Cô nhớ lại lần thứ ba đi vào cấm địa cùng Diệp Tinh Du.
Lần đó, cô phát hiện mình đã đi xa hơn hai lần trước hơn 20 m.
Diệp Tinh Du tuyệt đối sẽ không để ý đến chi tiết này, nhưng cô lại mơ hồ hiểu rõ được lý do— Là do bọn họ đã tiến vào cấm địa quá nhiều lần, cho nên không gian của ký ức đã tự động mở rộng.
Nói cách khác, một khi ký ức được hình thành, muốn đi vào cấm địa thì phải đi xa hơn lần trước mới được.
Nhưng Bạch Nhược Linh lại nghĩ thầm, nếu như cô rút ngắn lại thì sao?
Người có ký ức rời đi, vậy thì người đi vào khu vực xa lạ hẳn cũng sẽ lạc vào cấm địa...
Với suy đoán này, cô đã cùng Hứa Bảo Nam chơi trò chơi kia. Không ngờ được cô lại thật sự thành công.
“Nhược Linh...” Có người nhỏ giọng gọi cô.
Cô vừa ngẩng đầu lên đã thấy Quan Chính Hạo đang lén lút đi về phía này.
Là lo lắng cho cô, hay là theo dõi cô?
Chỉ là ông ấy đi trong bóng tối, lại mặc một bộ quần áo màu đen xám và trốn phía sau hàng cây thấp ở ven đường, cho nên trong lúc nhất thời, Bạch Nhược Linh mới không nhìn thấy ông ấy.
“Chú Quan...” Cô cũng bước nhanh hơn đến gốc cây, vẻ mặt hoảng sợ và luống cuống, thở hổn hển nói: “Bạn học của cháu, bạn học của cháu, cậu ấy...”
“Cháu đừng vội, nói từ từ thôi.”
Cô hít thật sâu một hơi, lúc này mới khóc nức nở, nói: “Sau khi cháu nói sự thật cho bạn học biết, cậu ấy đột nhiên nổi điên và chạy mất rồi. Cháu không thể ngăn cản cậu ấy lại được, phải làm sao bây giờ... Cậu ấy sẽ không gặp nguy hiểm gì chứ? Cháu, hiện tại cháu cảm thấy rất có lỗi...”
Quan Chính Hạo đau lòng, vụng về an ủi cô: “Cháu gái, cháu đừng sợ. Đây không phải lỗi của cháu. Cháu vui lên đi. Cậu ta chạy mất cũng không sao. Có thể là do chưa nghĩ thông thôi. Bây giờ ác linh mới là quan trọng nhất...”
“...” Bạch Nhược Linh run rẩy như lá rụng mùa thu, vài phút sau mới hồi phục lại, nước mắt lưng tròng nói: “Chú Quan, chú có trách cháu không?”
"Sao chú lại trách cháu được chứ? Cháu không cố ý mà. Do cháu quá hiểu chuyện thôi. Đừng tự tạo áp lực quá lớn cho mình."
Bạch Nhược Linh gật đầu, xúc động nói: "Chú Quan, chú là một người bố tốt."
Đôi mắt Quan Chính Hạo run rẩy, rõ ràng là bị lời khen của cô đả động, ông ta càng trở nên tha thiết hơn: "Cháu như thế này, còn có thể đi gặp ác linh được không? Hay là để chú đi..."
"Không." Cô lau nước mắt, vẻ mặt kiên cường: "Cháu có thể. Diệp Tinh Du còn đang đợi cháu cứu... Cháu đi ngay đây. Chú Quan, tiếp theo phải nhờ chú rồi."
Quan Chính Hạo gật đầu, vẻ mặt trịnh trọng như sẵn sàng hy sinh tính mạng vì cô bất cứ lúc nào.
Chiếc loa khổng lồ ở lối ra vào cửa hàng bán băng đĩa hôm nay đặc biệt yên tĩnh. Vì vậy mà tiếng bước chân nhỏ của Bạch Nhược Linh lại trở nên cực kỳ rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-128.html.]
Trong cửa hàng, Chước Khánh Giang đang xem một quyển tạp chí âm nhạc ở phía sau quầy.
Nhận ra có người đến, đôi mắt của gã ta lộ ra từ phía trên quyển tạp chí.
"Ông chủ..." Cô cố gắng không nhìn vào mắt gã ta, tùy ý nhìn vào trong cửa hàng: "Tôi muốn mua album của Tuế Đồng Đồng."
Gã ta chậm rãi đóng quyển tạp chí lại, kéo dài giọng nói: "Ồ, album nào thế..."
"Lễ hiến tế của động vật."
"..."
Lúc này Chước Khánh Giang mới bỏ tạp chí xuống, vuốt vuốt mái tóc của mình rồi đi ra phía sau kệ album.
Gã ta bước đi rất uể oải, kéo lê bước chân. Đế giày cọ xát với mặt đất, phát ra âm thanh "rít rít".
Âm thanh đó nhanh chóng quay trở lại.
Đĩa CD được đóng gói rất đẹp mắt đặt trên quầy, gã ta lười biếng nói: "69 tệ, thanh toán như thế nào?"
Tim Bạch Nhược Linh đập thình thịch. Cô ý thức được rất rõ ràng rằng nó đập thình thịch như vậy không phải bởi vì chấp niệm, mà là vì sợ hãi.
Cô vươn tay ra, đặt tờ tiền lên trên quầy.
Quan Chính Hạo đang chờ ở bên ngoài cửa, khi nhìn thấy cảnh đó thì tim ông ấy cũng vọt lên tận cổ họng!!!
Nhưng Chước Khánh Giang không cầm lấy tiền, ngược lại chống tay lên quầy, mỉm cười nhìn cô: "Căng thẳng à?"
"Hả?" Cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên: "Tôi, tại sao tôi lại phải căng thẳng?"
Gã ta cười nhạt: "Tôi cũng không biết, nhưng trông em rất căng thẳng đấy~"
"..."
Bạch Nhược Linh cứng ngắc, nhận lấy ánh mắt dò xét của gã ta.
Sau lưng cô, mồ hôi lạnh toát ra.
"Em gái, mọi người trong trường em đi đâu hết rồi?" Gã ta nói, mắt liếc ra đường. "Em xem, ngoài kia chẳng còn ai."
Đường phố im lìm, không một bóng người giấy, không tiếng xe cộ, không tiếng côn trùng, không tiếng chim hót...
Sự tĩnh lặng đến rợn người khiến Bạch Nhược Linh cảm giác như đang nghe thấy âm thanh của một thứ gì đó khổng lồ sụp đổ.
Chắc chắn là do Hứa Bảo Nam đã thức tỉnh, tốc độ sụp đổ của thế giới này đang tăng nhanh...