Câu Truyện Của Cừu - Chương 127

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:52:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chính cậu đã đẩy cô ra xa như vậy.

Sự khác thường của cô khiến cậu phải hỏi điều mà cậu sợ chạm đến:

"Nhược Linh, cậu... thật sự tha thứ cho tôi rồi sao?"

Khuôn mặt Bạch Nhược Linh nở một nụ cười ngọt ngào, nhưng kỳ lạ.

Sau vài giây, cô đáp:

"Không."

Đôi môi đỏ mọng mở ra rồi khép lại: "Hứa Bảo Nam, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu."

Nói xong, cô quay người chạy đi. Bóng dáng cô biến mất ở cuối phố.

"Nhược Linh!"

Cậu đuổi theo, nhưng khi chạy đến khúc quanh, cậu ngơ ngác...

Trước mắt cậu không còn Bạch Nhược Linh, cũng chẳng còn con đường quen thuộc. Thay vào đó là những sàn gỗ xanh biếc trải dài vô tận.

Trên sàn gỗ, những căn phòng trắng đơn độc được sắp xếp đều đặn, cách nhau một khoảng cách cố định. Cây cối khô héo và những vật trang trí bằng đá nằm rải rác. Những chiếc đồng hồ bánh mì mềm mại lơ lửng trên cành cây hoặc nằm trên đá.

Đây là nơi nào?!

Cậu quay đầu lại, nhận ra mọi thứ xung quanh đã biến đổi hoàn toàn.

Sự thay đổi đột ngột khiến đầu óc cậu quay cuồng. Cậu tự hỏi liệu mình có thực sự vừa gặp Bạch Nhược Linh hay không.

Khi cậu còn đang ngơ ngác, cánh cửa căn phòng trắng gần nhất đột nhiên mở ra!

Một bóng người cao lớn, gầy gò, gần hai mét bước ra từ bóng tối vô tận bên trong.

Cảm giác nguy hiểm khiến cậu rùng mình, tóc gáy dựng đứng.

Người đó bước ra ánh sáng, lộ rõ hình dáng một phụ nữ. Cô ta đi tất màu cam, giày cao gót đỏ, mặc váy xanh xẻ cao. Nhưng trên cổ cô ta không có đầu.

Thay vào đó là một bông hồng nhung đỏ thẫm.

Đây... đây là người sao?!

Bông hoa rung rẩy, phát ra giọng nói con người: "Sao cậu lại khác chúng tôi?"

Hứa Bảo Nam lùi lại, lảo đảo.

"Đầu cậu có vấn đề à..." Cô ta lắc lắc "đầu" khó hiểu, cánh hoa rơi xuống.

Lúc này, một cánh cửa khác mở ra, một người đàn ông bước ra.

Anh ta mặc áo đuôi tôm đen, thân hình gầy gò như người phụ nữ. Thay vì đầu, anh ta có một hộp sọ màu vàng đất.

Nhưng trong hốc mắt trống rỗng của hộp sọ lại chứa hai hộp sọ nhỏ hơn, phồng lên, di chuyển quanh mí mắt khô khốc. Bên trong những hộp sọ đó lại có những hộp sọ khác... xếp chồng lên nhau, như một bộ xương khô không đáy.

"Ngươi là ai? Sao ngươi lại khác chúng ta? Ngươi đến vùng đất hỗn loạn này làm gì?" Hộp sọ mở miệng, những hộp sọ trong hốc mắt cũng lên tiếng, giọng nói vang vọng như trong hang động. Trong mỗi cái miệng—những lớp răng xoắn ốc sâu hun hút, như sinh vật biển đáng sợ.

Hứa Bảo Nam kinh hãi, không thể rời mắt khỏi khuôn mặt đó.

Trong mắt cậu, dường như cũng xuất hiện vô số vòng xoáy trắng.

"Nói chuyện đi chứ?" Hộp sọ mở miệng.

Chỉ trong tích tắc, Hứa Bảo Nam bị cuốn vào vòng xoáy vô tận trong đôi mắt vô hồn của nó, những vòng xoáy xếp chồng lên nhau, nghiền nát tâm trí cậu.

Những cánh cửa liên tục mở ra, những sinh vật kỳ dị bước ra, không ai giống ai.

"Chuyện gì vậy? Cậu ta thật kỳ lạ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-127.html.]

"Tại sao cậu ta không giống chúng ta?"

"Phải gọi bác sĩ đến xem..."

Bọn chúng xì xào, tiến lại gần cậu.

Hứa Bảo Nam nhận ra nguy hiểm, quay người bỏ chạy. Nhưng trước mặt cậu, một sinh vật kinh khủng xuất hiện.

Một con lợn?

Một con lợn mặc áo blouse trắng, cao hơn hai mét. Cái bụng trần phình to, thắt lưng căng chặt, đầy chìa khóa.

Đôi mắt xám xịt của nó đã chết, nhưng nó vẫn nhìn chằm chằm vào cậu.

"Cậu thật kỳ lạ..." Miệng nó động đậy, nước dãi hôi tanh chảy ra: "Sao cậu lại ở bên ngoài?"

Bọn chúng vây quanh, lặp lại câu hỏi: "Sao cậu lại ở bên ngoài?"

"Cậu kỳ lạ quá. Cần phải chữa trị."

Hứa Bảo Nam hoảng sợ đẩy bọn chúng: "Tránh ra! Tránh ra!"

Bất ngờ, cổ cậu bị con lợn tóm chặt.

Dù khỏe mạnh và cao lớn, cậu vẫn bất lực trước sức mạnh của nó.

"Phiền phức thật. Cậu bệnh nặng thế này mà còn chạy ra ngoài, tôi sẽ bị chủ nhiệm mắng mất." Con lợn nói, một ống tiêm khổng lồ xuất hiện trong tay nó, mũi kim dài đến ba mươi xăng-ti-mét!

Giọng nói mỏng manh của bọn chúng vang vọng:

"Tiêm đi. Tiêm xong sẽ khỏi."

"Ngoan ngoãn đi."

"Khỏi bệnh, cậu sẽ giống chúng ta!"

Hứa Bảo Nam quỳ xuống, bất động.

Mũi kim lạnh lẽo đ.â.m thẳng vào đỉnh đầu cậu, cơn đau xé toạc khiến mắt cậu trợn trừng.

Chất lỏng vàng đặc sệt được tiêm vào cơ thể cậu.

Khi kim tiêm rút ra, cậu ngã xuống, đôi mắt mất hồn.

Con lợn kéo lê cậu, ném vào một căn phòng trắng.

Đôi mắt vô hồn của cậu nhìn ra ngoài.

Bọn chúng cũng nhìn cậu, kỳ quái.

"Mau khỏe nhé..."

"Phải bình thường trở lại..."

"Phải giống chúng ta."

Ánh sáng trên mặt cậu hẹp dần...

Rồi tắt hẳn...

Bạch Nhược Linh chạy thẳng về phía cổng trường, tim đập điên cuồng, hai má trắng nõn ửng hồng, biểu tình lạnh như băng cũng vì vậy mà có chút sức sống.

Cô đứng lại rồi quay đầu nhìn, Hứa Bảo Nam không đuổi kịp.

2, 3 phút sau, cậu ta vẫn không xuất hiện.

Sự phập phồng trong lồng n.g.ự.c dần dần dịu lại... Nhưng vực sâu trong mắt cô lại hiện lên nụ cười khinh bỉ.

Loading...