Câu Truyện Của Cừu - Chương 141

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:53:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì tầng hầm nơi cô ở, chỉ có một tầng phía trên.

Hơn nữa, vật liệu làm tường cũng đã bị cắt xén, nên chôn vùi không sâu lắm, sau đó cô mới thoát ra được.

Cô đứng dậy.

Cả thành phố, giống như trong giấc mơ, yên tĩnh đến lạ thường.

Thỉnh thoảng, chỉ có tiếng vật nặng rơi xuống hoặc tiếng sụp đổ.

Vách tường đổ nát dài vô tận, khói đặc cuồn cuộn, hoang tàn như một thế giới bị bỏ hoang.

Dường như, chỉ còn mình cô là người sống sót.

"Có ai không?" Cô mở miệng, giọng cực kỳ khàn: "Còn ai không?"

Âm thanh tan biến trong gió, đáp lại cô, chỉ là làn khói cuồn cuộn.

Ý thức của cô dần trở nên mơ hồ.

Cánh tay Bạch Nhược Linh mềm nhũn, cô té xỉu trên mặt đất, nhưng trong miệng vẫn còn thì thào:

"Có ai không... cứu mạng..."

Cứu tôi, tôi không thể chết...

Chẳng lẽ toàn bộ thế giới này, đều c.h.ế.t rồi sao?

Cô không biết đã trôi qua bao lâu, trước khi có một tiếng gọi ầm ĩ vang lên bên tai cô.

Cô khẽ mở mắt ra, trong tầm nhìn mơ hồ, cô chỉ có thể nhìn thấy một vài vệt sáng màu cam đang rung chuyển.

Cô cũng nhìn thấy chiếc trực thăng, đang lơ lửng trên bầu trời như một con muỗi nhỏ.

"Chỗ này! Chỗ này còn có người sống sót! Cô bé còn sống!"

"Cần truyền m.á.u gấp..."

"Thật khó tin. Cô bé từ đâu chui ra thế..."

"Cáng có thể đến đây được không? Nhanh lên!"

"Bình dưỡng khí! Còn bình dưỡng khí không?!"

Cô được bế lên cáng một cách rất nhẹ nhàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-141.html.]

Bây giờ, hình như không phải là mơ nữa rồi.

[Sau khi trận động đất xảy ra, mọi người thuộc mọi tầng lớp đã đến giúp đỡ và quyên góp tiền lẫn vật chất...]

[Các chuyên gia suy đoán rằng nguyên nhân là do hoạt động của núi lửa gần biển...]

[Hiện chưa thể thống kê được số người c.h.ế.t và bị thương...]

[Đội hỗ trợ đã vượt biển đến hiện trường...]

[Vẫn còn dư chấn, hoạt động của núi lửa vẫn cần được phát hiện...]

[Toàn bộ hòn đảo đã gần như bị phá hủy. Hãy xem báo cáo của phóng viên được gửi về...]

[Các đảo xung quanh cũng bị ảnh hưởng...]

[Rất nhiều t.h.i t.h.ể không có người nhận. Thật đau lòng...]

[Tình nguyện viên tham gia tìm kiếm cứu nạn sau đó đã phải làm tư vấn tâm lý...]

Bệnh viện trên đảo đã biến thành phế tích hoang tàn. Bến cảng bên kia cũng không thể tiếp nhận nhiều người bị thương và nhiều t.h.i t.h.ể như vậy được, chỉ có thể dựa vào trực thăng và đưa những người sống sót đến các bệnh viện xa hơn bên ngoài đảo. Sau đó lại đưa các tình nguyện viên y tế, phóng viên, pháp y và bác sĩ tâm lý lên đảo.

Những con thuyền chở t.h.i t.h.ể đến các nhà tang lễ khác nhau. Cơ sở đông lạnh của nhà tang lễ cũng có hạn, không thể lưu trữ được nhiều t.h.i t.h.ể như vậy, cho nên chỉ có thể hỏa táng càng sớm càng tốt.

Chỉ trong vài ngày, một nhà tang lễ đã cần phải thiêu mấy trăm thi thể, thiêu đến mức lò lửa đỏ rực. Bởi vì có quá nhiều t.h.i t.h.ể cho nên chỉ có thể chụp ảnh lại, sau khi làm giám định DNA thì đánh số đơn giản để lưu trữ.

Cho dù như thế thì các bộ phận phụ trách đăng ký và nhà tang lễ cũng đã kiệt sức sau nhiều ngày làm việc không ngừng nghỉ.

4 ngày sau, mặc dù thời tiết trên đảo không còn nóng như mùa hè nữa, nhưng nhiệt độ cao nhất vào buổi trưa vẫn là 23 độ. Một số lượng lớn t.h.i t.h.ể không có người nhận bắt đầu phân hủy từ từ. Chính phủ lo ngại rằng việc tiếp tục vận chuyển các t.h.i t.h.ể có thể sẽ gây nên sự ô nhiễm, cho nên đã ra lệnh khử trùng và chôn cất ngay tại chỗ.

7 ngày sau, tốc độ chôn cất đã nhanh hơn, rất nhiều t.h.i t.h.ể chỉ có ký hiệu đơn giản đã bị chôn sâu dưới lòng đất...

10 ngày sau, việc chôn cất được đơn giản hóa hơn nữa. Vốn là mỗi người một hố, nhưng bây giờ đã trở thành nhiều người được chôn trong cùng một hố...

Trên đảo và ngoài đảo giống như hai thế giới khác nhau.

Một bên là nhà cao tầng san sát nhau, sầm uất náo nhiệt; Một bên là phế tích hoang tàn.

Một bên là đất hoang, một bên là sức sống. Đi qua giữa cả hai thế giới, làm cho người ta có cảm giác đã trải qua mấy đời.

Mọi người đang tranh nhau quyên góp tiền cho người sống sót và khóc thương trước thảm cảnh được phát sóng trên TV.

Trong sự tuyệt vọng và nghẹt thở do thiên tai gây ra, tất cả những người được cứu đều trở thành biểu tượng của niềm hy vọng. Các phóng viên đều muốn được trực tiếp phỏng vấn độc quyền. Họ hoặc là tụ tập ở lối vào của các bệnh viện khác nhau, hoặc là đi cửa sau để có cơ hội phỏng vấn. Có những kẻ xảo quyệt hơn thì sẽ hối lộ hoặc cải trang để lẻn vào trong bệnh viện—

Sau khi rời khỏi đảo, Bạch Nhược Linh đã được đưa đến bệnh viện đa khoa số 1 của thành phố Tân Châu. Nơi này là thành phố cách đảo gần nhất.

Sau khi tình trạng ổn định, cô được chuyển đến bệnh viện huyện trực thuộc. Nhiều tình nguyện viên bị tổn thương tâm lý cũng được gửi đến đây để tư vấn tâm lý.

Loading...