Ngay lập tức, Từ Mục Hiến run b.ắ.n lên.
Ông ta quay đầu chậm rãi ra sau như thể đang cưỡng ép bản thân, rồi lại lập tức quay ngoắt trở lại, mặt trắng bệch, môi khô khốc, trán rịn mồ hôi lạnh như người vừa sốt cao nhiều ngày.
Ông ta nói như sắp khóc:
“Không thể nào… rõ ràng là có người mà! Cô ta đang… đang nhìn chằm chằm vào chú từ nãy đến giờ... Cháu… cháu không thấy sao?”
Bạch Nhược Linh sững người.
Toàn thân lạnh toát.
“Cháu gái…” Giọng ông ta run rẩy như tiếng gió rít khe cửa sổ trong đêm.
“Hình như chú… chú gặp phải quỷ rồi…”
A!
Trong khoảnh khắc đó, Bạch Nhược Linh đột ngột nhớ lại — giống như một sợi dây trong đầu bị bật mạnh.
Đúng rồi.
Ông chú ấy… ông ấy nói ra rồi. Nói cái điều không nên nói nhất.
Bà nội từng dạy cô từ bé:
“Nếu gặp phải quỷ, tuyệt đối không được kể cho người khác biết.
Nếu không, quỷ sẽ tìm đến người đó luôn.”
Bắt đầu từ hôm đó — đúng cái ngày trên xe buýt, lúc ông chú hàng xóm thì thào cái câu không nên nói ấy… cô cũng bắt đầu bị quỷ quấn lấy.
Từ Mục Hiến. 36 tuổi.
Tốt nghiệp đại học chính quy.
Vào công ty hiện tại đã hơn mười năm, nhưng vẫn là một nhân viên nhỏ bé, không tên không tuổi. Chưa từng thăng chức, chưa từng được công nhận.
Lặng lẽ đến mức... chính bản thân ông cũng dần quên mất mình từng có ước mơ gì.
Bề ngoài thì không đến nỗi — đeo kính, dáng người không quá tệ — nhưng không có duyên với phụ nữ.
Ông từng nghĩ có thể do điều kiện không đủ tốt: không nhà, không xe, không tài sản thừa kế. Là kiểu người mà trong thị trường xem mắt, người ta chỉ liếc một lần rồi lướt qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-13.html.]
Thế giới này vận hành bằng tiền.
Giá nhà đắt đến mức phi lý. Ông từng đùa rằng, nếu tổ tiên ông bắt đầu tiết kiệm từ thời kỳ đồ đá, thì đến bây giờ... may ra mới đủ mua một căn hộ nhỏ ở ngoại ô.
Ví dụ như khu chung cư Lâm Đường mà ông đang thuê.
Nhìn bề ngoài, chỉ là khu căn hộ bốn tầng kiểu cũ, vôi tường đã phai màu, lan can sắt han rỉ. Nhưng thời trước, nơi này từng là khu cao cấp của thành phố — có sân riêng, nằm trong khu trường điểm, gần siêu thị và bệnh viện. Bây giờ giá nhà đã vượt mốc 70 nghìn tệ mỗi mét vuông.
Mỗi căn lại có câu chuyện riêng.
Căn 202 — bên kia hành lang — là của Diệp Tinh Du, cậu học sinh cao ráo, đẹp trai, sáng sủa, vừa học giỏi vừa chơi thể thao. Gia đình giàu, mua luôn căn 3 phòng ngủ, 2 nhà vệ sinh rộng rãi, nội thất sang trọng.
Căn 102 tầng một — của gã béo đầu trọc luôn đứng hút thuốc trước sảnh. Trông như xã hội đen, lời nói ngắn cộc, ánh mắt dữ dằn. Căn nhà đó cũng thuộc sở hữu riêng.
Còn căn 401 — nơi ở của mẹ con Bạch Nhược Linh — là căn được cải tạo lại để cho thuê. Gác mái, hơi nóng vào mùa hè, nhưng sạch sẽ và tiện nghi. Giá thuê… hơn 10 ngàn tệ một tháng.
Đối diện họ, căn 402 là của một bà lão sống một mình. Người ta bảo bà sống ở đó mấy chục năm, không đi đâu, không tiếp ai. Mỗi chiều sẩm tối đều lặng lẽ khuân cái ghế dài ra sân rồi biến mất trong bóng đêm. Mặt bà nhăn nheo, ánh mắt trống rỗng, da sạm như cương thi già vừa nhìn đã khiến người ta lạnh sống lưng.
Căn hộ của bà ta trang trí cực kỳ lỗi thời. Cửa sắt gỉ sét, kính cửa sổ dán băng dính, rèm vải sờn rách. Từ Mục Hiến đoán, đó chắc là nhà phúc lợi nhà nước cấp từ thời bao cấp. Một nơi thời gian đã bỏ quên.
Còn căn hộ của chính ông…
Chỉ cần liếc qua cửa sổ là biết — tồi tàn, ẩm mốc, ánh đèn vàng úa và rèm vải lửng lơ như sắp rơi. Một thế giới nhỏ âm u, giống như trái tim ông — trống rỗng và mệt mỏi.
Cửa sổ nhà người ta thì sáng bóng mới tinh.
Chỉ có nhà của Từ Mục Hiến — cửa sổ làm bằng hợp kim nhôm rẻ tiền, đã dùng hơn mười năm, khớp nối rỉ sét loang lổ, tróc sơn và nhuốm đen từng mảng.
Nhìn nó... giống như một cái quần đùi cũ kỹ, rách tả tơi, vắt lạc lõng giữa một tòa nhà tử tế.
Bên ngoài đã tồi tàn, bên trong lại càng thê thảm.
Từ ngày ông dọn vào, cái vệt dầu mỡ trên tủ bếp chưa từng được lau chùi. Ban đầu còn vàng vàng, sau dần ngả nâu, rồi cuối cùng đóng thành một lớp đen đặc, dính như nhựa đường.
Phòng gần như trống trơn. Tường sơn trắng nhưng cũ kỹ, xỉn màu, nham nhở.
Tủ quần áo âm tường gần cửa vào thì mang đậm "phong cách thời đại" màu vàng nhạt, sơn bong tróc từng mảng. Mỗi lần chạm nhẹ vào cửa gỗ, lớp sơn vỡ ra như mảnh xác c.h.ế.t bong khỏi da thịt.
Những khi quá rảnh rỗi và chán nản, Từ Mục Hiến thường hay tìm một góc còn nguyên trên tủ, ấn mạnh đầu ngón tay cho lớp vỏ phồng lên bung ra, lộ ra phần gỗ thô ráp bên trong.
Lâu dần, trên tủ dường như mọc ra hàng chục... hàng trăm "con mắt gỗ", lặng lẽ nhìn chằm chằm vào ông, âm thầm và dai dẳng như oán khí.
Ông đã sống trong căn hộ này được 9 năm.