"Thiên Nghi! Thiên Nghi!" Từ Mục Hiến vội vàng đập cửa: "Em mau đến xem cậu học sinh đi! Cậu ấy trở nên rất kỳ quái!"
"Sao thế?"
Liễu Thiên Nghi và Bạch Nhược Linh đồng thời lao ra. Trương Bân và Quan Chính Hạo cũng đã tỉnh.
Tối hôm qua Từ Mục Hiến ở cùng phòng với Diệp Tinh Du. Sáng nay lúc thức dậy, ông ấy kéo rèm cửa sổ ra rồi đột nhiên trở nên hoảng sợ khi nhìn thấy một nửa mặt của Diệp Tinh Du đã biến thành màu xám, mạng nhện màu đen từ cổ lan đến hai bên má, giống hệt như mấy con cương thi mà ông ấy nhìn thấy ở trong phim.
Liễu Thiên Nghi vội vàng lấy điện thoại ra và nhanh chóng mở đèn pin lên, sau đó cô ấy mở mí mắt của Diệp Tinh Du ra.
Một bên mắt của cậu vẫn tốt, một bên còn lại thì đã biến thành mà màu xám nhạt, phủ một lớp màng màu trắng...
Là bộ dạng của một người đã c.h.ế.t từ lâu...
Cậu giống như một nửa vẫn sống, còn một nửa đã chết. Cả người rơi vào trạng thái hôn mê.
"Là vết thương của cậu ấy..." Bạch Nhược Linh nhận ra, có thể vết thương của Diệp Tinh Du đã chuyển biến xấu hơn rồi.
Liễu Thiên Nghi vội vàng vén tay áo của cậu lên, mở băng gạc ra— Quả nhiên, tình trạng của cánh tay đã hỏng bét. Đang từ một cánh tay khỏe mạnh biến thành phần trên của cánh tay đã trở thành màu tím đen kinh người, miệng vết thương thối rữa lở loét, chảy ra những chất dịch nhầy màu đen.
"Chúng ta bắt buộc phải mau chóng tiến vào giấc mơ tiếp dẫn thôi..." Bạch Nhược Linh vừa nói vừa khóc nức nở: "Nếu không cậu ấy sẽ c.h.ế.t mất!"
Liễu Thiên Nghi vội vàng lấy vỏ gối bên cạnh thắt nút vết thương cho cậu: "Bây giờ trông cậu học sinh này rất tệ. Tôi phải mang cậu ấy đến bệnh viện. Ít nhất cũng phải dùng chút thuốc để ức chế nó mới được. Nhưng mà..."
Cô ấy vốn định lái xe của mình đưa mọi người đến trường.
Trương Bân quả quyết nói: "Không cần nhưng nữa. Vậy cô đưa Tiểu Diệp đi bệnh viện đi! Chúng tôi đưa Nhược Linh đến trường học."
"Ừ, chị Thiên Nghi, không sao đâu..." Bạch Nhược Linh vội vàng nói: "Người lái xe bus đã nói hôm nay vẫn sẽ lái xe tiếp."
Trương Bân nghe vậy thì không khỏi liếc nhìn Bạch Nhược Linh với vẻ mặt phức tạp.
Dù sao thì người lái xe trong miệng cô cũng chính là người đã hại c.h.ế.t mẹ cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-123.html.]
Bạch Nhược Linh cảm nhận được ánh mắt của ông ấy, giọng điệu trở nên bi thương: "Cháu biết là ông ấy đã đ.â.m c.h.ế.t mẹ cháu... Nhưng chú Trần đã cứu cháu và Diệp Tinh Du rất nhiều lần rồi. Cho nên cháu không có lý do gì để hận ông ấy cả. Huống chi, chờ sau khi chúng ta tỉnh lại, tự nhiên pháp luật sẽ đưa ra phán quyết... Bây giờ, có thể cứu được Diệp Tinh Du mới là quan trọng nhất."
Mặc dù biết Bạch Nhược Linh là một cô bé thông minh lại rất hiểu lý lẽ, nhưng Trương Bân vẫn bị sự bao dung của cô làm cảm động.
Ông ấy thở dài rồi lập tức dứt khoát nói: "Được. Vậy bây giờ chúng ta lập tức hành động!"
Liễu Thiên Nghi lái xe đưa Diệp Tinh Du rời đi. Mấy người còn lại cũng lên xe bus.
Trương Bân đang giải thích với người lái xe rằng phải chuẩn bị cho sự sụp đổ của giấc mơ.
Còn Từ Mục Hiến vốn đã nói nhiều, bây giờ lại càng bởi vì căng thẳng nên càng nói nhiều hơn, không ngừng huyên thuyên với Quan Chính Hạo:
“Những tòa nhà bên ngoài trông rất đổ nát... Tôi vẫn chưa thích ứng được với việc thành phố trở nên trống rỗng như thế này... Lúc trước anh có phát hiện ra điều gì không thích hợp không? Ví dụ như đối tác kinh doanh đột nhiên phớt lờ anh gì đó? Đúng không, anh sẽ cảm thấy có gì đó không thích hợp. Nhưng lâu như vậy mà tôi vẫn chưa thức tỉnh. Tôi nghĩ người càng thông minh thì càng thức tỉnh sớm hơn...”
Quan Chính Hạo vốn có gánh nặng tâm lý rất nặng, sau khi bị Từ Mục Hiến nhắc đến thì lại càng lo lắng hơn.
Bạch Nhược Linh ngồi một mình ở bên cạnh, điện thoại trong túi quần cô rung lên.
Cô lấy ra, vậy mà lại nhận được một tin nhắn?!
Từ sau khi biết mình đang nằm mơ, điện thoại của cô đã không còn nhận được tin nhắn của mẹ hay bạn bè nữa. Bây giờ đột nhiên lại nhận được, hơn nữa còn là một dãy số nhìn qua trông rất bình thường.
[Nhược Linh, hôm nay cậu có đến tường không?]
[Lần trước cậu hỏi tôi có phát hiện ra chuyện gì không thích hợp không, tôi cảm thấy nơi này vẫn luôn rất không thích hợp. Hôm qua trời mưa, trong nhà tôi không có một ai hết, rất đáng sợ.]
[Chỗ cậu có giống thế không?]
Sau ba tin nhắn liên tiếp, cô mới đoán được đây là ai: [Là Hứa Bảo Nam à?]
[Ừ, là tôi... Tôi quên mất là cậu không có số điện thoại của tôi.]
Cô nhìn chằm chằm vào tin nhắn của cậu ta, một lúc lâu sau mới trả lời: [Tôi biết cậu thấy rất khó hiểu, cũng rất nghi ngờ. Bây giờ cậu có thể đến trường được không?]
Đầu bên kia của điện thoại, khi nhận được lời mời đột nhiên của Bạch Nhược Linh thì Hứa Bảo Nam cực kì hưng phấn, cậu ta bật dậy từ trên giường, khuôn mặt đỏ bừng.