Câu Truyện Của Cừu - Chương 126

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:52:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng sau khi chớp mắt một cái, trước mặt cậu ta vẫn là cô gái xinh đẹp khiến cậu ta không nhịn được mà động tâm.

"Chuyện này... xảy ra từ khi nào?" Cậu ta lắp bắp, giọng nói trầm hẳn xuống.

"Trước khi thế giới này biến dạng."

Hứa Bảo Nam nhìn cô, sự nghi hoặc và kinh hãi hiện rõ trên khuôn mặt.

Bạch Nhược Linh dừng bước, mỉm cười: "Chúng ta dừng ở đây thôi. Tôi biết cậu có nhiều điều muốn hỏi. Hay là chơi một trò chơi nhé? Cậu đứng yên đó, tôi sẽ lùi lại. Mỗi hai bước tôi lùi, cậu được hỏi một câu. Nhưng cậu không được di chuyển."

"Nhược Linh... chuyện này..."

"Đừng nhúc nhích."

Cô giơ tay lên, giọng nói lạnh lùng và kiên quyết, khiến cậu ta không dám cãi lời.

Cậu ta muốn lấy lòng Bạch Nhược Linh, nên đành phải ngoan ngoãn đứng yên.

Cô lùi lại hai bước, nở nụ cười ngọt ngào: "Bây giờ, cậu có thể hỏi rồi. Tôi không chắc sẽ biết hết câu trả lời, nhưng tôi sẽ cố gắng giải đáp."

"Tôi... tôi..." Cậu ta bối rối, không biết cô đang có ý đồ gì, đành hỏi vu vơ: "Mọi người đâu hết rồi?"

"Họ đã trốn rồi. Vì nơi này sắp sụp đổ."

Cô lại lùi thêm hai bước.

"Sụp đổ? Tôi không hiểu. Cô có thể nói rõ hơn không?"

"Tất cả chúng ta đều sắp chết. Nhưng có thể vẫn còn hy vọng sống sót. Nên chỉ còn lại chúng ta ở đây."

"..."

Hứa Bảo Nam im lặng, mất khoảng mười giây để tiêu hóa những lời cô vừa nói.

Bạch Nhược Linh biết, cậu ta đang cố gắng chấp nhận sự thật tàn khốc. Đối với Hứa Bảo Nam, thế giới này đã trở nên trống rỗng, không còn một bóng người giấy nào.

Cô kiên nhẫn chờ đợi.

"Cô biết chuyện này từ khi nào...?" Cuối cùng, cậu ta cũng lên tiếng.

"Một ngày sau trận bóng rổ."

Hai bước lùi.

"Vậy Diệp Tinh Du cũng biết?"

"Đúng vậy."

Hai bước lùi.

Trong lòng cậu ta dâng lên nỗi thất vọng. Bạch Nhược Linh và Diệp Tinh Du chắc chắn đã sớm trao đổi những nghi ngờ và câu trả lời về thế giới này. Nhưng cậu ta vẫn hỏi: "Vậy, làm thế nào để chúng ta thoát khỏi đây?"

Cô gái im lặng, tiếp tục lùi lại.

"Sao cô không nói gì? Cô cũng không biết?"

"..."

Cậu ta thấy cô gái ngày càng lùi xa, nụ cười ngọt ngào trên khuôn mặt cô dần biến thành một biểu hiện kỳ lạ.

Dường như, có chút tàn nhẫn và độc ác...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-126.html.]

Một hình ảnh khủng khiếp chợt lóe lên trong đầu cậu.

Cậu đột nhiên nhớ lại!

Hôm đó, sau giờ học, trời mưa như trút nước. Trên xe về nhà, sau khi đi qua ba con phố, cậu nhận được một video từ Chu Nam Vũ.

Chỉ một thoáng nhìn, cậu đã dựng đứng người!

Bối cảnh là hồ bơi ngoài trời bỏ hoang của trường. Mùa thu đông không có lớp bơi, nước cạn từ lâu, đáy hồ đầy bùn và lá rụng. Mưa lớn biến nơi đó thành một vũng lầy.

Bạch Nhược Linh đang quỳ trong bùn, ướt sũng và run rẩy ôm lấy mình. Sách vở và đồ dùng học tập của cô vương vãi khắp nơi.

Cậu không tin vào mắt mình, gần như phát điên, hét lên với tài xế "Quay lại trường ngay!" rồi run rẩy gọi cho Chu Nam Vũ. Vừa bắt máy, cậu đã gầm lên: "Mẹ kiếp! Cá Tạp, mày làm cái quái gì vậy? Đầu mày có vấn đề à?"

Chu Nam Vũ, kẻ định khoe chiến tích, giờ lắp bắp: "Sao, sao vậy..."

"Cái video này! Là cái quái gì!"

"Không, không phải tao quay... Là Con Gián và Tinh Mộng. Bọn nó gửi cho tao, tao tưởng mày sẽ thích..."

Không muốn phí thời gian chửi bới, cậu gọi ngay cho Lục Hoài An. Cơn giận khiến cậu muốn đ.ấ.m nát cái điện thoại!

Lục Hoài An run rẩy: "Cậu Chu, cậu bình tĩnh... Bọn tao không làm gì cô ta cả, chỉ trêu một chút, quay xong kéo lên liền..."

"Lục Hoài An! Nếu cô ấy bị thương, tao sẽ không tha cho mày!" Cậu gần như phát điên, không đợi xe quay đầu, mở cửa lao ra ngoài, mặc kệ mưa lớn.

Nước mưa lẫn bùn đất chảy xiết, có chỗ ngập đến bắp chân. Cậu suýt ngã, mắt cá chân đau nhói...

Cậu dừng lại, nhăn nhó vì đau, buộc phải chậm lại.

Lúc đó, một chiếc xe cứu thương lao qua, b.ắ.n nước tung tóe vào người cậu.

Chẳng lẽ... Nhược Linh bị thương?

Nỗi bất an lan tỏa khắp cơ thể cậu. Khi cậu lê bước chân đau đến hồ bơi trường, Bạch Nhược Linh đã biến mất. Con Gián và Tô Tinh Mộng cũng không thấy đâu.

Mưa xối xả, không ô, cậu ướt sũng, mắt nhòe đi. Nhưng cậu vẫn thấy những quyển vở bài tập trôi nổi trong vũng nước bẩn.

Chắc chắn là của Nhược Linh.

Cậu nhảy xuống hồ, vớt hết chúng. Khi bò lên bờ, mắt cá chân đã sưng to.

Cậu đã định trả vở cho cô vào ngày mai.

Cậu đã nhắn tin hỏi cô có chuyện gì không.

Cậu đã định xin lỗi và chấm dứt trò đùa này.

Nhưng giờ đây, nhìn Bạch Nhược Linh, cậu có một dự cảm chẳng lành.

"Nhược Linh, mẹ cậu... mất thế nào?" Cậu hỏi, giọng khàn đặc.

Giọng cô gái từ xa vọng lại, nhẹ nhàng: "Tai nạn giao thông."

Hứa Bảo Nam nhìn cô, sợ hãi và bất an: "Thật sao?"

"Thật. Không thì sao..."

Một màn u ám bao trùm lấy cô, khiến người ta sợ hãi và xót xa.

Cậu nhận ra cô đã lùi rất xa.

Loading...