồi xuống trước đi.”

“Chuyện này, cháu chưa từng nói với bất kỳ ai cả. Cháu luôn cảm thấy đây chỉ là ảo giác của cháu thôi... Nhưng mà cảnh tượng đó cứ tua đi tua lại trong đầu cháu, khiến cháu không thể ngủ được...”

Bác sĩ tiếp tục nhẹ nhàng động viên: “Được rồi, cháu đừng cảm thấy gánh nặng tâm lý, từ từ nói cho tôi biết, được không?”

Lúc này cậu ấy mới bước tới rồi ngồi xuống, đè nén nỗi sợ hãi và nói: “Thật ra... Trước đây cháu được đưa đến một trường học. Ở đó có rất nhiều t.h.i t.h.ể của học sinh, rất nhiều... Bởi vì cổng trường bị chặn lại nên phải mất 3 ngày thì mới có thể vào và cứu viện được... Thi thể bên trong đều đang phân hủy, chúng cháu phụ trách chụp ảnh rồi bắt đầu chôn cất ngay tại chỗ... Nhưng mà, hôm đó lúc chụp ảnh, cháu nhìn thấy có rất nhiều t.h.i t.h.ể kỳ quái...”

“Ừ, kỳ quái như thế nào?”

“Kỳ quái ở... đôi mắt của bọn họ.”

Tiểu Ngô nói đến đây thì lại cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-142.html.]

“Đôi mắt?” Bác sĩ khó hiểu.

Tiểu Ngô nhớ lại: “Bọn họ... đều là học sinh cấp 3. Cháu chụp ảnh từ sáng đến tối, chụp liên tiếp mấy ngày, cơ bản chỉ thấy người c.h.ế.t nên cũng đã quen rồi. Người c.h.ế.t đều như thế. Có người nhãn cầu mất đi hơi nước nên sẽ lõm vào, có người lại giữ nguyên tư thế đang chạy trốn... Cháu tưởng mình sẽ không còn sợ hãi và buồn bã nữa... Nhưng đến tối, trong số những t.h.i t.h.ể cháu chụp ảnh được thì lại có một người rất kỳ quái.”

Cậu ấy dường như lại nhìn thấy ánh mắt đáng sợ đó, nói rất chậm rãi và nhẹ nhàng: “Bởi vì mắt cậu ta mở một nửa... cho nên cháu vô tình nhìn thấy...”

Bác sĩ tâm lý kiên nhẫn chờ đợi.

Rốt cuộc cậu ấy cũng có dũng khí để nói hết: “Cháu nhìn thấy... con ngươi màu đen của cậu ta cực kỳ nhỏ, nhỏ như đầu kim vậy. Thật sự là quá kỳ quái, quá đáng sợ... Cho nên cháu nhanh chóng giúp cậu ta nhắm hai mắt lại...”

Bác sĩ tâm lý rùng mình: “Sau đó thì sao?”

Cậu ấy rùng mình một cái: “Cháu... cháu đương nhiên cảm thấy rất sợ hãi... Giống như sự kiện tâm linh kinh dị gì đó nên cháu nhanh chóng chụp ảnh cậu ta, lấy DNA rồi yêu cầu họ cho cậu ta vào túi t.h.i t.h.ể để chôn cất... Nhưng đôi mắt ấy vẫn luôn in sâu trong tâm trí cháu, khiến cháu không thể ngủ được. Làm cho cháu bây giờ không dám nhìn vào mắt của bất kì ai cả...”

“Sau đó người thay thế cháu có nói rằng cậu ấy vẫn luôn nghe thấy tiếng khóc của ai đó ở trong lều vào ban đêm. À, cũng có rất nhiều người đều nghe thấy! Không phải kiểu tiếng kêu kỳ quái... mà giống như tiếng khóc của người đang bị tra tấn hơn... Bác sĩ, ông có nghĩ là vì họ không muốn c.h.ế.t nên mắt họ mới trở thành như vậy không... Họ không thích chúng ta chôn họ vội vàng như vậy, đúng không... Họ có đến tìm cháu không?”

Bác sĩ cho rằng cậu ấy bị ảo giác bởi hoàn cảnh cực đoan nên vội vàng an ủi: “Không đâu, cháu đừng suy nghĩ nhiều. Cháu đến để giúp đỡ họ, họ sẽ không oán hận cháu đâu. Cháu đợi một lát...” Ông ấy cúi đầu, lại bổ sung thêm mấy loại thuốc cho cậu ấy: “Cháu phải uống mấy loại này nữa.”

“Vâng...” Tiểu Ngô nhận lấy, ánh mắt vẫn còn chút hoang mang.

“Cháu có thể dũng cảm nói ra thì nỗi sợ sẽ không còn là nỗi sợ nữa. Đừng nghĩ nữa, tự nhiên sẽ quên thôi.” Bác sĩ tha thiết dặn dò: “Tối nay bệnh viện có lễ tưởng niệm, cháu nên tham gia đi, có lẽ trong lòng sẽ dễ chịu hơn một chút.”

Sau khi bước ra khỏi cửa phòng trị liệu tâm lý, Tiểu Ngô hơi lơ đãng. Lúc đi ngang qua hành lang, cậu ấy nhìn thấy một đám phóng viên đang phỏng vấn một cô gái nhỏ ở phòng đối diện.

Cậu ấy bỗng sửng sốt.

Tuy rằng cậu ấy mới đến vài ngày nhưng đã lập tức nhận ra cô gái này.

Khi những người cứu hộ tìm thấy cô, cô đang nằm im trên con đường bị nứt, người dính đầy bùn, giống như một con cừu bị thương đang nằm nghỉ ngơi. Khi cô được chuyển đến bệnh viện sau khi tình trạng đã ổn định thì có một nhiếp ảnh gia đã nhân cơ hội này chụp được khuôn mặt nhợt nhạt khi đang ngủ của cô.

Loading...