Quan Chính Hạo tất nhiên không thể chấp nhận được việc mình là một cường tráng mà lại chỉ có thể làm người đứng xem: “Cháu gái, như vậy sao được. Sao có thể cái gì cũng để cháu đi làm được.”
“Chú Quan, đây là chuyện rất đơn giản thôi. Quan hệ của cháu và bạn học đều rất tốt. Cháu sẽ an ủi cậu ấy. Đợi đến lúc cháu vào cửa hàng bán băng đĩa thì mới thật sự cần đến sự bảo vệ của chú...”
Ánh mắt cô vô tội như con cừu non yếu ớt. Thoáng cái, lòng Quan Chính Hạo cũng trở nên mềm nhũn: “Vậy cháu nhất định phải chú ý an toàn... Nếu có gì không ổn thì cháu cứ hét lên. Cháu thuyết phục cậu ta rời đi xong thì phải quay lại đây ngay lập tức đấy. Chú chờ cháu.”
“Vâng!” Cô đồng ý, trên mặt là nụ cười vừa cảm kích vừa đáng yêu: “Vậy nhờ cả vào chú rồi.”
Nói xong, cô chạy ra ngoài.
Quan Chính Hạo thở dài, nhìn theo bóng lưng cô rồi nghĩ thầm: Nếu con gái mình cũng cười với mình như thế thì tốt...
Lúc Bạch Nhược Linh đi đến cổng trường thì Hứa Bảo Nam đã xuống xe rồi, bây giờ cậu ta đang tựa vào cửa xe.
Có thể nhìn ra được cậu ta đã cố ý ăn mặc chỉn chu, đáng tiếc là thời gian hơi gấp nên không kịp xịt keo tóc. Nhưng cậu ta vẫn là một thiếu niên anh tuấn, tựa vào bên cạnh chiếc xe thể thao đẹp đẽ, giống như bức ảnh quảng cáo được cắt ra từ một cuốn tạp chí.
“Hứa Bảo Nam.” Cô gọi cậu ta rồi bước nhanh về phía trước.
Hứa Bảo Nam vừa nhìn thấy cô là trên mặt đã tràn ngập ý cười. Cậu ta cảm thấy Bạch Nhược Linh trước mặt càng đẹp hơn rồi. Tim cậu ta đập thình thịch như một con bò tót bị đấu sĩ trêu tức, thậm chí còn không thể chào cô một cách hoàn chỉnh.
Điều duy nhất làm cậu ta nghi ngờ chính là con ngươi trong mắt của Bạch Nhược Linh rất đen, giống như bầu trời đêm u ám và không có một ngôi sao nào.
“Chỗ này không an toàn. Chúng ta đi về phía trước đi.” Nhược Linh chỉ về hướng chú Tiền biến mất, giọng nói dịu dàng hiếm thấy: “Tôi sẽ từ từ nói với cậu.”
Nói xong, cô dẫn đầu đi về phía trước.
“À, được...”
Cậu ta hăng hái bừng bừng đi theo mà không hề nghi ngờ chút nào.
Dù sao thì chú Tiền cũng đã nói rằng không được đến trường học.
Hai người đi cùng nhau. Cậu ta hưng phấn đến mức không nhịn được mà hỏi: “Chúng ta như thế này... có được tính là hẹn hò không?”
Bạch Nhược Linh nhìn cậu ta một cách kỳ quái, dường như cảm thấy cậu ta đang tự mình đa tình.
Cậu ta đột nhiên cảm thấy xấu hổ, nhìn chằm chằm mặt đất: “Tuy rằng toàn bộ thành phố đều không có người, nhưng không biết vì sao khi nhìn thấy cậu thì tôi lại không có cảm giác bối rối, ngược lại... ngược lại còn thấy vui vẻ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-125.html.]
Có thể ở một mình với cô, có thể bình thản nói chuyện với cô như thế này, đây là cảnh tượng chỉ có thể xuất hiện trong giấc mơ của cậu ta.
“Thế à? Tôi có sức hấp dẫn thế à...” Cô bật cười.
Cô vừa dịu dàng lại dễ tính như thế, càng làm Hứa Bảo Nam vui vẻ đến luống cuống chân tay, nhỏ giọng nói: “Tôi thà đến gặp cậu cũng không muốn ở nhà. Có thể cậu không biết đâu, nhà tôi trở nên rất đáng sợ, không có một ai cả... Chú Tiền nói, ngày mai bố mẹ tôi sẽ trở về, tất cả sẽ kết thúc. Tôi thật sự không hiểu rốt cuộc chú ấy có ý gì...”
“Tôi đoán là, ông ấy nhất định đã cảnh báo cậu không nên đến gần trường học.”
“Đúng thế! Sao cậu biết?!”
“Trường học có gì đó không đúng. Tôi cũng có thể nhìn ra...”
Cậu ta phụ họa theo: “Cũng đúng. Cậu thông minh như thế...” Rồi lại nhỏ giọng nói thêm: “Cậu hoàn hảo như vậy...”
Rõ ràng cô hoàn hảo như vậy, giống như là sự kết hợp của tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên thế giới, luôn khiến cậu ta cảm thấy tự ti và mặc cảm.
Cậu ta thật sự thích cô, thích đến mức trái tim chỉ đập vì một mình cô.
Bạch Nhược Linh chỉ cười mà không thèm quan tâm.
Câu ta lại hỏi: “Mẹ của cậu đâu? Cũng biến mất rồi à?”
Nụ cười đột nhiên biến mất.
“Ôi, thật xin lỗi, thật xin lỗi...” Cậu ta thăm dò vẻ mặt thay đổi đột ngột của cô, hơi luống cuống nói: “Có phải cậu lại nghĩ đến những lời nói kia không... Haiz, tôi, tôi có thể xin lỗi lại lần nữa...”
Cậu ta cho rằng cô lại nghĩ đến những lời đồn kia.
Những người kia ăn nói quả thật rất khó nghe. Mặc dù cậu ta không trực tiếp dựng lên chuyện của mẹ cô, nhưng những trò hề đó lại là do cậu ta mà ra.
Nhưng cậu ta không ngờ rằng, đôi mắt xinh đẹp và đen nhánh kia nhanh chóng nhìn về phía mình, đôi môi đỏ tươi kia thốt ra mấy lời nhẹ nhàng nhưng lại lạnh lùng:
“Hứa Bảo Nam, mẹ tôi c.h.ế.t rồi...”
Hứa Bảo Nam sửng sốt. Thoáng cái, đầu óc cậu ta trở nên hỗn loạn...
Trong lúc hoảng hốt, màu đen và đỏ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái trước mặt cậu ta bỗng trở nên vặn vẹo, giống như hai loại thuốc màu chói mắt đã được trộn vào lớp sơn trắng, khiến khuôn mặt xinh đẹp ấy trở nên hung dữ như lệ quỷ.