Câu Truyện Của Cừu - Chương 124

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:52:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng ngay sau đó, cậu ta lại nhớ đến lời dặn dò nghiêm trọng của chú Tiền.

“Trước khi trời tối, tuyệt đối không được đến trường.”

Trái tim đang nhảy nhót của cậu ta bắt đầu sinh ra sự bất an. Cậu ta nghĩ rằng chú Tiền sẽ không hại cậu ta...

Bạch Nhược Linh lại nói:

[Chúng ta có thể gặp nhau ở cổng trường vào lúc 8 giờ 15 phút. Cậu đừng đến muộn.]

Nhược Linh nói vậy làm cậu ta lại động tâm.

Được rồi. Cậu ta sẽ nghe lời chú Tiền, nhưng chỉ cần không vào trong trường học thì hẳn là sẽ không có việc gì nhỉ...

Bây giờ nghĩ lại, những thứ tỏa ra mùi tanh hôi kia ở trong trường quả thật khiến người ta cảm thấy không thoải mái. Nhưng chỉ cần không đến gần thì hình như cũng chẳng sao cả.

Vừa nghĩ đến đây là lần đầu tiên Bạch Nhược Linh chủ động hẹn gặp mình thì sự hưng phấn của cậu ta thậm chí còn vượt qua cả sự tò mò về những điều mà cậu ta không biết.

Cậu ta nhanh chóng trả lời: [Được, vậy lát nữa gặp.]

Sắc mặt Bạch Nhược Linh không hề thay đổi mà đặt điện thoại xuống.

Trương Bân đã nói xong chuyện với Trác Dương Hào và trở về chỗ ngồi của mình.

Bạch Nhược Linh nhìn thấy Trác Dương Hào liếc mắt nhìn cô qua gương chiếu hậu, khi phát hiện cô ngẩng đầu lên thì ông ấy lại chột dạ quay đi.

Xe bus bắt đầu chạy trên những con phố vắng vẻ.

Bên trong xe yên tĩnh đến mức quỷ dị.

Nhìn thấy tất cả mọi thứ quen thuộc bỗng trở nên đổ nát, làm mọi người ở trong xe có một sự áp lực khó tả.

20 phút sau, Bạch Nhược Linh và Quan Chính Hạo đến trường trước. Bởi vì Trương Bân đã cảnh báo trước rồi, cho nên Trác Dương Hào cố ý dừng xe bus ở góc đường xa một chút, để bọn họ có thể nhìn thấy cổng trường trước rồi mới đi qua đó.

“Chúng ta không thể đột nhiên xuất hiện nhiều người cùng một lúc được.” Bạch Nhược Linh chỉ vào Quan Chính Hạo: “Để chú Quan đi cùng cháu đi.”

Trương Bân sửng sốt.

Ông ấy cho rằng Bạch Nhược Linh sẽ chọn mình.

Cảm nhận được sự nghi ngờ của ông ấy, Bạch Nhược Linh nhanh chóng giải thích: “Bởi vì cơ thể chú Quan cường tráng hơn, nên xem như là tuyến phòng thủ đầu tiên. Chú Trương có súng, nếu như gã ta chạy mất thì trong khoảng cách nhất định còn có thể b.ắ.n c.h.ế.t gã ta, đúng không?”

“Cháu gái suy nghĩ thật cẩn thận.” Trương Bân dễ dàng bị lời nói của cô thuyết phục. Sau đó ông ấy chuyển hướng sang Quan Chính Hạo, lo lắng dặn dò: “Cậu Quan, cậu nhất định phải bảo vệ Nhược Linh thật tốt đấy...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-124.html.]

“Yên tâm!” Quan Chính Hạo thô bạo nói lớn: “Cho dù không g.i.ế.c được ác linh thì tôi cũng sẽ không để cho cháu gái gặp nguy hiểm đâu. Mọi người cũng phải cẩn thận đấy! Nếu phải nổ s.ú.n.g thì cứ nổ súng...”

“Ừ...”

Trên xe im lặng một giây.

Trước khi chia tay, trong bầu không khí căng thẳng còn có một chút bi thương.

Bạch Nhược Linh hít sâu một hơi, bình tĩnh vịn vào tay vịn và xuống xe.

“Cháu gái!”

Trác Dương Hào không nhịn được mà gọi cô lại.

Cô quay đầu lại.

“Xin, xin lỗi cháu...” Nói xong câu đó, Trác Dương Hào dường như không ngẩng đầu lên nổi nữa.

Giọng nói cô nhàn nhạt, vẫn dịu dàng như trước, nụ cười cũng giống như thiên sứ: “Không sao cả. Chú Trần, chúng ta cùng nhau cố gắng sống sót!”

Vành mắt Trác Dương Hào thoáng cái đỏ lên.

Xe bus dừng lại ở một nơi vắng vẻ hơn.

“Chúng ta đi thôi, cháu gái.” Lúc Quan Chính Hạo nói chuyện với cô, giọng điệu cũng cố tình dịu đi, giống như sợ dọa đến cô.

Mà loại nuông chiều nịnh nọt này chính là thứ Bạch Nhược Linh cần nhất.

Diệp Tinh Du đổ bệnh rồi, Trương Bân và Liễu Thiên Nghi lại có phần thông minh và cảnh giác, Từ Mục Hiến thì quá bám người nên không dễ để tách ra. Người duy nhất trong tòa nhà có thể nghe theo lời cô, lại không hỏi nhiều— Có lẽ chỉ còn lại Quan Chính Hạo - Nô lệ của con gái mình.

Hơn nữa, ông ấy cũng không thân với cô, mà nhìn qua thì trông ông ấy cũng không thông minh lắm.

“Đợi đã chú Quan...” Cô đứng lại, ý bảo ông ấy trốn phía sau chỗ cây thấp ở ven đường: “Chúng ta quan sát một lát đã. Chú cũng biết là cháu còn một người bạn học vẫn còn sống mà. Cháu sợ cậu ấy vẫn tiếp tục đi học...”

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến. Chiếc xe thể thao màu vàng rực rỡ xuất hiện trong tầm mắt của hai người.

Quan Chính Hạo là người buôn bán xe nên không nhịn được mà khen: “Xe tốt!” Sau đó lại nghi ngờ nói: “Cậu ta không phải học sinh cấp 3 à? Sao lại được lái xe?”

Bạch Nhược Linh dường như không nghe thấy câu hỏi của ông ấy, vẻ mặt lo lắng, tự nói: “Hả, cậu ấy thật sự đến rồi. Phải làm sao bây giờ... Cậu ấy vẫn không biết gì cả. Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì...”

“Nếu không thì để chú đi dọa cậu ta nhé?”

“Đừng. Tính tình cậu ấy không tốt lắm. Ngộ nhỡ hai người đánh nhau thì sẽ kinh động đến ác linh kia.” Cô khẽ cắn môi, rất kiên định nói: “Chú Quan, chú đợi ở đây được không? Cháu đi thức tỉnh cậu ấy, dẫn cậu ấy đến chỗ khác.”

Loading...